Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác tin bài của nhanquyenvn.org, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "nhanquyenvn.org". Tìm kiếm ngay
35207

Ở CÁC NƯỚC ĐANG PHÁT TRIỂN, NHỮNG KẺ PHẢN BỘI CỘNG TÁC VỚI PHƯƠNG TÂY!

Ban Biên tập xin giới thiệu bài nghiên cứu của học giả Andre Vltchek được ông Ngô Mạnh Hùng dịch nói về những kẻ phản bội ở các nước đang phát triển cộng tác với phương Tây như thế nào.
===
Việc cai trị những người đã mất hết phẩm giá dễ dàng hơn nhiều so với những người trọng danh dự và có giáo dục thực sự. Không có lý do gì để sợ sự phản kháng khi chủ nghĩa tiêu dùng, sự hoài nghi, thiếu hiểu biết và thường xuyên lo lắng đang định hình nên các kiểu hành vi của một số quốc gia, và hầu hết các công dân của nó. Phương Tây đã tạo ra một loại hình “nghệ thuật” ngoài tầm kiểm soát của thế giới. Chiến thuật chia để trị từng thô tục và đơn giản của nó sau một thời gian đã đạt tới mức tinh vi, với kỹ thuật điêu luyện tuyệt vời. Những gì mà Richter, Rostropovich hay Argerich đã làm cho nghệ thuật âm nhạc cổ điển phương Tây có thể so sánh với khả năng của những kẻ như Brzezinski, Kissinger và Negroponte, với sự xuất sắc trong nghệ thuật hủy diệt và khủng bố.
Trong thế giới ngày nay, mọi thứ đều đảo lộn. Anh em sợ hãi anh em, các chiến binh du kích được tạo ra để do thám lẫn nhau, và những anh hùng đang chiến đấu cho sự sống còn của hành tinh bị chế độ phương Tây gán cho những cái tên là quỷ, kẻ côn đồ hay thậm chí là khủng bố. Đế chế đã huy động thành công những phần tử thoái hoá nhất trong mỗi xã hội mà nó kiểm soát. Nó đề cao tôn giáo, các hủ tục cổ xưa và cấu trúc quyền lực thời phong kiến để khiến cho việc phản kháng gần như không thể xảy ra. Albert Camus, một triết gia người Pháp, đã đưa ra một trong những phát biểu quan trọng nhất của thế kỷ 20, khi ông tuyên bố: “Chúng ta phản kháng, do đó chúng ta tồn tại!”. Phản kháng là động cơ thúc đẩy xã hội và cá nhân tiến bộ. Xoá bỏ nó, tắt nó đi, có nghĩa là kết án con người và toàn thể quốc gia vào sự trì trệ, thậm chí là thoái hoá. Tất nhiên, đó là mục tiêu chính của Đế chế. Đó là lý do tại sao nó sử dụng và đào tạo toàn bộ đội quân cộng tác viên ở các quốc gia chư hầu của nó.
***
Đế chế đã tạo ra một số điểm tham quan tuyệt vời, trên khắp thế giới: những cảnh tượng đầy máu me. Đối với phần lớn hành tinh, đó là Halloween hàng giờ, hàng ngày và hàng đêm. Phương Tây có nhiều đồng minh, nhiều cộng tác viên!
Những anh chàng có bộ râu kỳ quái với súng máy và bệ phóng tên lửa di động, chặt đầu những kẻ ngoại đạo và làm nổ tung các di sản thế giới. Đó là điều mà Đế chế đã và đang cố gắng, một cách chăm chỉ, để biến Hồi giáo trở thành như thế, với sự ủng hộ hết lòng của các đồng minh loạn trí và đẫm máu của chúng ở Vùng Vịnh. Đầu tiên, nó sát hại, gạt sang một bên hoặc lật đổ các nhà lãnh đạo Hồi giáo xã hội chủ nghĩa tiến bộ, và sau đó, nó sản xuất những thương hiệu cực đoan nhất, từ Al-Qaida đến ISIS. Hoan hô! Nó đã thành công lớn. Miễn là dầu còn chảy, chừng nào vũ khí của phương Tây được bán và ngân sách quốc phòng vẫn trên một nghìn tỷ. Miễn là luôn có một ai đó làm ngáo ộp khiến người ta có thể sợ hãi, những ngáo ộp được sử dụng làm lý do biện minh cho việc sản xuất vũ khí mới, và một sự sắp đặt mới của chủ nghĩa thực dân và đế quốc trên thế giới.
Hãy nhìn vào những nhà thuyết giáo và linh mục kỳ lạ ở Surabaya, Manila, hoặc ở Uganda và Cộng hòa Dân chủ Congo. “Người nghèo khó là vì Chúa ghét họ. Người giàu rất giàu là vì Chúa yêu họ”, tôi được nghe điều đó khi ở Indonesia, quay phim một cuộc tụ họp đông đảo của những người theo đạo Kito đang diễn ra ở một trung tâm thương mại. Cấy ghép các giá trị phương Tây, “phúc âm thịnh vượng”, truyền giáo; những kẻ cuồng tín giống như những kẻ cố chấp thời Trung cổ – đó là toàn cảnh về những kẻ cuồng tín dị giáo có sẵn ở các bang của quốc gia chư hầu phương Tây này. Nếu cần gây bất ổn cho một quốc gia nào đó, tất nhiên là những kẻ cực đoan này luôn có mặt và sẵn sàng! Ukraine, Uganda, Indonesia, Ai Cập, Châu Đại Dương? Không sao: luôn sẵn sàng, luôn ở đó, luôn tận tuỵ!
Thậm chí, kể cả những thương hiệu của Phật giáo cực đoan, ở những quốc gia như Thái Lan, nơi tôn giáo bắt đầu mất quyền lực từ nhiều thập kỷ trước, nhưng đã được sử dụng trở lại đúng lúc để tham gia vào cuộc chiến tư tưởng và cả thực địa trong cuộc chiến tranh ở Việt Nam! Nó một lần nữa “lớn” như bây giờ, như nó đã từng lớn ở nhiều thế kỷ trước, và hoàn toàn ủng hộ các tầng lớp phong kiến và ngai vàng, tất cả đều là những đồng minh trung thành của phương Tây! Và còn thương hiệu của những kẻ chiếm đoạt phong kiến khủng khiếp khác, những Lạt ma, được chính phủ Hoa Kỳ trả tiền trực tiếp và được những người tự do phương Tây hỗ trợ đầy đủ và liên tục.
Sau đó, có tất cả các quốc vương trị vì các lãnh thổ từ vùng Vịnh đến Đông Nam Á. Nhiều người trong số họ đã được phương Tây nuôi cấy trực tiếp, tưới nước và chải chuốt, hoặc ít nhất là được trang bị tiền bạc, vũ khí và nếu cần, được biến thành các vị thánh.
Các hình thức tôn giáo và chế độ phong kiến cực đoan là điều cần thiết để kiểm soát dân cư một cách hiệu quả. Người Anh nhận thức rõ về điều đó, và đó là lý do tại sao họ ủng hộ đầy đủ cho Hồi giáo Wahhabis và những kẻ cực đoan, cố chấp khác ở địa phương. Frank de Zwart từ Đại học Leiden đã lập luận: “Chế độ đẳng cấp thường được coi là một thực tế cổ xưa của đời sống Ấn Độ giáo, nhưng nhiều học giả đương thời khác đã chứng minh hệ thống đẳng cấp được xây dựng bởi chế độ thực dân Anh”. Đó cũng là lý do tại sao người Anh là người hoạt động hiệu quả nhất trong số những kẻ khai thác thuộc địa, họ biết cách tạo ra những điều tồi tệ nhất để có thể cai trị người dân địa phương!
Các hình thức áp bức cổ xưa, từ chế độ đẳng cấp Ấn Độ đến áp bức gia đình, thậm chí khủng bố, ở châu Phi, Indonesia hay Pakistan, khiến con người không thể học hỏi, không thể trưởng thành, không dám vận động và đấu tranh vì một thế giới tốt đẹp hơn.
Để đảm bảo sự áp bức do phương Tây áp đặt và duy trì ở nước ngoài không bị thách thức ngay cả ở mẫu quốc, các nhà tuyên truyền của phương Tây đã phát minh ra cái gọi là “sự đúng đắn về chính trị”, thứ đã sớm bị biến thành giáo điều bất khả xâm phạm. Tóm lại, đây là cách vận hành của nó: nếu bạn tấn công những kẻ cấy ghép tôn giáo cực đoan từ phương Tây, ở một quốc gia nghèo nào đó do Washington hoặc London kiểm soát, bạn sẽ bị coi là không khoan dung, không có tự do tôn giáo, hoặc ít nhất cũng là vô cảm; Nếu bạn tấn công một số chế độ quân chủ tàn bạo đang tồn tại chỉ vì phương Tây cần và ủng hộ nó, bạn sẽ bị buộc tội không tôn trọng văn hóa địa phương và lối sống của người dân địa phương; Nếu bạn nói hay viết một cách trung thực, rằng ở một quốc gia nào đó, sau một cuộc đảo chính do Washington quản lý, và sau nhiều thập kỷ chiến dịch tẩy não liên tục, phần lớn người dân đã được cải tạo thành kẻ ngốc, bạn sẽ bị coi là xúc phạm quyền con người.
Các cộng tác viên của phương Tây, chủ yếu bao gồm giới tướng lĩnh quân đội, giới tinh hoa kinh doanh, các bậc thầy tôn giáo, các “học giả” được truyền bá và mua lại khi đi du học ở nước ngoài theo học bổng “phát triển” của phương Tây, các nhà báo và nghệ sĩ nhạc pop, được phương Tây bảo vệ hoàn toàn bởi “tính đúng đắn chính trị”. Họ đại diện cho văn hóa của một số nền văn hoá đã bị phá hủy, họ chính là “nền văn hóa”. Những vị vua điên loạn, những kẻ cuồng tín trong tôn giáo, những tộc trưởng phong kiến tàn nhẫn – chúng không thể chạm vào được, bởi vì “mọi người yêu mến họ”, “mọi người tôn kính họ”. Tất nhiên, sau khi phương Tây chi hàng trăm triệu đô la để duy trì những lý thuyết phản tiến bộ nhất, sau khi con cái của giới tinh hoa được đưa vào “giáo dục” tẩy não tiêu chuẩn và sau khi phần lớn người nghèo hầu như không được học hành, có chút ngạc nhiên là mọi người đều nghĩ giống nhau, rằng mọi người “yêu” những gì họ được dạy cho là “yêu”.
***
Nếu một con tàu vũ trụ chứa đầy những sinh vật tiên tiến, tinh tế và có tư duy khách quan đến từ không gian vũ trụ ghé thăm hành tinh của chúng ta, các du khách chắc chắn sẽ kinh hoàng khi quan sát những cá nhân đang cai trị các quốc gia như Indonesia hay Uganda, hoặc những nước ở Vùng Vịnh. Rất có thể họ sẽ hỏi: “Đế chế là loại gì, khi sử dụng những quản gia và người hầu hèn hạ như vậy?”. Không ai cười hay buồn cười, chỉ bởi vì tất cả chúng ta, ngay cả những người chỉ trích thẳng thắn nhất, bằng cách nào đó đều đã bị điều kiện hóa. Tất cả chúng ta đều đang hành xử theo lập trình của phương Tây và ở một mức độ nào đó đang là người chơi trò chơi tự tẩy não này.
Không ai trong chúng ta lăn lộn trên sàn, trong sự thích thú, chỉ tay vào màn hình tivi đang phát hình ảnh hàng chục cựu tướng lĩnh và sĩ quan Indonesia, những kẻ gây ra các vụ diệt chủng cộng sản năm 1965, hoặc những người dân ở Đông Timor và Papua, hiện đang nắm giữ một số những vị trí cao nhất trong vùng đất của họ. Không ai buồn khi Tổng thư ký Liên hợp quốc bay đến Kampala hoặc Kigali để cầu xin các quốc gia chịu trách nhiệm về tội ác diệt chủng hàng triệu người vô tội ở Cộng hòa Dân chủ Congo láng giềng, để họ vui lòng không rút “lực lượng gìn giữ hòa bình” của họ (hoạt động và được trả lương theo chế độ hoàng gia) khỏi các sứ mệnh của họ trên khắp châu Phi.
Không ai đang bốc khói tức giận và vẽ những bức biếm họa chính trị mô tả bản chất khủng khiếp của chế độ Ả Rập Xê-út và những kẻ tay sai của nó, những kẻ đang ra lệnh tấn công Yemen, giết chết hàng chục nghìn người vô tội, đơn giản chỉ vì họ là người Shi’a và vì họ đòi công bằng xã hội.
Không có bộ phim kinh dị nào của Hollywood có thể sánh ngang với những con quái vật đang thống trị nhiều nơi trên thế giới, thay mặt Đế chế kiểm soát, hãm hiếp, cướp bóc và tẩy não người dân của chúng. Chúng là những cộng tác viên của phương Tây.
Có bao nhiêu trong số những chiếc xe Ferrari và BMW mới nhất, ở những đất nước khốn khổ đang bị các công ty khai thác phương Tây cướp đoạt hoàn toàn, đang chạy bằng xăng, và bao nhiêu chiếc chạy bằng máu?
Có bao nhiêu trong số những giáo sư “kiêu hãnh” có bằng tiến sĩ từ các trường đại học phương Tây, đang thực sự giảng dạy – truyền kiến thức – và bao nhiêu người đang thâm nhập vào hệ thống giáo dục trên toàn thế giới, như Bộ trưởng Bộ Giáo dục Trung Quốc, Mr. Yuan Guiren, đã viết gần đây trên một tạp chí của Đảng Cộng sản Trung Quốc: “Các giáo viên và học sinh trẻ là mục tiêu thâm nhập chính của phương Tây, để tẩy não và sử dụng họ”.
Những kẻ phản bội đang có mặt ở khắp nơi. Trên khắp Châu Phi, Châu Á, Trung Đông. May mắn thay, ít nhất là ở Mỹ Latinh, các lực lượng đó của kẻ thù đã được xác định gần hết.
Có bao nhiêu tạp chí, tờ báo và đài truyền hình ở Trung Đông, Đông Nam Á hay Đông và Tây Phi thực sự hoạt động để cung cấp thông tin cho mọi người, và bao nhiêu trong số đó đang phục vụ một cách tận tuỵ cho bộ máy tuyên truyền của Đế chế? Chỉ cần kiểm tra các nguồn chuyên đưa tin của nước ngoài, ở các nước như Philippines, Malaysia, Indonesia, Thái Lan, toàn vùng Vịnh, hay thậm chí cả ở Việt Nam là đủ, và câu trả lời sẽ trở nên hiển nhiên.
***
Mức độ hợp tác với phương Tây là tai tiếng, thật là sốc. Các hình thức hợp tác khét tiếng nhất và bất chấp đối với người dân có thể được tìm thấy trong cái mà gần đây tôi gọi là “Vành đai”, bao gồm các quốc gia khách hàng và bán thuộc địa, trải rộng từ Đông Nam Á, đến Đông và Tây Phi, Ấn Độ và Trung Đông. Trong khu vực đó của thế giới, các quốc gia từ chối hợp tác với phương Tây (như Indonesia trước năm 1965, Iraq, Iran, Ai Cập, Syria, Somalia, Congo dưới thời Patrice Lumumba, chỉ là một số ít) đã bị bóp nghẹt, cưỡng hiếp, tiêu diệt, sát hại và phá huỷ hoàn toàn.
Trong cái “vành đai” đó, không còn gì biết xấu hổ, và không có phẩm giá. Đối với chúng tôi, những người từng chứng kiến và tìm hiểu các cuộc thảm sát chống người Hồi giáo ở Gujarat vào năm 2002, việc Modi (Thủ hiến phân biệt chủng tộc của Gujarat trong vụ giết người hàng loạt đó) trở thành Thủ tướng Ấn Độ, không chỉ gây phẫn nộ mà còn rất quái dị. Nhưng tự ông ta luôn cho rằng bản thân là một kẻ tân quyền, tân tự do, một “người theo chủ nghĩa dân tộc”, không khác gì người đồng cấp ở Nhật Bản, người có lòng trung thành với chủ nghĩa tư bản toàn cầu và Washington, hơn là trung thành với những người dân nghèo khổ, bị sỉ nhục và bị cướp bóc của chính đất nước mình. Và đó là lý do tại sao Đế chế ủng hộ ông ta.
Và điều gì nên nói về Ai Cập, Bahrain, Thái Lan hay Rwanda? Đó là tôi chỉ đề cập đến một vài quốc gia khách hàng. Sự hèn nhát trí tuệ, chủ nghĩa ích kỷ đáng ghê tởm và sự phục tùng ở các quốc gia như Malaysia hay Indonesia là điều đương nhiên. Họ thật kỳ cục, gian tà. Gần như toàn bộ các cơ sở nghệ thuật ở Jakarta và Kuala Lumpur đang sống nhờ các nguồn tài trợ của phương Tây, từ cái gọi là “tài trợ”. “Nghệ sĩ” và “trí thức” nói, viết và quay phim những gì họ được yêu cầu, những gì phương Tây trả tiền cho họ để sản xuất, và tất nhiên, những gì bán được. Trong khi đó, các băng đảng xã hội đen đang cướp đoạt đất đai mà hoàn toàn không gặp trở ngại gì, người bản địa sẽ bị giết nếu họ vượt qua ranh giới vào đất của chúng cướp được, và sau đó xây dựng cung điện của chúng trên chiến lợi phẩm đó, tất cả diễn ra ngay giữa ban ngày, không sợ hãi và không xấu hổ. Không có “phe đối lập” thực sự ở Indonesia và Malaysia. Trí thức thực sự, chỉ có một vài ngoại lệ hiếm hoi như Djokopekik (họa sĩ người Indonesia theo chủ nghĩa Marx).
Thực trạng đó thậm chí còn tồi tệ hơn ở Uganda và Rwanda, những quốc gia đang sát hại hàng triệu người ở Cộng hòa Dân chủ Congo, thay mặt cho các chính phủ và công ty phương Tây. Nó cũng tồi tệ không kém ở Ấn Độ, nơi có lịch sử hiện đại rải rác với những cuộc diệt chủng, bao gồm cả vụ diệt chủng đang diễn ra ở Kashmir.
Hầu hết các quốc gia trong “Vành đai” đó đều đối xử thẳng tay với công dân của họ (đặc biệt là những người nghèo). Hầu hết trong số các quốc gia này, bao gồm cả Ấn Độ, đều là những quốc gia cảnh sát. Nhưng họ được truyền thông và chế độ phương Tây ca ngợi là “nền dân chủ”, vì họ là đồng minh, là quốc gia khách hàng và vì họ hợp tác với phương Tây.
Ở hầu hết các quốc gia này, những người cộng tác của phương Tây nắm giữ quyền lực. Không có ngoại lệ, những chế độ khủng khiếp này là hỗn hợp của chủ nghĩa tư bản, phong kiến và chủ nghĩa phát xít.
***
Kể từ Thế chiến II, toàn cảnh về những con rối thân phương Tây thực sự kinh hoàng. Sẽ mất cả một cuốn sách để liệt kê ít nhất những cái tên “quan trọng” nhất, đẫm máu nhất của những kẻ cộng tác với chế độ phương Tây.
Hãy để tôi nhắc lại một vài cái tên trong đó, những kẻ phải chịu trách nhiệm cho những hành động tàn bạo đáng sợ nhất: Trujillo ở Cộng hòa Dominica, “Papa Doc” Duvalier và “Baby Doc” Duvalier ở Haiti, Batista ở Cuba, Somoza ở Nicaragua, các tướng lĩnh quân đội ở Brazil, Pinochet ở Chile, Videla ở Argentina, Stroessner ở Paraguay, chính phủ phân biệt chủng tộc ở Nam Phi, Moi ở Kenya, Kagame ở Rwanda, Museveni ở Uganda, Mubarak ở Ai Cập, Zine Ben Ali của Tunisia, Hadi của Yemen, những kẻ cai trị ngày nay của Ả Rập Saudi, Bahrain, Qatar, Jordan và Oman, Mobutu Sese Seko của Congo, Shah Reza Pahlavi của Iran, Lon Nol và Pol Pot của Campuchia, gần như toàn bộ lãnh đạo của Thái Lan sau Thế chiến II, Marcos của Philippines, Osama bin-Laden của Ả Rập Saudi, một loạt nhà độc tài thân Mỹ ở miền Nam Việt Nam, Suharto ở Indonesia…
Vậy những ai ở phía bên kia? Những người chống lại và chiến đấu cho tự do của nhân loại là một số người vĩ đại nhất của thế kỷ 20 nhưng điều đó không giúp nhiều người trong số họ tránh khỏi bị sát hại, và sau đó bị bôi nhọ bởi Đế quốc và tay sai của nó. Nhiều người trong số họ đã được Liên Xô và Trung Quốc giúp đỡ trong nỗ lực phá bỏ xiềng xích của nhân dân họ. Đó là những con người như Nasser của Ai Cập, Patrice Lumumba của Congo, Julius Nyerere của Tanzania, Ernesto Che Guevara của Argentina, Salvador Allende Gossens của Chile, Dilma Vana Roussef của Brazil, Nelson Mandela của Nam Phi, Daniel Ortega của Nicaragua, Evo Morales của Bolivia, Hugo Chavez của Venezuela, Hồ Chí Minh của Việt Nam, Mao Trạch Đông của Trung Quốc, Fidel Castro của Cuba, Mosaddegh của Iran, Thomas Isidore Noël Sankara của Burkina Faso.
Để so sánh hai danh sách, nếu mọi người thực sự sẵn sàng xem và so sánh, sẽ phá hủy tất cả những ảo tưởng còn lại về một phương Tây “ủng hộ và hỗ trợ dân chủ”. Trong nhiều năm, nhiều thập kỷ và nhiều thế kỷ, phương Tây đã thực sự hỗ trợ các thế lực áp bức cực đoan nhất, khủng bố và chủ nghĩa hư vô nhất.
***
Sự hỗ trợ trực tiếp mà phương Tây dành cho các chính phủ phát xít, cho quân đội cánh hữu, cho những người nhiệt thành tôn giáo và các cấu trúc gia đình và quyền lực phong kiến, thực sự là điều có thể nhìn thấy và dễ dàng phát hiện, ít nhất là nếu người ta muốn nhìn thấy và quan tâm.
Phương Tây hoạt động theo những cách thức che giấu, đồng thời tạo ra và duy trì một nhóm khổng lồ và phức tạp (hay còn gọi là đội quân) gồm các cộng tác viên ở tất cả các quốc gia khách hàng của mình, cũng như ở những quốc gia đã được lựa chọn để gây bất ổn và phá hủy. Nó được thực hiện thông qua những thứ như “hỗ trợ cho nghệ thuật và văn hóa”, bằng cách tài trợ cho những nghệ sĩ sẵn sàng sản xuất nhạc pop trống rỗng, coi trọng hình thức hơn thực chất, từ chối đề cập các vấn đề xã hội và chính trị của đất nước và đưa chúng đến với quần chúng.
Nó còn được thực hiện thông qua Liên hợp quốc và vô số tổ chức phi chính phủ quốc tế, ở nhiều quốc gia trung thành và đặc biệt (như Kenya), tăng lương và phúc lợi cho nhân viên địa phương, và cách này đang giúp sản sinh và duy trì giới tinh hoa mới. Những người tinh hoa này (được trả lương cao và do đó trung thành), thay vì phục vụ nhân dân của họ, thực sự đang tận hưởng khoảng cách to lớn tạo ra giữa họ và những quần chúng nghèo khổ, thường xuyên chết đói.
Nó được thực hiện thông qua việc làm hư hỏng các nhà báo, bằng cách gửi họ tham gia các “khóa đào tạo” được trả lương hoàn toàn ở London, New York, Paris hoặc Tokyo. Nó được thực hiện thông qua “giáo dục”, thông qua học bổng được trao cho các nhóm thanh niên được chọn, những người sẵn sàng chấp nhận “các giá trị dân chủ phương Tây” và từ bỏ hoàn toàn cuộc đấu tranh cách mạng ở quê nhà. Những người này, sau khi trở về “nhà”, thường tham gia vào “đội quân thứ năm”, thâm nhập vào các văn phòng chính phủ, học viện và các phương tiện thông tin đại chúng. Dù là trong lĩnh vực kinh doanh hay trong khu vực nhà nước, họ đều đang phục vụ các ông chủ nước ngoài và vì túi tiền của chính họ, thay vì phục vụ quốc gia của họ.
Nó được thực hiện thông qua tham nhũng trực tiếp, bởi vì tham nhũng, như được mô tả bởi John Perkins trong “Lời thú nhận của một sát thủ kinh tế”, là một trong những công cụ chính mà chủ nghĩa đế quốc phương Tây sử dụng. Càng tham nhũng, càng được nuông chiều là giới tinh hoa ở trạng thái khách hàng, thì họ càng trở nên đáng tin cậy hơn.
Các cánh tay nối dài của thực dân phương Tây hoàn toàn biết rõ cách đối phó với người dân của họ. Giới tinh hoa ở Trung Đông, Tiểu lục địa Ấn Độ, Châu Phi và Đông Nam Á biết rõ cách đánh lừa dân chúng bằng sự phù phiếm. Họ biết cách làm thế nào để khiến dân chúng cảm thấy họ là những người “đặc biệt”, “khai sáng”, để dân chúng tránh xa đại đa số “tàn bạo và thiếu hiểu biết”. Những rạn nứt sâu sắc được tạo ra, nhằm ngăn cản các quốc gia có thể đoàn kết chống lại kẻ thù bên ngoài.
Giới tinh hoa đang nhấm nháp ly cà phê latte, đọc những cuốn sách lọt vào danh sách bán chạy nhất theo đánh giá của Thời báo New York; họ đang say sưa xem CNN hoặc BBC hoặc Al-Jazeera và làm tất cả những gì có thể, để sống “cuộc sống bình thường”, như họ thấy trong các bộ phim thương mại du nhập từ phương Tây.
Không có mô tả ảnh.
Điều kỳ cục là thực sự những thành viên của giới tinh hoa cộng tác viên phương Tây trên khắp thế giới thứ ba (các nước đang phát triển) được “sản xuất hàng loạt” này đều có màu xám một cách tuyệt vọng. Họ suy nghĩ giống nhau, lý luận theo cùng một cách, và sống một sự tồn tại trống rỗng giống nhau. Đó là bởi vì, bất kể họ sống ở lục địa nào, Đế quốc tiêm vào họ những học thuyết giống nhau, khiến họ mong muốn những điều giống nhau. Những giấc mơ của họ được sản xuất hàng loạt, tình yêu và cả sự phản bội của họ cũng vậy. Họ mua sắm trong cùng một trung tâm thương mại cho cùng một nhãn hiệu, ăn trong cùng một chuỗi nhà hàng, xem những bộ phim ngu ngốc giống nhau và nghe những bản nhạc rùng rợn giống nhau. Họ sử dụng cùng một phương tiện truyền thông xã hội; những chiếc điện thoại giống nhau và chúng không giúp gì cho nhận thức của những người chủ cùng một chủ nghĩa cá nhân cực đoan. Đó là “thời gian của tôi” và “tôi-tôi-tôi” luôn đi trước, trong khi hàng triệu đồng bào của họ bị buộc phải sống trong những rãnh nước.
Hầu hết các cộng tác viên phương Tây đều ủng hộ những ý tưởng chính trị tương tự nhau – hầu như tất cả đều thuộc phe cánh hữu, thân phương Tây và chủ nghĩa tân tự do. Hầu hết tất cả họ đều là những người theo chủ nghĩa dân tộc, nhưng đối với họ, chủ nghĩa dân tộc có nghĩa là, như họ đã được dạy bởi “sự đúng đắn về chính trị” kiểu phương Tây, là sự ngưỡng mộ đầy kiêu hãnh đối với những quốc gia thất bại khủng khiếp mà chủ nghĩa đế quốc và chủ nghĩa tân tự do đã biến các nước bị bóc lột trở thành. Đối với họ, chủ nghĩa dân tộc nhất định không có nghĩa là một cuộc chiến đấu kiên quyết, một cuộc đấu tranh chống lại các chế độ độc tài ngoại bang, vì tự do thực sự và công bằng xã hội!
Sau khi làm việc và sống ở nhiều quốc gia khách hàng của Đế chế, giờ đây tôi thấy rõ ràng rằng ngay cả những nông dân “thất học” nhất ở nông thôn cũng sáng tạo hơn, có phẩm giá và hiểu biết về thế giới hơn “giới tinh hoa” thành thị. Những người nông dân đó đơn giản là luôn có quan điểm cá nhân của mình, và họ có ít nhất một số bản năng cơ bản của con người, như lòng trắc ẩn và lòng tốt.
Đế chế đang tìm mọi cách tạo ra sự trống rỗng, chủ nghĩa hư vô. Đó là một Đế chế cực kỳ chán nản. Những người đang phục vụ nó, hay chính xác hơn là những người đang bán dâm cho nó, thực sự rất buồn tẻ, thậm chí là những cá nhân đáng thương, thiếu tính cách, tính chính trực và sự đa dạng. Đồng thời, họ lại vô cùng tàn bạo và ích kỷ, và họ đang cướp bóc đất nước của mình, áp bức người dân của mình. Nhưng ngay cả quyền lực dường như cũng không mang lại cho họ niềm vui.
Họ rât sợ hãi. Họ không biết chính xác tại sao, nhưng họ cảm thấy rằng họ đang làm sai. Họ càng sợ hãi thì họ càng nghĩ rằng họ cần nhiều sức mạnh, nhiều quyền lực hơn và nhiều của cải hơn. Để được “bảo vệ”, để có thể xây hàng rào và thuê bảo vệ, và cuối cùng là biến mất ở biệt thự và chung cư của họ ở nước ngoài, nếu mọi thứ bùng nổ ở quê nhà.
***
Ở Ấn Độ, Indonesia, khắp châu Phi, các đế quốc thực dân từng sử dụng người dân địa phương để kiểm soát và khủng bố hàng loạt. Cách đó hiệu quả hơn, thiết thực hơn, bởi người dân địa phương hiểu rõ người dân địa phương hơn. Họ nói cùng ngôn ngữ và họ biết rõ “nơi nào đau” khi cơn đau được điều trị.
Không có gì thay đổi. Đế chế vẫn ra lệnh cho những người hầu của mình, cho giới tinh hoa bên trong các quốc gia khách hàng. Nó chỉ can thiệp trực tiếp khi các cán bộ địa phương trở nên “không đáng tin cậy” và không chịu đàn áp người dân của họ, như đã xảy ra ở Iraq, Libya hoặc Syria.
Các tổ chức như IMF và Ngân hàng Thế giới sử dụng rất nhiều thành viên của giới tinh hoa từ Tiểu lục địa Ấn Độ, Châu Phi và Đông Nam Á, vì người ta hiểu rằng họ sẽ cực kỳ hiệu quả và tàn bạo đối với người dân của chính họ, thay mặt phương Tây tước bỏ mọi thứ của dân chúng để dâng cho Đế chế. Họ làm điều đó để gây ấn tượng với chủ nhân của họ, hoặc đơn giản là vì sự bất bình sâu sắc đối với người dân của họ.
Sự sắp xếp này sẽ không kéo dài mãi mãi. “Vành đai” đang trở nên nổi tiếng trên toàn thế giới. Khó có ai khác muốn làm theo gương của nó một cách tự nguyện. Hiện nay, có rất nhiều quốc gia đang đấu tranh cho một sự sắp xếp tốt hơn của thế giới. Hầu như tất cả Mỹ Latinh, Nga, Trung Quốc, Nam Phi, Eritrea và Iran, đều từ chối khuất phục trước Đế chế. Những quốc gia khác cũng đang tham gia.
Dù bậc thầy phương Tây của các kịch bản kinh dị có xuất sắc đến đâu, dù có thổi sáo giỏi đến thế nào, dù có bao nhiêu triệu người hầu đang liếm ủng, thì chắc chắn rằng nghệ thuật bạo lực của Đế chế sẽ không được phép thống trị sân khấu thế giới nhiều hơn, lâu hơn nữa!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.