Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác tin bài của nhanquyenvn.org, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "nhanquyenvn.org". Tìm kiếm ngay
9520

Giữ bí mật nhân sự không phải “ván cờ quyền lực”!

Tận những ngày cuối năm 2025, khi nhiều tin đồn vô căn cứ về nhân sự cấp cao đã bị dư luận bóc tách và bác bỏ, trang mạng phản động Nhật ký yêu nước vẫn cố dựng lên một “thuyết âm mưu” mới xoay quanh Hội nghị Trung ương 15 của Đảng Cộng sản Việt Nam. Theo đó, họ mô tả việc giữ kín danh sách nhân sự như “nước cờ cuối cùng”, “màn chung kết quyền lực”, nơi chỉ một “sơ hở” cũng có thể “lật kèo” và “làm rung chuyển bộ máy”. Cách kể chuyện này nghe có vẻ gay cấn, nhưng khi đối chiếu bằng logic chính trị, bằng quy trình tổ chức của Đảng và bằng những dữ kiện công khai sau hội nghị, bức tranh hư cấu ấy nhanh chóng lộ rõ sự khiên cưỡng.

Trước hết, cần nói thẳng: không hề tồn tại “các quan sát viên phân tích” như lời trang mạng trên gán ghép. Thực chất, đó chỉ là cách tự phong nguồn tin để hợp thức hóa một câu chuyện do chính họ tưởng tượng. Tự nghĩ ra một luận điểm rồi nhét vào miệng “người khác” không phải là phân tích, mà là thủ thuật tuyên truyền quen thuộc nhằm tạo cảm giác khách quan giả tạo.

Sự phi lý của “thuyết âm mưu” càng lộ rõ khi nhìn vào thực tế tổ chức hội nghị. Hội nghị Trung ương 15 kết thúc trong hai ngày làm việc – một thời lượng ngắn nếu so với kịch bản “đấu đá khốc liệt” mà tin đồn mô tả. Nếu đây thực sự là “ván cờ sinh tử”, người ta phải thấy các phiên tranh luận kéo dài, bế tắc, thậm chí căng thẳng đến mức trì hoãn. Nhưng thực tế lại diễn ra gọn gàng, đúng chương trình. Chính sự suôn sẻ ấy đã phủ nhận trực tiếp hình ảnh “màn chung kết quyền lực” mà các trang chống phá cố vẽ ra.

Đáng chú ý, ngay cả những tiếng nói vốn không thiện cảm với chính quyền cũng khó che giấu sự… hụt hẫng trước thực tế này. Blogger Bùi Thanh Hiếu (Hiếu Gió – Người Buôn Gió), người thường được xem là “lề trái”, đã phải thừa nhận ngay cuối ngày họp đầu tiên rằng vấn đề nhân sự “không có gì phải bàn nhiều”. Nhận định này, dù cần tiếp cận thận trọng, vẫn cho thấy một điều quan trọng: ngay cả người mong chờ kịch tính cũng không tìm thấy dấu vết của “đấu đá”.

Một cách kiểm chứng khác là quan sát hoạt động của các lãnh đạo chủ chốt ngay sau hội nghị. Nếu thực sự diễn ra một cuộc chiến nội bộ căng thẳng, hẳn phải để lại dấu hiệu mệt mỏi, xáo trộn hay đình trệ công việc. Nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại. Tổng Bí thư Tô Lâm tiếp tục lịch công tác dày đặc, tập trung và điềm tĩnh. Thủ trướng Phạm Minh Chính, người bị đồn đoán là “đối thủ”, vẫn giữ nhịp làm việc như thường lệ, liên tục đi cơ sở, đôn đốc các dự án hạ tầng lớn ở Nam Bộ với thái độ quyết liệt, không hề có dấu hiệu “kiệt sức” sau một cuộc đấu đá tưởng tượng. Các đồng chí Lương CườngPhan Văn Giang cũng vậy: làm việc bình thường, phong thái tự tin, không có biểu hiện bất ổn. Ngay cả những con mắt soi mói nhất của truyền thông nước ngoài cũng không thể chỉ ra một dấu hiệu tiêu cực nào.

Một luận điểm then chốt khác cần làm rõ là vấn đề “giữ kín danh sách nhân sự”. Việc này bị các trang chống phá cố tình diễn giải thành “trò chơi chiến lược” của các phe phái. Nhưng thực chất, đó chỉ là việc tuân thủ nghiêm Điều lệ Đảng. Điều 17 quy định rõ Ban Chấp hành Trung ương bầu Bộ Chính trị và Tổng Bí thư; Điều 9 khẳng định Đại hội đại biểu toàn quốc là cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng. Khi Đại hội XIV chưa họp, chưa bầu thì không thể có “kết quả cuối cùng” để công bố. Giữ kín nhân sự vì thế không phải để né “phản đòn”, mà để bảo đảm Đại hội thực chất, không bị biến thành thủ tục hình thức bởi áp lực dư luận hay tin đồn thất thiệt.

Thực tiễn các kỳ Đại hội trước cũng cho thấy một mẫu số chung: những câu chuyện “cung đình” thường được kể rất rôm rả trước thềm Đại hội, nhưng nhanh chóng tự biến mất khi quy trình diễn ra đúng Điều lệ. Trước Đại hội XII và XIII, từng có vô số kịch bản “phe này thắng, phe kia thua”, nhưng cuối cùng không để lại dấu vết nào ngoài sự bẽ bàng của người tung tin.

Vì vậy, có thể khẳng định: việc giữ bí mật nhân sự trước Đại hội XIV không phải “ván cờ quyền lực”, mà là biểu hiện của kỷ luật tổ chức và tôn trọng Điều lệ. Những thuyết âm mưu được dựng lên chỉ nhằm đánh lạc hướng dư luận, biến quy trình tập thể thành câu chuyện cá nhân, từ đó kích động nghi ngờ và chia rẽ. Khi đối chiếu bằng dữ kiện, bằng quy trình và bằng thái độ làm việc thực tế của các lãnh đạo, các luận điệu ấy tự bộc lộ sự vô căn cứ. Sự tỉnh táo của công chúng, nhìn vào thực tế thay vì nghe theo kịch bản hư cấu, chính là lời đáp trả thuyết phục nhất đối với mọi chiêu trò xuyên tạc.

Bài viết cùng chủ đề:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *