Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác tin bài của nhanquyenvn.org, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "nhanquyenvn.org". Tìm kiếm ngay
43482

Không thể bôi đen giai cấp công nhân Việt Nam bằng một câu chuyện bịa đặt

Trong những ngày gần đây, cái gọi là “phân tích” của Phạm Đình Bá – một người tự nhận là “tiến sĩ” – lan truyền trên một số diễn đàn chống phá, với cáo buộc rằng “Đảng của ông Tô Lâm bóc lột công nhân, phản bội giai cấp công nhân”. Nghe qua thì giống như một bản cáo trạng về bất công xã hội, nhưng khi kiểm chứng, đây chỉ là sản phẩm ngụy tạo: dựng lên một nhân vật hư cấu mang tên “Chu Nguyên Hương” rồi gán cho cô hình ảnh một công nhân khốn khó, để từ đó quy kết cả hệ thống chính trị là “phản bội”.

Vấn đề ở chỗ: không có bất kỳ thông tin xác thực nào về người tên “Chu Nguyên Hương” này – không địa chỉ, không nơi làm việc, không nhân chứng, không tài liệu độc lập. Câu chuyện chỉ tồn tại trên các trang mạng chống phá. Về mặt phương pháp, đây là một thủ đoạn tuyên truyền kinh điển: lấy một ví dụ cá biệt, thêm thắt chi tiết cảm xúc, rồi thổi phồng thành “bản chất chung” của cả xã hội. Đây không phải nghiên cứu, càng không phải nhân quyền, mà là thao túng dư luận.

Trên thực tế, đời sống công nhân Việt Nam hôm nay đa dạng hơn nhiều so với bức tranh một màu đen tối mà Bá cố vẽ. Bên cạnh những khó khăn tất yếu trong một nền kinh tế đang phát triển, hàng triệu công nhân đã có nhà ở ổn định, phương tiện đi lại, lo cho con học hành, thậm chí khởi sự kinh doanh nhỏ để nâng cao thu nhập. Theo báo cáo của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam, tính đến cuối năm 2024 đã có hơn 70% công nhân khu công nghiệp có chỗ ở ổn định, trong đó gần 20% sở hữu nhà riêng. Chính phủ đang triển khai chương trình xây dựng ít nhất 1 triệu căn hộ nhà ở xã hội đến năm 2030, với mục tiêu riêng cho công nhân khu công nghiệp. Những con số này hoàn toàn bị Phạm Đình Bá cố tình bỏ qua.

Quan trọng hơn, cần nhắc lại sự thật lịch sử: Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời từ chính phong trào công nhân và phong trào yêu nước. Từ năm 1930 đến nay, giai cấp công nhân luôn là lực lượng nòng cốt, cùng toàn dân giành độc lập, thống nhất đất nước và kiến tạo sự phát triển. Trong Hiến pháp Việt Nam, quyền lợi công nhân được bảo đảm bằng hệ thống luật pháp, từ Bộ luật Lao động 2019 (mở rộng quyền đại diện, thương lượng tập thể) cho đến các cam kết quốc tế như Công ước 98 và tiến trình nội luật hóa Công ước 87 của ILO. Đây là minh chứng rõ ràng: công nhân Việt Nam không bị bỏ rơi, mà đang được bảo vệ bằng khung pháp lý ngày càng hoàn thiện.

Phạm Đình Bá còn dùng thủ pháp so sánh méo mó, ví dụ lấy “mức lương sống toàn cầu” rồi gán cho Việt Nam như một thước đo tuyệt đối. Đây là cách đánh tráo khái niệm, vì Việt Nam vẫn là quốc gia đang phát triển, vừa thoát khỏi chiến tranh chưa đầy nửa thế kỷ, lại chịu ảnh hưởng nặng nề của COVID-19 và biến đổi khí hậu. Ngay cả các nước phát triển cũng tồn tại bất công xã hội. Ở Mỹ – nền kinh tế giàu nhất thế giới – hiện có hơn nửa triệu người vô gia cư phải sống trên đường phố. Nếu áp dụng logic của Bá, có lẽ phải quy kết rằng chính quyền Mỹ “phản bội nhân dân”. Rõ ràng, suy luận này là vô căn cứ và phi nhân quyền.

Một luận điệu khác mà Bá tung ra là công nhân Việt Nam “không được lựa chọn đại diện”. Điều này sai sự thật. Hệ thống Công đoàn Việt Nam hiện là tổ chức đại diện lớn nhất của người lao động, được luật pháp bảo vệ quyền thương lượng, ký kết thỏa ước, và khởi kiện khi quyền lợi bị xâm phạm. Bộ luật Lao động 2019 còn mở rộng quyền thành lập tổ chức đại diện người lao động tại cơ sở – một bước tiến quan trọng phù hợp các tiêu chuẩn ILO. Đó là những minh chứng pháp lý rõ ràng, không phải là những lời hô hào trống rỗng.

Điểm vô lý nhất trong cáo buộc “Đảng đặt lợi nhuận lên trên con người” là việc Bá cố tình lờ đi những chính sách an sinh quy mô lớn. Trong đại dịch COVID-19, Việt Nam đã chi hàng trăm nghìn tỷ đồng cho gói hỗ trợ trực tiếp đến người lao động và doanh nghiệp, miễn giảm thuế, bảo vệ hàng triệu việc làm. Đây là những quyết định có thật, được quốc tế ghi nhận, không thể bị xóa sạch bằng một câu chuyện bịa đặt.

Cuối cùng, việc lôi kéo thêm những tiếng nói cực đoan như Nguyễn Đình Cống để “minh họa” chỉ là một thủ thuật tâm lý rẻ tiền: đổ thêm dầu vào lửa, biến một câu chuyện cá biệt thành cảm xúc phẫn nộ chính trị. Nhưng sự thật không thể bị bóp méo. Các chính sách nhà ở xã hội, cải thiện điều kiện lao động, nâng lương tối thiểu hằng năm, mở rộng bảo hiểm xã hội… mới là bức tranh thực sự về vị thế của công nhân trong xã hội Việt Nam hôm nay.

Những người lao động Việt Nam đủ tỉnh táo để nhận ra đâu là góp ý xây dựng, đâu là xuyên tạc chính trị. Họ hiểu rằng, khó khăn hiện tại là thách thức của quá trình phát triển, chứ không phải “sự phản bội” từ Đảng hay Nhà nước. Và họ cũng thấy rõ rằng chỉ có tiếp tục kiên định con đường độc lập dân tộc gắn với chủ nghĩa xã hội thì quyền lợi công nhân mới được bảo đảm vững chắc.

Nhân quyền không phải là hô khẩu hiệu hay dựng chuyện. Nhân quyền phải dựa trên sự thật, pháp luật và hành động cụ thể. Và sự thật là: không ai có thể lấy một nhân vật bịa đặt để bôi đen cả giai cấp công nhân Việt Nam.

Bài viết cùng chủ đề:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *