Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác tin bài của nhanquyenvn.org, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "nhanquyenvn.org". Tìm kiếm ngay
8268

Chia rẽ Công an – Quân đội: Đòn tâm lý chiến nhắm thẳng vào nền tảng bảo vệ chế độ

Trong bối cảnh toàn Đảng, toàn dân, toàn quân đang dồn trí tuệ và trách nhiệm cho công tác chuẩn bị Đại hội XIV, các thế lực thù địch tiếp tục gia tăng hoạt động chống phá với thủ đoạn tinh vi hơn. Một mũi nhọn nguy hiểm là xuyên tạc, bóp méo mối quan hệ giữa Công an nhân dânQuân đội nhân dân—hai lực lượng vũ trang trọng yếu, giữ vai trò nòng cốt trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Dưới danh nghĩa “phân tích an ninh – quốc phòng”, họ cố dựng lên hình ảnh đối lập, nghi kỵ, thậm chí mâu thuẫn giữa hai lực lượng, qua đó gieo hoài nghi xã hội và làm suy giảm niềm tin vào sự lãnh đạo thống nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam trước thềm Đại hội XIV.

Điểm nguy hiểm của các luận điệu này không chỉ nằm ở việc xuyên tạc một mối quan hệ cụ thể, mà là đánh thẳng vào nền tảng bảo vệ chế độ. Công an nhân dân và Quân đội nhân dân đều do Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh trực tiếp lãnh đạo, giáo dục và rèn luyện; luôn kề vai sát cánh qua các thời kỳ cách mạng, lập nhiều chiến công trong bảo vệ độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ; giữ vững an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội. Mối quan hệ ấy mang tính chiến lược, được xây dựng trên nền tảng thống nhất mục tiêu, lý tưởng và sự lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng. Việc cố tình dựng lên “đối lập” thực chất là một đòn tâm lý chiến nhằm làm suy yếu khối đại đoàn kết toàn dân tộc, đặc biệt là sự thống nhất trong hệ thống bảo vệ chế độ.

Thủ pháp xuyên tạc thường quen thuộc: lợi dụng vài thông tin đơn lẻ về phân công nhiệm vụ hay tổ chức bộ máy; cắt xén, suy diễn phát biểu cá nhân khỏi bối cảnh; rồi thổi phồng thành “mâu thuẫn”, “tranh giành vai trò”, “kiềm chế lẫn nhau”, thậm chí “ưu ái không đồng đều”. Khi các mảnh ghép rời rạc ấy được lặp lại với tần suất cao trên không gian mạng, người tiếp nhận thiếu thông tin dễ bị dẫn dắt đến kết luận sai rằng giữa Công an và Quân đội tồn tại xung đột lợi ích.

Sai trái căn bản nằm ở cách áp đặt một lăng kính méo mó về quốc phòng – an ninh tại Việt Nam. Trong Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, quốc phòng và an ninh không tách rời hay đối lập; đó là hai mặt thống nhất của nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Quân đội thực hiện nhiệm vụ quốc phòng, sẵn sàng chiến đấu bảo vệ chủ quyền; Công an giữ vai trò nòng cốt bảo vệ an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội. Hai chức năng bổ sung chặt chẽ, đặt dưới sự lãnh đạo thống nhất của Đảng—không vận hành theo logic “cạnh tranh quyền lực” như các luận điệu xuyên tạc cố tình gán ghép.

Thực tiễn cách mạng Việt Nam đã kiểm nghiệm sinh động nguyên tắc bất di bất dịch này. Sự lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng đối với lực lượng vũ trang là nguyên tắc hiến định, được thể chế hóa bằng nghị quyết, chỉ thị và được chứng minh qua các giai đoạn khó khăn nhất. Không tồn tại chuyện lực lượng này “đứng trên” hay “đối trọng” lực lượng kia; càng không có “khoảng trống quyền lực” để phát sinh xung đột nội bộ. Mọi chủ trương lớn về quốc phòng – an ninh đều được bàn bạc tập thể, quyết định theo nguyên tắc tập trung dân chủ, bảo đảm thống nhất từ Trung ương đến cơ sở.

Trong chuẩn bị Đại hội XIV, nguyên tắc ấy càng thể hiện rõ. Việc xây dựng, lấy ý kiến và hoàn thiện các dự thảo văn kiện liên quan đến quốc phòng – an ninh được tiến hành nghiêm túc, khoa học, với sự tham gia trách nhiệm của các cơ quan chức năng, địa phương và đội ngũ cán bộ dày dạn thực tiễn. Những ý kiến khác nhau được tiếp thu, giải trình trên tinh thần cầu thị—minh chứng cho sự phối hợp đồng bộ, hiệu quả giữa các lực lượng trong khuôn khổ lãnh đạo thống nhất của Đảng.

Không thể phủ nhận trực diện vai trò lãnh đạo của Đảng, các thế lực chống phá chuyển sang khoét sâu những mối quan hệ then chốt, đặc biệt giữa các lực lượng vũ trang. Mục tiêu là gieo nghi ngờ: nếu Công an và Quân đội không thống nhất, ai bảo vệ chế độ? Khi nghi ngờ lan rộng, niềm tin chính trị bị xói mòn, tạo “đất” cho quan điểm sai trái khác nảy nở.

Bài học quốc tế cho thấy, ở những nơi quân đội và lực lượng an ninh không đặt dưới sự lãnh đạo thống nhất của một lực lượng chính trị hợp pháp, nguy cơ đảo chính, xung đột nội bộ và bất ổn kéo dài luôn hiện hữu. Nhiều trường hợp lực lượng vũ trang bị lôi kéo vào tranh giành quyền lực đã dẫn đến đổ vỡ trật tự xã hội, xâm hại nghiêm trọng quyền con người. Những thực tế đó càng làm nổi bật giá trị bền vững của nguyên tắc Đảng lãnh đạo thống nhất đối với lực lượng vũ trang ở Việt Nam.

Một ngụy biện khác là đối lập quốc phòng – an ninh với dân chủ, cho rằng phối hợp chặt chẽ giữa Công an và Quân đội là “quân sự hóa xã hội”. Đây là đánh tráo khái niệm. Dân chủ không thể tồn tại trong hỗn loạn; quyền con người không thể được bảo đảm nếu an ninh, trật tự bị đe dọa. Giữ vững quốc phòng – an ninh chính là điều kiện tiên quyết để nhân dân thực hiện quyền làm chủ, tham gia góp ý văn kiện Đại hội và giám sát bộ máy nhà nước trong khuôn khổ pháp luật.

Thực tế thời gian qua chứng minh: việc lấy ý kiến rộng rãi của nhân dân đối với dự thảo văn kiện Đại hội XIV diễn ra trong môi trường ổn định, an toàn. Đó không phải “áp đặt bằng sức mạnh”, mà là kết quả của một hệ thống quốc phòng – an ninh vững chắc, hoạt động đúng chức năng, đúng pháp luật, vì lợi ích của nhân dân và đất nước.

Có thể khẳng định, xuyên tạc quan hệ Công an – Quân đội nhằm mục tiêu sâu xa là làm suy yếu Đại hội XIV. Bằng cách gieo nghi ngờ về sự thống nhất của các lực lượng bảo vệ chế độ, các thế lực thù địch muốn phủ nhận tính chính danh của các quyết sách chiến lược sắp được Đại hội thông qua.

Hơn chín thập kỷ qua, sự gắn bó và phối hợp chặt chẽ giữa Công an nhân dân và Quân đội nhân dân dưới sự lãnh đạo của Đảng đã góp phần quyết định vào thắng lợi của cách mạng, bảo vệ chủ quyền quốc gia và giữ vững ổn định chính trị – xã hội. Thực tiễn phối hợp hiệu quả trong phòng chống thiên tai, dịch bệnh, bảo vệ an ninh trật tự tiếp tục là minh chứng sống động. Bảo vệ sự thật về mối quan hệ này, kiên quyết phản bác luận điệu chia rẽ, chính là bảo vệ nền tảng chính trị của chế độ và điều kiện tiên quyết để Đại hội XIV diễn ra thành công.

Bài viết cùng chủ đề:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *