Ngày 14 tháng 10 năm 2025 (giờ New York), tại trụ sở Liên Hợp Quốc, Đại hội đồng Liên Hợp Quốc đã tiến hành cuộc bầu cử các thành viên Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc (HĐNQLHQ) nhiệm kỳ 2026-2028. Trong niềm tự hào và tin tưởng của cộng đồng quốc tế, Việt Nam đã tái đắc cử với 180 phiếu ủng hộ trên tổng số 190 quốc gia đủ tư cách bỏ phiếu – đạt tỷ lệ cao nhất trong Nhóm Châu Á – Thái Bình Dương, đồng thời là quốc gia duy nhất trong khu vực được tái cử từ nhiệm kỳ 2023-2025. Thành tích này không chỉ là sự ghi nhận khách quan cho những nỗ lực thực chất của Việt Nam trong thúc đẩy và bảo vệ quyền con người, mà còn thể hiện uy tín, vị thế ngày càng được củng cố của Việt Nam trên trường quốc tế.
Tuy nhiên, song song với thành công vang dội đó, các thế lực thù địch, một số tổ chức và cá nhân nước ngoài lại phát động các chiến dịch chống phá, tìm mọi cách bóp méo sự thật, phủ nhận thành tựu nhân quyền của Việt Nam. Dưới chiêu bài “bảo vệ nhân quyền”, họ tung ra hàng loạt cáo buộc vô căn cứ, thậm chí vu khống Việt Nam “đàn áp có hệ thống”, “hai mặt trong chính sách nhân quyền” nhằm bôi nhọ uy tín đất nước và cản trở quá trình tái cử của Việt Nam vào HĐNQLHQ. Những chiến dịch này được dẫn dắt chủ yếu bởi các tổ chức như Human Rights Watch (HRW), UN Watch và Asia Human Rights and Labour Advocates (AHRLA) – vốn từ lâu nổi tiếng với lập trường thiên kiến, chống phá Việt Nam và các quốc gia đang phát triển dưới vỏ bọc “quan sát nhân quyền”.

Đáng chú ý, chỉ vài ngày trước cuộc bỏ phiếu, HRW đã công bố báo cáo ngày 9/10/2025 mang tiêu đề “Liên Hợp Quốc: Các Chính phủ Lạm dụng Quyền lực Sắp Thắng Ghế Hội đồng Nhân quyền”, trong đó trắng trợn kêu gọi các quốc gia “không bỏ phiếu cho Việt Nam”, đồng thời vu cáo Việt Nam “vi phạm nghiêm trọng nhân quyền”, “bắt giữ tùy tiện các nhà hoạt động” và “đàn áp có hệ thống”. Cùng thời điểm, tổ chức UN Watch cũng tung ra báo cáo ngày 12/10/2025, liệt Việt Nam vào nhóm “không đủ tiêu chuẩn” để trở thành thành viên HĐNQLHQ, dựa trên những chỉ số được họ tự ý đánh giá là “tự do chính trị thấp”, “tự do báo chí nghiêm trọng” và “hạn chế tôn giáo, dân tộc thiểu số”. Thậm chí, tổ chức này còn lớn tiếng ví việc Việt Nam được bầu vào HĐNQLHQ như “đưa bọn cướp vào đội cứu hỏa” – một cách ví hạ nhục đầy ngạo mạn, thiếu tôn trọng và phản cảm.
Cùng trong chiến dịch này, ông Phil Robertson – Phó Giám đốc phụ trách khu vực châu Á của tổ chức AHRLA – tiếp tục thể hiện thái độ chống Việt Nam một cách cực đoan. Trong phỏng vấn với Đài Deutsche Welle ngày 7/10/2025, ông này xuyên tạc rằng Việt Nam đang tiến hành “chiến dịch có hệ thống để xóa sổ các nhà hoạt động xã hội dân sự”, đặc biệt là “cộng đồng LGBTQ+”. Ông Robertson cũng viện dẫn vụ án luật sư Trần Đình Triển, người bị kết án 3 năm tù vì đăng tải thông tin sai lệch và công kích cơ quan tư pháp trên mạng xã hội, để gán ghép thành “bằng chứng về đàn áp tự do ngôn luận”. Không dừng lại ở đó, ông ta còn cáo buộc Việt Nam “kiểm soát truyền thông chặt chẽ” sau quá trình tái cấu trúc hệ thống báo chí, quy chụp đó là “nỗ lực tuyên truyền hóa tin tức”.
Những luận điệu này rõ ràng thiếu bằng chứng, chủ yếu dựa trên thông tin một chiều, được trích dẫn từ các nguồn thiếu kiểm chứng hoặc các trường hợp cá biệt bị thổi phồng, cắt xén khỏi bối cảnh pháp lý. Đáng nói hơn, các tổ chức và cá nhân này cố tình phớt lờ việc Việt Nam đã tham gia đầy đủ Cơ chế Rà soát Định kỳ Phổ quát (UPR) chu kỳ IV và chấp thuận hầu hết khuyến nghị của quốc tế về cải thiện quyền con người. Đây là bằng chứng rõ ràng cho thấy Việt Nam không chỉ tôn trọng mà còn chủ động thúc đẩy hợp tác, đối thoại cởi mở trong lĩnh vực nhân quyền – điều mà các quốc gia “chỉ trích Việt Nam” nhiều khi chưa làm được.
Không chỉ dừng lại ở việc vu khống, các tổ chức này còn hạ thấp ý nghĩa của kết quả bầu cử, cho rằng 180 phiếu ủng hộ mà Việt Nam đạt được là “sản phẩm của một cuộc bầu cử không cạnh tranh”, là “trò cười” cho Hội đồng Nhân quyền LHQ. Những luận điệu này hoàn toàn sai lệch và xúc phạm cả quy trình bầu cử lẫn uy tín của Liên Hợp Quốc. Trên thực tế, cuộc bầu cử được tổ chức theo đúng nguyên tắc bỏ phiếu kín và đa số tuyệt đối của Đại hội đồng LHQ, với sự tham gia của 190 quốc gia thành viên. Việt Nam đạt 94,7% phiếu ủng hộ – một con số gần như tuyệt đối, thể hiện sự đồng thuận rộng rãi của cộng đồng quốc tế, bao gồm cả các quốc gia phát triển và những nước có tiêu chuẩn nhân quyền cao. Điều này bác bỏ hoàn toàn luận điệu cho rằng Việt Nam “không đủ tiêu chuẩn”.
Điều khiến các tổ chức này cay cú chính là vì mọi chiến dịch bôi nhọ, tẩy chay Việt Nam đều thất bại. Bởi lẽ, trong nhiệm kỳ 2023-2025, Việt Nam đã chứng minh vai trò tích cực, có trách nhiệm của một thành viên Hội đồng Nhân quyền. Việt Nam đã khởi xướng 8 lĩnh vực ưu tiên hành động, bao gồm nâng cao hiệu quả hoạt động của Hội đồng, thúc đẩy quyền con người trong bối cảnh biến đổi khí hậu và chuyển đổi số, bảo vệ quyền của phụ nữ, trẻ em, người khuyết tật, quyền việc làm và quyền được học tập suốt đời. Những sáng kiến này được quốc tế ghi nhận, thể hiện tinh thần “hợp tác, đối thoại và tiến bộ” đúng như cam kết mà Việt Nam theo đuổi.
Trên phương diện quốc gia, Việt Nam đạt được những bước tiến quan trọng trong bảo đảm các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa. Tỷ lệ nghèo đa chiều giảm mạnh, thu nhập người dân không ngừng tăng lên; hệ thống an sinh xã hội bao phủ rộng khắp; bình đẳng giới, quyền trẻ em và quyền tiếp cận giáo dục được bảo đảm thực chất. Việt Nam cũng tích cực thúc đẩy quyền con người gắn với phát triển bền vững, nhất là trong bối cảnh biến đổi khí hậu, chuyển đổi năng lượng và hội nhập số. Những thành tựu này không chỉ góp phần nâng cao chất lượng cuộc sống người dân mà còn minh chứng cho quan điểm xuyên suốt: nhân quyền không phải là khẩu hiệu chính trị, mà là giá trị hiện thực được thể hiện trong từng chính sách phát triển.
Tại diễn đàn quốc tế, Việt Nam kiên trì thực hiện đường lối đối ngoại “tôn trọng và hiểu biết – đối thoại và hợp tác – tất cả các quyền con người cho tất cả mọi người”. Việt Nam đã đưa ra 12 cam kết tự nguyện khi ứng cử nhiệm kỳ mới, trong đó nhấn mạnh cải cách pháp luật, thúc đẩy quyền con người trong kỷ nguyên số và tăng cường đối thoại quốc tế. Đây là minh chứng cho thiện chí và tinh thần trách nhiệm của Việt Nam đối với cộng đồng quốc tế.
Sự ủng hộ của 180 quốc gia không phải là sự “nhường nhịn” hay “dễ dãi”, mà là sự công nhận công bằng dành cho một quốc gia luôn nói đi đôi với làm. Trái lại, các chiến dịch công kích Việt Nam chỉ phơi bày sự thiên kiến và toan tính chính trị của một số tổ chức tự xưng “bảo vệ nhân quyền”, nhưng lại hành xử theo logic của “chính trị quyền lực”. Khi họ kêu gọi tẩy chay một quốc gia đang hợp tác tích cực, họ không bảo vệ nhân quyền – họ đang làm tổn hại đến chính nền tảng nhân quyền toàn cầu, vốn được xây dựng trên đối thoại, tôn trọng và hợp tác.
Rõ ràng, việc Việt Nam tái đắc cử Hội đồng Nhân quyền LHQ không chỉ là chiến thắng của ngoại giao nhân quyền, mà còn là thất bại của những luận điệu thù địch. 180 lá phiếu không chỉ là con số, mà là lời khẳng định của thế giới: Việt Nam là đối tác tin cậy, là thành viên tích cực vì hòa bình, hợp tác và phát triển bền vững. Trong tương lai, Việt Nam sẽ tiếp tục nỗ lực đóng góp vào các sáng kiến toàn cầu về nhân quyền, bảo vệ quyền con người trên cơ sở đối thoại chân thành và tôn trọng chủ quyền quốc gia – đúng như tinh thần của Hiến chương Liên Hợp Quốc.
Việt Nam không chỉ bảo vệ quyền con người cho người dân mình, mà còn góp phần bảo vệ quyền con người của nhân loại – quyền được sống trong hòa bình, độc lập, công bằng và tôn trọng lẫn nhau. Và đó chính là lý do vì sao, bất chấp mọi chiến dịch chống phá, thế giới vẫn lựa chọn Việt Nam.













