Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác tin bài của nhanquyenvn.org, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "nhanquyenvn.org". Tìm kiếm ngay
2193

“Phong trào dân chủ hóa Việt Nam” – Luận điệu cũ kỹ nhằm xuyên tạc bản chất dân chủ của Đảng

Trong bối cảnh đang diễn ra Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng Cộng sản Việt Nam – sự kiện chính trị trọng đại, có ý nghĩa chiến lược đối với tương lai phát triển của đất nước – các thế lực thù địch, phần tử cơ hội chính trị lại gia tăng hoạt động chống phá với những thủ đoạn không mới. Trọng tâm của các hoạt động này là xuyên tạc bản chất dân chủ của Đảng, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và gieo rắc hoài nghi trong xã hội.

Một trong những kênh thường xuyên phát tán các luận điệu sai trái đó là trang mạng tự xưng “Phong trào dân chủ hóa Việt Nam”. Dưới chiêu bài “dân chủ”, trang này rêu rao quan điểm cho rằng “không có dân chủ trong Đảng thì không thể có dân chủ cho xã hội”, từ đó quy kết Đại hội Đảng là hình thức, thiếu dân chủ, thiếu chính danh. Thực chất, đây là sự lặp lại những luận điệu cũ kỹ, mang nặng tư duy đối kháng ý thức hệ, cố tình đánh tráo khái niệm dân chủ, đồng nhất dân chủ với một mô hình chính trị cụ thể, rồi lấy đó làm “chuẩn mực duy nhất” để phủ nhận con đường phát triển mà nhân dân Việt Nam đã lựa chọn. Cách lập luận này không chỉ phản khoa học, xa rời thực tiễn mà còn bộc lộ rõ ý đồ chính trị: phủ nhận vai trò lãnh đạo, cầm quyền của Đảng Cộng sản Việt Nam; từng bước phủ nhận nền tảng tư tưởng của Đảng và chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Việc khoác lên mình danh xưng “dân chủ hóa” không thể che giấu bản chất xuyên tạc, chống phá của những luận điệu này.

Cần khẳng định rõ rằng, dân chủ không phải là một khuôn mẫu bất biến, càng không phải là “độc quyền” của bất kỳ quốc gia hay thể chế nào. Dân chủ là một phạm trù chính trị, lịch sử, văn hóa, xã hội và luôn gắn với sự tồn tại của các kiểu nhà nước trong những điều kiện cụ thể nhất định. Việc cố tình tách rời dân chủ khỏi bối cảnh lịch sử – xã hội cụ thể của Việt Nam, áp đặt mô hình dân chủ phương Tây vào một đảng cách mạng, từ đó kết luận Việt Nam “thiếu dân chủ”, thực chất là một sự ngụy biện chính trị nhằm dẫn dắt dư luận theo hướng phủ nhận chế độ xã hội chủ nghĩa. Dân chủ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam là kết quả của quá trình vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh vào điều kiện cụ thể của đất nước. Văn kiện Đại hội XIII của Đảng đã nhấn mạnh yêu cầu thực hiện đồng bộ, hiệu quả dân chủ trực tiếp, dân chủ đại diện, đặc biệt là dân chủ ở cơ sở; phát huy đầy đủ quyền làm chủ của nhân dân theo phương châm “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra, dân giám sát, dân thụ hưởng”. Trong hệ thống đó, Đại hội Đảng – với tư cách là hình thức dân chủ chính trị cao nhất trong Đảng cầm quyền – là nơi tập trung trí tuệ, ý chí và nguyện vọng của toàn Đảng, toàn dân thông qua cơ chế đại diện, thảo luận dân chủ và quyết định tập thể. Phủ nhận tính dân chủ của Đại hội Đảng, suy cho cùng, chính là phủ nhận quyền tự quyết của nhân dân Việt Nam đối với con đường phát triển của đất nước; phủ nhận sự lựa chọn lịch sử đã được kiểm chứng bằng thực tiễn cách mạng hơn 90 năm qua. Đảng Cộng sản Việt Nam tổ chức và hoạt động theo nguyên tắc tập trung dân chủ – nguyên tắc cơ bản, xuyên suốt, đã được thực tiễn cách mạng khẳng định là đúng đắn và hiệu quả. Nguyên tắc này bảo đảm sự kết hợp chặt chẽ giữa phát huy dân chủ rộng rãi trong thảo luận với kỷ luật, kỷ cương nghiêm minh trong quyết định và tổ chức thực hiện. Việc cố tình xuyên tạc tập trung dân chủ thành “độc đoán”, “áp đặt” là sự bóp méo bản chất của Đảng, cố ý đánh đồng dân chủ với vô tổ chức, kỷ luật với sự áp đặt chủ quan.

Cùng với đó, luận điệu cho rằng Đại hội Đảng chỉ là nơi “giơ tay hợp thức hóa danh sách sắp đặt sẵn” là sự phủ nhận trắng trợn, thiếu thiện chí đối với toàn bộ quá trình chuẩn bị Đại hội, nhất là công tác cán bộ – một công việc hệ trọng, được Đảng tiến hành nghiêm túc, chặt chẽ, khoa học và liên tục trong nhiều năm. Công tác quy hoạch, đào tạo, đánh giá, luân chuyển, sàng lọc cán bộ được thực hiện qua nhiều cấp, nhiều khâu, bảo đảm nguyên tắc, quy trình, dưới sự giám sát chặt chẽ của tổ chức đảng và sự kiểm tra của các cơ quan chức năng. Danh sách nhân sự trình Đại hội là kết quả của quá trình lựa chọn thận trọng, đặt lợi ích của Đảng, của quốc gia – dân tộc lên trên hết, hoàn toàn không phải là sản phẩm của bất kỳ “nhóm lợi ích” nào như các thế lực thù địch cố tình gán ghép. Trong điều kiện một đảng cầm quyền, dân chủ không thể tách rời tổ chức, kỷ luật và trách nhiệm chính trị. Việc không biến công tác nhân sự cấp cao thành những cuộc tranh cử cá nhân công khai, đối đầu gay gắt không phải là biểu hiện của “thiếu dân chủ”, mà là sự lựa chọn mô hình dân chủ phù hợp nhằm giữ vững đoàn kết nội bộ, bảo đảm tính kế thừa, ổn định và liên tục của hệ thống chính trị. Thực tiễn quốc tế cho thấy, không ít quốc gia theo mô hình đa đảng đã rơi vào tình trạng phân hóa sâu sắc, xung đột lợi ích kéo dài sau các cuộc bầu cử ồn ào, để lại hệ lụy nghiêm trọng đối với ổn định chính trị và phát triển kinh tế – xã hội.

Một số luận điệu khác còn cố tình bóp méo việc đại biểu lực lượng vũ trang nhân dân tham dự Đại hội, quy chụp đó là biểu hiện của “quyền lực mệnh lệnh”. Đây là sự suy diễn ác ý, thiếu hiểu biết về bản chất của hệ thống chính trị Việt Nam. Công an nhân dân và Quân đội nhân dân Việt Nam là lực lượng chính trị – vũ trang trung thành, tin cậy của Đảng, Nhà nước và nhân dân; là bộ phận cấu thành quan trọng của hệ thống chính trị. Việc các đảng viên trong lực lượng vũ trang tham gia Đại hội thể hiện tính đại diện của những lĩnh vực then chốt, hoàn toàn không phải là sự “thị uy” hay “áp đảo” như các luận điệu xuyên tạc cố tình dựng lên.

Thực tiễn phát triển đất nước là thước đo khách quan nhất của dân chủ. Những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử trong phát triển kinh tế – xã hội, bảo đảm quốc phòng – an ninh, giảm nghèo bền vững, mở rộng quyền tiếp cận giáo dục, y tế, an sinh xã hội; cùng sự ổn định chính trị – xã hội lâu dài là minh chứng sinh động cho việc quyền làm chủ của nhân dân không chỉ được khẳng định trong những chủ trương, đường lối của Đảng, mà được bảo đảm và phát huy trong đời sống thực tiễn.

Thực chất, “Phong trào dân chủ hóa Việt Nam” chỉ là một kênh tuyên truyền do các đối tượng ở bên ngoài tổ chức, từng nhiều lần xuyên tạc đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, tìm cách gây nhiễu loạn nhận thức xã hội. Việc lợi dụng thời điểm diễn ra Đại hội Đảng để gia tăng công kích cho thấy rõ mục tiêu không phải là thúc đẩy dân chủ, mà là phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng, từng bước làm suy yếu nền tảng chính trị của đất nước.

Trong bối cảnh đó, việc chủ động nhận diện, kiên quyết đấu tranh, phản bác các quan điểm sai trái, thù địch; bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, bảo vệ con đường phát triển đất nước theo định hướng xã hội chủ nghĩa là yêu cầu cấp thiết, thường xuyên và lâu dài. Đây không chỉ là trách nhiệm của các cơ quan báo chí, lý luận, mà còn là nhiệm vụ chung của mỗi cán bộ, đảng viên và người dân yêu nước, nhằm giữ vững ổn định chính trị – xã hội, tạo tiền đề vững chắc cho sự phát triển bền vững của Việt Nam trong giai đoạn mới.

Bài viết cùng chủ đề:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *