Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác tin bài của nhanquyenvn.org, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "nhanquyenvn.org". Tìm kiếm ngay
7705

Thấy gì qua việc người dân Trung Quốc đón nhận trí tuệ nhân tạo như một người bạn đồng hành trong câu chuyện phát triển đất nước?

Trong làn sóng bùng nổ trí tuệ nhân tạo toàn cầu, nhiều quốc gia đang lao vào cuộc đua công nghệ với tâm thế “ai có mô hình mạnh hơn sẽ thắng”. Tuy nhiên, thực tiễn phát triển AI tại Trung Quốc – như được phản ánh trong bài viết trên Global Times – lại cho thấy một cách tiếp cận khác: sức mạnh của AI không nằm ở vài phòng thí nghiệm hay một số thuật toán tiên tiến, mà ở khả năng lan tỏa trong toàn xã hội. Chính từ đây, một bài học quan trọng đặt ra cho Việt Nam: muốn phát triển AI, cần tư duy theo hướng xây dựng hệ sinh thái, không chỉ theo đuổi công nghệ thuần túy.

Điểm nổi bật trong cách Trung Quốc thúc đẩy AI là đưa công nghệ này ra khỏi phạm vi nghiên cứu hàn lâm để đi thẳng vào đời sống. AI không chỉ dành cho các nhà khoa học, mà trở thành công cụ của lập trình viên, doanh nghiệp, thậm chí người dân bình thường. Khi AI được sử dụng rộng rãi, nó không còn là sản phẩm công nghệ cao xa vời, mà trở thành một phần của hoạt động kinh tế – xã hội hàng ngày. Chính sự phổ cập này tạo ra tốc độ phát triển vượt trội, bởi càng nhiều người dùng, càng nhiều phản hồi, càng nhiều cải tiến. Điều đó gợi mở cho Việt Nam một hướng đi rõ ràng: thay vì chỉ tập trung xây dựng một vài trung tâm AI “đỉnh cao”, cần thúc đẩy việc ứng dụng AI trong toàn bộ nền kinh tế, từ doanh nghiệp lớn đến doanh nghiệp nhỏ, từ đô thị đến nông thôn.

Gắn liền với đó là vấn đề nguồn nhân lực. Trung Quốc sở hữu một lực lượng lập trình viên đông đảo, cùng với cộng đồng mã nguồn mở hoạt động sôi động, tạo nên nền tảng vững chắc cho sự lan tỏa của AI. Đây không phải là lợi thế tự nhiên, mà là kết quả của chiến lược dài hạn trong giáo dục và phát triển kỹ năng số. Với Việt Nam, bài toán này càng trở nên cấp thiết. Nếu không có một “đội quân” nhân lực công nghệ đủ lớn, mọi tham vọng về AI sẽ khó thành hiện thực. Việc đưa lập trình và kiến thức AI vào giáo dục phổ thông, mở rộng đào tạo trong đại học và khuyến khích cộng đồng công nghệ phát triển là những bước đi không thể trì hoãn.

Một yếu tố khác ít được nhắc đến nhưng lại mang tính quyết định là động lực thị trường. Tại Trung Quốc, AI phát triển nhanh không chỉ vì chính sách, mà còn vì áp lực cạnh tranh và tâm lý không muốn tụt hậu. Doanh nghiệp buộc phải ứng dụng AI để nâng cao năng suất, người lao động buộc phải học hỏi để thích nghi. Khi AI gắn trực tiếp với lợi ích kinh tế, nó tự nhiên trở thành động lực lan tỏa mạnh mẽ. Đây là điểm mà Việt Nam cần đặc biệt lưu ý: AI không thể chỉ dừng ở khẩu hiệu hay các đề án nghiên cứu, mà phải trở thành công cụ tạo ra giá trị thực, giúp doanh nghiệp kiếm tiền, giúp nền kinh tế tăng năng suất.

Song song với con người và thị trường là hạ tầng. AI không chỉ là thuật toán, mà còn là năng lực tính toán, là hệ thống máy chủ, là nguồn điện ổn định. Trung Quốc đã đầu tư mạnh vào các trung tâm dữ liệu và hạ tầng năng lượng, tạo nền tảng vật chất cho sự phát triển của AI. Trong khi đó, đây vẫn là điểm nghẽn của nhiều quốc gia đang phát triển, trong đó có Việt Nam. Nếu không giải quyết được bài toán hạ tầng – từ điện năng đến hệ thống tính toán – thì mọi nỗ lực phát triển AI sẽ bị giới hạn.

Tuy nhiên, sự phát triển của AI ở Trung Quốc không phải là quá trình tự phát, mà có sự dẫn dắt rõ ràng từ Nhà nước. Chiến lược quốc gia, quy hoạch dài hạn và sự đầu tư quy mô lớn đã tạo ra định hướng chung cho toàn xã hội. Điều này không đồng nghĩa với việc triệt tiêu vai trò của thị trường, mà ngược lại, tạo ra một khuôn khổ để thị trường vận hành hiệu quả hơn. Đối với Việt Nam, đây là một gợi ý quan trọng: cần một chiến lược AI nhất quán, có tầm nhìn dài hạn, trong đó Nhà nước đóng vai trò định hướng, hỗ trợ và điều phối, thay vì chỉ đứng ngoài quan sát.

Một điểm đáng chú ý khác là cách AI được gắn với nền kinh tế thực. Thay vì chỉ tập trung vào các mô hình ngôn ngữ lớn hay sản phẩm mang tính trình diễn, Trung Quốc đẩy mạnh ứng dụng AI trong sản xuất, logistics, nông nghiệp và dịch vụ. Điều này giúp AI tạo ra giá trị cụ thể, đo đếm được, từ đó củng cố niềm tin và thúc đẩy đầu tư. Đây cũng là hướng đi phù hợp với Việt Nam, nơi nền kinh tế vẫn dựa nhiều vào sản xuất và dịch vụ. AI sẽ chỉ thực sự có ý nghĩa khi giúp tăng năng suất lao động, giảm chi phí và nâng cao chất lượng sản phẩm.

Tất nhiên, phát triển AI không thể tách rời khỏi quản trị rủi ro. Việc Trung Quốc đồng thời thúc đẩy AI và xây dựng các quy định về an toàn, bảo vệ dữ liệu cho thấy một cách tiếp cận cân bằng. Trong bối cảnh tin giả, lạm dụng công nghệ và các nguy cơ về an ninh thông tin ngày càng gia tăng, Việt Nam cũng cần sớm hoàn thiện khung pháp lý cho AI. Phát triển nhanh nhưng thiếu kiểm soát có thể dẫn đến những hệ lụy khó lường.

Cuối cùng, không thể bỏ qua yếu tố văn hóa. Một trong những lý do khiến AI lan nhanh tại Trung Quốc là vì người dân nhìn nhận nó như một công cụ hỗ trợ, chứ không phải mối đe dọa. Khi xã hội sẵn sàng tiếp nhận công nghệ, tốc độ đổi mới sẽ được đẩy nhanh. Ngược lại, nếu tâm lý e dè chiếm ưu thế, AI sẽ khó đi vào đời sống. Vì vậy, việc truyền thông đúng đắn, tạo niềm tin và khuyến khích người dân tiếp cận AI là điều không kém phần quan trọng.

Nhìn tổng thể, bài học từ Trung Quốc cho thấy AI không phải là cuộc đua của riêng các phòng thí nghiệm hay những tập đoàn công nghệ lớn. Đó là cuộc đua của cả hệ sinh thái – nơi con người, hạ tầng, thị trường, chính sách và văn hóa cùng vận hành. Đối với Việt Nam, điều cần thiết không chỉ là theo đuổi những thành tựu công nghệ mới nhất, mà là xây dựng một nền tảng đủ rộng và đủ sâu để AI có thể phát triển bền vững.

Nói một cách ngắn gọn, trong thời đại AI, người chiến thắng không phải là người có thuật toán tốt nhất, mà là người tạo ra được hệ sinh thái mạnh nhất. Và đó chính là bài toán mà Việt Nam cần sớm tìm lời giải.

====
Người dân Trung Quốc đón nhận trí tuệ nhân tạo như một người bạn đồng hành trong câu chuyện phát triển đất nước.

Tuần trước, dưới chân tòa nhà chọc trời Tencent ở Thâm Quyến, người dân cầm theo máy tính xách tay xếp hàng dài, kiên nhẫn chờ đợi tham gia sự kiện cài đặt miễn phí OpenClaw – một trợ lý ảo được gọi thân mật là “tôm càng”. Trên khắp mạng internet Trung Quốc, việc tải xuống và làm chủ OpenClaw đã trở thành một cơn sốt trên toàn quốc. 

Làm thế nào mà một chương trình mã nguồn mở, được viết bởi một nhà phát triển người Áo vào những ngày cuối tuần, lại biến từ một dự án GitHub ít người biết đến thành một hiện tượng quốc gia ở Trung Quốc chỉ trong vài tuần?

Câu trả lời là câu chuyện của cả một thời đại.

OpenClaw chủ yếu được biết đến trong giới học thuật và ngành công nghệ ở phương Tây. Tại Trung Quốc, nó nhanh chóng trở nên phổ biến, từ các nhà phát triển đến các doanh nhân, doanh nghiệp và công chúng. Tốc độ áp dụng được thúc đẩy nhiều hơn bởi môi trường hơn là chính phần mềm.

Trung Quốc tự hào sở hữu một trong những hệ sinh thái nhà phát triển phần mềm lớn nhất thế giới. Theo Bộ Công nghiệp và Thông tin, quốc gia này có hơn 9,4 triệu nhà phát triển phần mềm, hơn 2,2 triệu người đóng góp mã nguồn mở tích cực và gần 18 triệu người đóng góp trên GitHub – xấp xỉ dân số của Thâm Quyến, hoặc gấp đôi dân số Áo. 

Hầu hết họ đều có thể viết mã, hiểu công nghệ mới và có sự nhạy bén bẩm sinh đối với các ứng dụng đổi mới.

Lực lượng lập trình viên khổng lồ này, kết hợp với văn hóa cạnh tranh khốc liệt độc đáo của Trung Quốc, đã tạo ra động lực học tập chưa từng có trên toàn cầu. 

Tại Trung Quốc, nỗi lo bị tụt hậu về công nghệ là điều dễ nhận thấy và ảnh hưởng sâu sắc đến cá nhân. Một khi công cụ AI chứng minh được khả năng tăng hiệu quả và giúp đảm bảo các cơ hội kinh tế, tin tức về nó sẽ lan truyền nhanh như tia lửa trong vật liệu dễ cháy – nó không cháy âm ỉ mà bùng nổ.

OpenClaw có tính thực tiễn ở một mức độ nào đó. Nó có thể hành động, thực sự vận hành máy tính và thực hiện các tác vụ. Số lượng người dùng lớn cho phép triển khai nhanh chóng, thu thập dữ liệu và phản hồi.

Tất nhiên, khi vấn đề phát sinh – việc cài đặt và sử dụng không đúng cách tác nhân OpenClaw đã dẫn đến một số trường hợp liên quan đến rủi ro an ninh nghiêm trọng – các cơ quan chức năng sẽ can thiệp. Hôm thứ Ba, Nhóm Kỹ thuật Ứng phó Khẩn cấp Mạng Máy tính Quốc gia/Trung tâm Điều phối của Trung Quốc đã đưa ra cảnh báo rủi ro liên quan đến việc sử dụng OpenClaw an toàn.

Điều gắn kết tất cả các yếu tố này lại với nhau và nâng chúng lên một tầm cao hơn chính là quyền lực nhà nước.

Bản dự thảo Kế hoạch 5 năm lần thứ 15 (2026-2030) đã nêu rõ việc tích hợp “mạng lưới thông tin và truyền thông” vào các dự án cơ sở hạ tầng mới của quốc gia. Nó thể hiện một bàn cờ chiến lược với quy mô khổng lồ.

Tập đoàn lưới điện quốc gia Trung Quốc đã công bố kế hoạch đầu tư tài sản cố định trị giá 4 nghìn tỷ nhân dân tệ (khoảng 550 tỷ đô la Mỹ) trong giai đoạn Kế hoạch 5 năm lần thứ 15, trung bình 800 tỷ nhân dân tệ mỗi năm. Một trong những mục tiêu chính là xây dựng hệ thống cung cấp điện chuyên dụng để hỗ trợ các trung tâm dữ liệu AI.

Nhu cầu năng lượng của AI là rất lớn. Các trung tâm dữ liệu tiêu thụ điện năng ngang ngửa với các thành phố, khiến việc cạnh tranh về điện năng trở thành cuộc đua giành giật sức mạnh tính toán. Trung Quốc dẫn đầu thế giới về tiêu thụ điện năng (hơn 10 nghìn tỷ kWh) và sản xuất điện từ năng lượng tái tạo (hai phần ba tổng số toàn cầu).

Quan trọng hơn, giá điện công nghiệp của Trung Quốc chỉ bằng khoảng một nửa so với Mỹ. Điều này có nghĩa là việc vận hành các trung tâm dữ liệu AI tại Trung Quốc mang lại lợi thế chi phí cấu trúc rất lớn. 

Đây không phải là một phép màu bất ngờ; mà là sự hiện thực hóa tập trung, trong kỷ nguyên AI, những lợi ích quốc gia tích lũy được qua nhiều thập kỷ xây dựng cơ sở hạ tầng không ngừng nghỉ.

Trung Quốc đã chuẩn bị cho thời điểm này: một đội ngũ nhà phát triển khổng lồ, nhu cầu thị trường khốc liệt, quy hoạch cơ sở hạ tầng có tầm nhìn xa và một chiến lược quốc gia sáng suốt.

Cuối cùng, có một sự thật khó chấp nhận mà có thể khiến một số người cảm thấy không thoải mái, nhưng cần phải được nói ra. Trong nhiều năm, Mỹ đã áp đặt các lệnh cấm vận và phong tỏa công nghệ cao trên diện rộng đối với Trung Quốc – chip, thiết bị, phần mềm, hết đợt này đến đợt khác. Mục đích là để nới rộng khoảng cách công nghệ và thiết lập một rào cản vô hình vĩnh viễn.

Nhưng các nhà phát triển Trung Quốc chưa bao giờ ngừng lập trình. Đó là lý do tại sao, khi một lập trình viên người Áo phát hành một công cụ mã nguồn mở, người Trung Quốc đã biến nó thành một hiện tượng quốc gia với tốc độ chóng mặt. Hơn nữa, khi vấn đề xảy ra, các giải pháp sẽ xuất hiện. Điều này tự nó hỗ trợ cho giai đoạn tiếp theo của việc phát triển công cụ AI. Mỗi câu hỏi của người dùng và mỗi phản hồi từ xã hội đều giúp Trung Quốc hiểu cách đạt được sự cùng tồn tại hài hòa giữa AI và xã hội loài người.

Người dân Trung Quốc đón nhận AI không phải như một cỗ máy lạnh lùng, mà như một người bạn đồng hành trong câu chuyện của đất nước. Trung Quốc đặt mục tiêu duy trì vị trí dẫn đầu về công nghệ toàn cầu và tạo ra những cơ hội mới cho người dân của mình.

Bài viết cùng chủ đề:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *