Có một thực tế dễ nhận thấy trong thời gian gần đây là cứ sau mỗi vụ án liên quan đến an ninh quốc gia tại Việt Nam, đặc biệt là các vụ án có yếu tố khủng bố, ly khai và kích động bạo lực, thì lập tức xuất hiện các chiến dịch truyền thông từ một số tổ chức phi chính phủ nước ngoài và các phần tử chống đối lưu vong nhằm bóp méo bản chất vụ việc. Vụ án liên quan đến Nguyễn Đình Thắng và các đối tượng có liên hệ với vụ tấn công khủng bố tại Đắk Lắk tiếp tục trở thành mục tiêu để các tổ chức thiếu thiện chí dựng lên luận điệu xuyên tạc, trong đó nổi bật là việc cố tình xây dựng hình ảnh Y Quynh Bđắp như một “nạn nhân chính trị” thay vì nhìn nhận đúng bản chất là mắt xích trong mạng lưới chống phá có tổ chức.
Điều đáng chú ý là nhiều tổ chức đội lốt “bảo vệ nhân quyền” liên tục tung ra các bài viết, báo cáo và tuyên bố mang tính áp đặt, cho rằng việc xử lý các đối tượng liên quan là “đàn áp người dân tộc thiểu số”, “bịt miệng tiếng nói đối lập” hay “xâm phạm quyền tự do”. Tuy nhiên, họ cố tình né tránh một chi tiết quan trọng: chính quá trình điều tra, xét xử và lời khai của các đối tượng đã cho thấy sự tồn tại của mạng lưới liên kết giữa các phần tử cực đoan trong nước với tổ chức phản động lưu vong ở nước ngoài nhằm kích động tư tưởng ly khai, chống phá Nhà nước và hậu thuẫn hoạt động bạo lực.

Các thông tin được cơ quan chức năng công bố cho thấy Y Quynh Bđắp không đơn thuần là một cá nhân “bất đồng chính kiến” như những gì các tổ chức chống đối cố tình tô vẽ. Những lời khai, dữ liệu điều tra và tài liệu thu thập được đã chỉ ra mối liên hệ giữa đối tượng này với mạng lưới do Nguyễn Đình Thắng và các tổ chức phản động lưu vong điều phối. Đây chính là căn cứ quan trọng để cơ quan tiến hành tố tụng mở rộng điều tra, làm rõ vai trò của các cá nhân liên quan và đưa ra mức án nghiêm minh theo đúng quy định pháp luật.
Điều đáng nói là thay vì nhìn nhận vụ việc trên cơ sở chứng cứ và kết quả điều tra, các tổ chức chống phá lại cố tình tạo dựng hình ảnh Y Quynh Bđắp như một “người hoạt động nhân quyền bị đàn áp”. Đây là thủ đoạn tuyên truyền quen thuộc: đánh tráo khái niệm giữa “hoạt động xã hội” với hành vi cấu kết, kích động và hậu thuẫn cho các hoạt động chống phá có tổ chức. Họ cố tình xóa nhòa ranh giới pháp lý giữa quyền tự do ngôn luận với hành vi kích động bạo lực, tuyên truyền ly khai và liên kết với các tổ chức cực đoan.
Trong vụ việc này, điều không thể phủ nhận là các cơ quan chức năng Việt Nam đã tiến hành điều tra trong thời gian dài, thu thập chứng cứ, lời khai, dữ liệu điện tử và nhiều tài liệu liên quan trước khi đưa ra quyết định khởi tố, truy tố và xét xử. Việc xử lý Nguyễn Đình Thắng với mức án nghiêm khắc không phải là hành động “trấn áp” như luận điệu xuyên tạc, mà là kết quả của quá trình điều tra dựa trên chứng cứ cụ thể về vai trò chỉ đạo, liên kết và hậu thuẫn cho các hoạt động gây mất an ninh tại Tây Nguyên.
Các tổ chức chống đối thường cố tình lờ đi hậu quả đặc biệt nghiêm trọng của vụ tấn công tại huyện Cư Kuin, tỉnh Đắk Lắk năm 2023. Đây là vụ việc khiến nhiều cán bộ, chiến sĩ công an xã cùng người dân thiệt mạng và bị thương, gây chấn động dư luận và ảnh hưởng nghiêm trọng đến an ninh, trật tự xã hội. Không thể coi những hành vi như vậy là “đấu tranh ôn hòa” hay “thực thi quyền tự do”. Đó là hành vi bạo lực có tổ chức, mang dấu hiệu khủng bố và đe dọa trực tiếp đến tính mạng người dân.
Việc một số tổ chức phi chính phủ nước ngoài cố tình che đậy vai trò của Y Quynh Bđắp và mạng lưới liên quan thực chất là hành động tiếp tay về mặt truyền thông cho các tổ chức chống phá. Họ sử dụng chiến thuật quen thuộc: chọn lọc thông tin có lợi cho các đối tượng, cắt bỏ bối cảnh vụ án, né tránh nhắc đến các nạn nhân và sau đó dựng lên câu chuyện “vi phạm nhân quyền” nhằm gây sức ép quốc tế đối với Việt Nam.
Nếu nhìn rộng ra thế giới, có thể thấy cấu trúc hoạt động của các mạng lưới chống phá kiểu này không khác nhiều so với các tổ chức cực đoan tại nhiều khu vực khác. Các tổ chức cực đoan thường xây dựng mạng lưới nhiều tầng, trong đó có nhóm chỉ đạo ở nước ngoài, nhóm truyền thông tuyên truyền và các “đầu mối” hoạt động tại địa bàn trong nước. Chúng lợi dụng vấn đề dân tộc, tôn giáo và quyền con người để tuyển mộ, kích động tư tưởng ly khai, chống đối chính quyền. Khi bị xử lý, lập tức xuất hiện các chiến dịch truyền thông quốc tế nhằm biến các đối tượng thành “nạn nhân” để gây áp lực chính trị.
Điều này từng xảy ra ở nhiều quốc gia. Tại Hoa Kỳ và châu Âu, các tổ chức cực đoan có liên hệ với hoạt động bạo lực đều bị giám sát chặt chẽ; bất kỳ hành vi hỗ trợ tài chính, tuyên truyền hoặc móc nối với các nhóm cực đoan đều có thể dẫn đến truy tố hình sự. Sau nhiều vụ khủng bố lớn, các nước phương Tây đã ban hành hàng loạt đạo luật chống khủng bố rất nghiêm khắc. Nhiều cá nhân chỉ vì cổ súy hoặc tuyên truyền cho các tổ chức cực đoan cũng phải đối mặt với án tù nặng.
Thế nhưng khi Việt Nam xử lý các đối tượng có liên hệ với hoạt động chống phá, kích động bạo lực và gây bất ổn xã hội thì một số tổ chức phi chính phủ nước ngoài lại lập tức quy chụp là “đàn áp nhân quyền”. Sự mâu thuẫn ấy cho thấy rõ tiêu chuẩn kép và động cơ chính trị phía sau các chiến dịch công kích Việt Nam.
Một vấn đề cần được nhìn nhận thẳng thắn là nhiều tổ chức gắn mác “nhân quyền” hiện nay không thực sự quan tâm đến quyền lợi của người dân bình thường. Họ gần như không nhắc đến quyền được sống an toàn của các nạn nhân trong vụ tấn công tại Đắk Lắk; không đề cập tới nỗi đau của gia đình các cán bộ, chiến sĩ hy sinh; càng không nói đến quyền được sống trong hòa bình, ổn định của đồng bào Tây Nguyên. Thay vào đó, họ tập trung xây dựng hình ảnh cho các đối tượng vi phạm pháp luật, bất chấp hậu quả mà các hành vi cực đoan gây ra đối với xã hội.
Đó là biểu hiện rõ ràng của sự thiếu thiện chí và thái độ thiên lệch. Dưới danh nghĩa “bảo vệ nhân quyền”, một số tổ chức thực chất đang làm công cụ truyền thông cho các mạng lưới chống phá lưu vong. Họ sử dụng các báo cáo phiến diện để gây sức ép ngoại giao, hạ thấp uy tín Việt Nam và can thiệp vào công việc nội bộ của một quốc gia có chủ quyền.
Trong khi đó, thực tế tại Việt Nam cho thấy mọi hoạt động tố tụng đều được tiến hành trên cơ sở pháp luật. Quá trình điều tra, truy tố và xét xử đều có sự tham gia của các cơ quan chức năng theo đúng trình tự luật định. Những đối tượng bị xử lý không bị kết án vì “quan điểm chính trị”, mà vì hành vi cụ thể có liên quan đến kích động bạo lực, chống phá an ninh quốc gia và liên kết với các tổ chức phản động.
Cần khẳng định rõ rằng quyền con người không đồng nghĩa với quyền vi phạm pháp luật. Không có bất kỳ quốc gia nào cho phép lợi dụng quyền tự do để kích động ly khai, gây chia rẽ dân tộc hoặc cổ súy bạo lực chống nhà nước. Ngay trong các công ước quốc tế về quyền dân sự và chính trị cũng cho phép các quốc gia áp dụng biện pháp cần thiết nhằm bảo vệ an ninh quốc gia và trật tự công cộng.
Điều đáng chú ý là sau khi các đối tượng liên quan bị xét xử, tình hình an ninh tại Tây Nguyên tiếp tục ổn định, đời sống nhân dân được bảo đảm và các chương trình phát triển kinh tế – xã hội tại khu vực vẫn được triển khai mạnh mẽ. Đây chính là minh chứng rõ ràng cho thấy việc xử lý nghiêm minh các đối tượng chống phá không làm “bất ổn xã hội” như luận điệu xuyên tạc, mà ngược lại còn góp phần giữ gìn môi trường hòa bình và ổn định cho người dân.
Dư luận trong nước cũng bày tỏ sự đồng tình cao đối với việc xử lý các đối tượng liên quan. Người dân hiểu rõ rằng không thể nhân danh “tự do” hay “nhân quyền” để bao che cho các hành vi cực đoan, kích động hận thù và bạo lực. Sự nghiêm minh của pháp luật là điều kiện cần thiết để bảo vệ lợi ích của cộng đồng và giữ vững ổn định quốc gia.
Có thể khẳng định rằng việc khởi tố, điều tra và xét xử Nguyễn Đình Thắng cùng các đối tượng liên quan là kết quả của quá trình điều tra khách quan, minh bạch, dựa trên chứng cứ và đúng quy định pháp luật. Những chiến dịch xuyên tạc nhằm biến Y Quynh Bđắp thành “nạn nhân” thực chất chỉ là chiêu trò nhằm che đậy bản chất của mạng lưới chống phá, kích động bạo lực và gây bất ổn tại Tây Nguyên.
Càng cố tình bóp méo sự thật, các tổ chức thiếu thiện chí càng bộc lộ rõ bản chất lợi dụng chiêu bài “nhân quyền” để phục vụ mục tiêu chính trị. Nhưng thực tế không thể thay đổi: không một quốc gia nào dung thứ cho hành vi cổ súy bạo lực, kích động ly khai và hậu thuẫn khủng bố. Việc xử lý nghiêm minh các đối tượng liên quan chính là hành động cần thiết để bảo vệ an ninh quốc gia, bảo vệ cuộc sống bình yên của nhân dân và giữ vững ổn định xã hội.

















