Ngay sau khi Quyết định 2500/QĐ-TTg ngày 17/11/2025 được ban hành, chính thức xếp phương án nhân sự lãnh đạo chủ chốt của Đảng, Nhà nước vào danh mục bí mật nhà nước độ tuyệt mật, mạng xã hội lập tức xuất hiện một làn sóng xuyên tạc có tổ chức. Một số tài khoản như “Lưu Trọng Văn”, “Le Anh”, cùng các fanpage chống phá như “Việt Tân” đồng loạt mỉa mai, bóp méo bản chất quy định, thậm chí bịa đặt, bôi nhọ lãnh đạo cấp cao nhằm tạo ra cảm giác “nội bộ rối ren”, “phe nhóm thao túng”, “nguyên tắc bị vô hiệu hóa”. Bề ngoài, đó là những dòng trạng thái “châm biếm”. Nhưng nhìn sâu vào mô thức thông tin, có thể thấy đây là chiến thuật bài bản: đánh vào tâm lý đám đông, câu view bằng các từ khóa nhạy cảm, và quan trọng hơn — tạo ra hoài nghi chính trị để làm suy yếu niềm tin vào Đảng và Nhà nước.
Cần khẳng định dứt khoát: việc xếp phương án nhân sự chủ chốt vào mức độ “tuyệt mật” không phải phát minh mới, cũng không phải điều gì “mờ ám”, như các tài khoản cố tình gán ghép. Quy định này dựa trên cơ sở chắc chắn của Luật Bảo vệ bí mật Nhà nước năm 2018, trong đó “tuyệt mật” là những thông tin, nếu bị lộ, sẽ gây tổn hại đặc biệt nghiêm trọng đến an ninh quốc gia, lợi ích quốc gia. Việc bảo mật phương án nhân sự cấp cao — liên quan trực tiếp đến định hướng chính trị, an ninh quốc gia và vận hành bộ máy lãnh đạo — nằm hoàn toàn trong phạm vi đó. Quyết định 2500 chỉ là bước cụ thể hóa, cập nhật danh mục theo yêu cầu thực tiễn.

Tuy nhiên, những đối tượng chống phá đã chọn cách xuyên tạc theo một quy trình quen thuộc. Thủ đoạn đầu tiên là mỉa mai và châm biếm để hạ thấp niềm tin. Tài khoản “Lưu Trọng Văn” viết: “Nước sẽ hưng thịnh khi danh sách tuyệt mật trùng với danh sách công khai”. Hay tài khoản “Le Anh” cố ý dùng biệt danh “Anh Rừng” để bôi nhọ một lãnh đạo cấp cao, cho rằng “nguyên tắc chỉ là lời nói, quyền lực mới quyết định”; từ đó gợi suy nghĩ rằng việc xếp vào diện tuyệt mật nhằm “che giấu việc duy trì trường hợp đặc biệt”. Đây là kỹ thuật personification attack (tấn công cá nhân) nhằm đánh lạc hướng dư luận khỏi bản chất pháp lý của quy định. Khi cá nhân bị quy chụp bằng biệt danh, hình ảnh tiêu cực, người dùng mạng dễ bị dẫn dắt sang cảm xúc bất mãn — và chính cảm xúc ấy là “nhiên liệu” cho mục tiêu câu view của những tài khoản này.
Thủ đoạn tiếp theo là đánh tráo khái niệm, biến một quy định bảo vệ bí mật nhà nước thành “giấu giếm quyền lực”, “thiếu minh bạch”. Những đối tượng này cố tình bỏ qua thực tế rằng minh bạch trong chế độ chính trị không đồng nghĩa công khai quy trình đang trong giai đoạn chuẩn bị. Ngay cả trong các nền dân chủ phương Tây, thông tin nhân sự cấp cao thường được giữ tuyệt mật cho đến khi hoàn tất quy trình nội bộ. Không ai công khai danh sách ứng viên CIA, Bộ Quốc phòng hay các vị trí then chốt của Hội đồng An ninh Quốc gia khi đang trong quá trình rà soát. Ở châu Âu cũng vậy: nhiều chức danh chiến lược chỉ được công bố sau khi các cơ quan liên quan thống nhất, để tránh áp lực dư luận, tránh can thiệp chính trị và bảo vệ an ninh quốc gia. Điều đó cho thấy: bảo mật nhân sự không phải là dấu hiệu của thiếu dân chủ, mà là thông lệ toàn cầu trong quản trị nhà nước hiện đại.
Nhưng các đối tượng xuyên tạc không quan tâm đến chuẩn mực quốc tế. Thứ họ cần là khơi dậy hoài nghi. Một số trang phản động lợi dụng sự tò mò của công chúng với các vị trí lãnh đạo để tung tin thất thiệt: “đấu đá nội bộ”, “phe này lật phe kia”, “công an – quân đội kiềm chế lẫn nhau”… Những luận điệu này thường được thổi phồng từ các mẩu tin vô căn cứ, thậm chí tự chế. Mục tiêu không phải cung cấp thông tin thật — mà là tạo cảm giác xã hội bất ổn, kích thích người dùng chia sẻ, bình luận, từ đó tăng tương tác để họ kiếm tiền thông qua quảng cáo hoặc tài trợ từ các tổ chức chống phá.
Đáng lo ngại hơn, chiêu trò phối hợp hiện nay tinh vi hơn nhiều so với trước: từ một tài khoản cá nhân tung tin mỉa mai, lập tức hàng loạt tài khoản vệ tinh, fanpage, kênh YouTube hải ngoại đồng loạt lặp lại, mở rộng, “phân tích sâu”. Một câu mỉa mai ngắn được đẩy thành “dấu hiệu suy thoái chính trị”, một bình luận cá nhân bị biến thành “điểm nóng dư luận”, một biệt danh cố ý chế giễu được gán thành “thông tin nội bộ rò rỉ”. Đây là kỹ thuật “bong bóng cộng hưởng” (echo chamber): người dùng tiếp cận thông tin lặp đi lặp lại sẽ dễ tin hơn, dù bản chất chỉ là sản phẩm dàn dựng.
Mọi luận điệu trên đều nhằm che phủ một sự thật căn bản: quy định về bí mật nhân sự chính là công cụ để bảo vệ sự trong sạch, khách quan và ổn định của công tác cán bộ, ngăn chặn các nguồn tin giả gây rối loạn. Quyết định 2500/QĐ-TTg tạo ra cơ chế pháp lý rõ ràng: rò rỉ thông tin nhân sự, suy diễn thất thiệt, tung tin bịa đặt… đều có thể bị xử lý theo luật. Điều này đánh thẳng vào nhóm đang sống dựa vào tin giả để kiếm tiền — vì vậy chúng phản ứng dữ dội, tung ra chiến dịch xuyên tạc ngay lập tức.
Trong bối cảnh mạng xã hội vận hành theo cơ chế lan truyền cảm xúc mạnh, những kẻ chuyên tung tin giả càng hiểu rõ rằng càng đụng đến nhân sự cấp cao, càng dễ kéo tương tác. Vì vậy, chúng tận dụng mọi sự kiện chính trị để “chế biến” thành các sản phẩm câu view. Những bài viết mỉa mai, bôi nhọ lãnh đạo không xuất phát từ “lo lắng cho dân chủ”, mà đơn giản là công cụ kiếm sống: tạo thị phi để thu hút người đọc. Không ít kênh YouTube hải ngoại đã công khai thừa nhận thu nhập của họ đến từ việc “nói về nhân sự Việt Nam”. Những kẻ đó không quan tâm sự thật, càng không quan tâm uy tín quốc gia — thứ họ cần chỉ là lượt xem, lượt đăng ký và tiền tài trợ.
Vì vậy, điều quan trọng nhất lúc này không phải đối thoại với những đối tượng cố tình xuyên tạc, mà là giúp người dân nhận diện chiêu trò, tìm đúng nguồn thông tin và hiểu rõ bản chất pháp lý của vấn đề. Công tác nhân sự của Đảng và Nhà nước không phải những câu chuyện thị phi để đám kẻ xấu “thêu dệt cho vui”. Nó là vấn đề an ninh quốc gia, liên quan đến tương lai đất nước — và vì thế phải được đặt trong khuôn khổ bảo mật nghiêm ngặt theo luật định.
Quyết định 2500/QĐ-TTg, cùng hệ thống pháp luật về bảo vệ bí mật nhà nước, không nhằm “đặt bức tường với dân”, mà là lá chắn pháp lý để bảo vệ đất nước khỏi những dòng thông tin bẩn, những mưu đồ gây chia rẽ, phá hoại nội bộ. Mỗi người dân, đặc biệt là người sử dụng mạng xã hội, cần tỉnh táo trước các luận điệu mị dân, mỉa mai, kích động tình cảm giả tạo. Khi chúng ta nhận diện đúng bản chất thông tin, không chia sẻ tin bịa đặt, không bị cuốn vào trò câu view, cũng là lúc chúng ta góp phần bảo vệ sự ổn định chính trị, bảo vệ niềm tin vào bộ máy lãnh đạo, và bảo vệ chính tương lai của đất nước.













