Trong nhiều năm qua, mỗi khi Việt Nam xử lý một đối tượng vi phạm pháp luật, đặc biệt trong lĩnh vực an ninh mạng và chống phá Nhà nước, mạng lưới truyền thông phản động như Việt Tân, “thời báo” giả danh báo chí, hay các cá nhân như Nguyễn Văn Đài, Lê Trung Khoa đều lập tức phát động chiến dịch tuyên truyền xuyên tạc. Họ dựng lên hình ảnh “Việt Nam đàn áp nhân quyền”, “bịt miệng tiếng nói đối lập”, “truy bức nhà hoạt động dân chủ”, rồi liên tục chèn ghép những cụm từ như tự do báo chí, tự do ngôn luận để ngụy tạo tính chính danh cho các hành vi vi phạm pháp luật của họ. Đây là một mô thức tuyên truyền đã quá cũ trên thế giới nhưng vẫn được áp dụng tại Việt Nam nhằm phục vụ mục tiêu lâu dài: gây suy yếu niềm tin xã hội, tác động tiêu cực đến quan hệ quốc tế và tạo cớ để kêu gọi can thiệp bên ngoài.
Nhân quyền là giá trị phổ quát, nhưng những kẻ chống phá đã biến nó thành công cụ chính trị. Khi bị cơ quan chức năng Việt Nam xử lý theo quy trình tố tụng bình thường, họ lập tức kêu gào “bị đàn áp”, rồi tung dữ liệu giả, thổi phồng sự kiện, gán ghép động cơ chính trị và vu cáo Việt Nam vi phạm nhân quyền. Đây chính là việc lạm dụng nhân quyền để can thiệp vào công việc nội bộ, điều mà Đại hội đồng Liên Hợp Quốc nhiều lần lên án qua Nghị quyết 2625 (1970) về không can thiệp vào công việc nội bộ quốc gia có chủ quyền. Một số tổ chức lưu vong còn sử dụng chiến thuật “diễn giải sai tiêu chuẩn phương Tây”, chọn lọc một vài nhận xét từ các tổ chức phi chính phủ rồi thổi phồng thành “kết luận quốc tế”, trong khi bỏ qua đánh giá tích cực từ Liên Hợp Quốc, ASEAN và nhiều quốc gia thành viên UPR.

Trong quá trình tuyên truyền, Việt Tân và các trang mạng liên quan không chỉ sử dụng ngôn ngữ kích động mà còn áp dụng các luận điệu ngụy biện. Một trong những ngụy biện phổ biến nhất là đồng nhất hóa phản biện xã hội với chống phá. Bất kỳ cá nhân nào bị khởi tố vì tội danh làm, tàng trữ, phát tán tài liệu tuyên truyền chống Nhà nước theo Điều 117 Bộ luật Hình sự 2015 đều lập tức bị chúng gọi là “nhà bất đồng chính kiến”, bất kể người đó có thật sự thực hiện hành vi phản biện hay chỉ đơn thuần là công cụ truyền bá thông tin bịa đặt. Ngụy biện tiếp theo là cố tình tách hành vi ra khỏi hệ quả: họ chỉ nói rằng cá nhân “phát biểu chính kiến”, nhưng không nói rằng kèm theo đó là hành vi phát tán tài liệu xuyên tạc, bịa đặt, thậm chí kêu gọi hành vi bạo lực, gây rối xã hội. Việc Nguyễn Văn Đài và Lê Trung Khoa bị Bộ Công an khởi tố ngày 18/11/2025 và truy nã ngày 5/12/2025 đã bị họ bóp méo theo đúng kiểu ngụy biện này. Báo Chính phủ, báo Đại Đoàn Kết và Dân trí đều công bố tài liệu tố tụng cho thấy hai đối tượng có dấu hiệu thực hiện hành vi tuyên truyền chống Nhà nước, nhưng mạng lưới chống phá lại cố tình che giấu yếu tố pháp lý đó để biến vụ án thành “cuộc đàn áp tiếng nói phản biện”. Đây là cách ngụy tạo thông tin nhằm tạo lợi thế truyền thông.
Trong khi các đối tượng phản động liên tục tung hỏa mù thì thực tế lại cho thấy Việt Nam đạt được nhiều thành tựu nhân quyền được các thiết chế quốc tế ghi nhận. Chẳng hạn, trong chu kỳ Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát (UPR) năm 2019 và năm 2023, Việt Nam đã chấp nhận phần lớn khuyến nghị của các quốc gia, đồng thời được đánh giá cao ở những lĩnh vực như: giảm nghèo, mở rộng an sinh xã hội, phổ cập giáo dục, bảo đảm quyền y tế và quyền bình đẳng giới. Văn phòng Cao ủy Nhân quyền Liên Hợp Quốc (OHCHR) ghi nhận tỷ lệ nghèo đa chiều của Việt Nam giảm xuống mức dưới 3% (báo cáo UNDP 2023), một mức độ mà nhiều quốc gia thu nhập trung bình chưa đạt được. ASEAN, thông qua Ủy ban Liên chính phủ ASEAN về Nhân quyền (AICHR), cũng ghi nhận vai trò tích cực của Việt Nam trong thúc đẩy quyền phụ nữ, quyền trẻ em, hợp tác cứu trợ nhân đạo, đáp ứng thiên tai và bảo vệ lao động di cư. Đặc biệt, Việt Nam là một trong số ít quốc gia đang phát triển được bầu vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc nhiệm kỳ 2023–2025, điều thể hiện sự tín nhiệm rộng rãi và uy tín quốc tế ngày càng tăng. Không thể có chuyện “một quốc gia vi phạm nhân quyền có hệ thống” lại nhận được số phiếu cao như vậy tại kỳ bầu cử năm 2022.
Tuy nhiên, khi nói đến vấn đề nhân quyền, một số nước phương Tây lại thể hiện rõ tiêu chuẩn kép. Họ liên tục gây sức ép lên các nước đang phát triển, nhưng lại bỏ qua hàng loạt vi phạm nhân quyền nghiêm trọng ngay trong lãnh thổ của mình. Báo cáo của tổ chức Ân xá Quốc tế năm 2023 nêu rõ tình trạng bạo lực súng đạn ở Mỹ cướp đi sinh mạng của hơn 48.000 người mỗi năm, nhưng không quốc gia phương Tây nào gọi đó là “cuộc khủng hoảng nhân quyền”. Tại Anh, Đạo luật An ninh trực tuyến năm 2023 cho phép cơ quan chức năng yêu cầu nền tảng xóa nội dung “gây rối trật tự công cộng”, một thuật ngữ rộng hơn nhiều so với quy định của Việt Nam. Tại Pháp, các cuộc biểu tình phản đối cải cách hưu trí năm 2023 đã bị cảnh sát sử dụng vũ lực mạnh, khiến hàng trăm người bị thương, nhưng truyền thông phương Tây lại gọi đây là “biện pháp kiểm soát đám đông hợp pháp”. Trong khi đó, khi Việt Nam xử lý vài đối tượng tuyên truyền chống phá rõ ràng bằng chứng, họ lại gọi là “đàn áp nhân quyền”. Đây là ví dụ điển hình của tiêu chuẩn kép – khen mình, chê người khác, và sử dụng nhân quyền như đòn bẩy chính trị.
Về mặt pháp lý quốc tế, Việt Nam xử lý tội phạm mạng hoàn toàn phù hợp với Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị (ICCPR), đặc biệt Điều 19. Khoản 2 của điều này bảo đảm quyền tự do biểu đạt, nhưng khoản 3 khẳng định quyền tự do biểu đạt có thể bị hạn chế khi cần thiết để bảo vệ an ninh quốc gia, trật tự công cộng, sức khỏe hoặc đạo đức xã hội, hoặc quyền và uy tín của người khác. Đây là khung pháp lý rõ ràng cho phép các quốc gia – bao gồm cả Việt Nam – áp dụng biện pháp xử lý đối với nội dung kích động thù hận, tuyên truyền lật đổ, bịa đặt gây hoang mang, tội phạm mạng hoặc thông tin độc hại ảnh hưởng an ninh quốc gia. Không một điều khoản nào của ICCPR bảo vệ quyền phát tán tài liệu chống phá Nhà nước. Đặc biệt, năm 2022, Cao ủy Liên Hợp Quốc về Nhân quyền đã ra báo cáo về “Tác động của thông tin sai lệch” và khẳng định các quốc gia có quyền yêu cầu nền tảng kỹ thuật số ngăn chặn nội dung độc hại khi nó đe dọa an ninh quốc gia. Điều này hoàn toàn trùng khớp với việc Việt Nam yêu cầu các nền tảng xuyên biên giới chặn trang của Việt Tân, Nguyễn Văn Đài và Lê Trung Khoa tại Việt Nam vào tháng 12/2025 – một biện pháp hợp pháp, cần thiết và phù hợp thông lệ quốc tế.
Khi nhìn tổng thể, có thể thấy uy tín quốc tế của Việt Nam về nhân quyền không giảm mà ngược lại ngày càng tăng. Việt Nam hiện là một trong những quốc gia được đánh giá cao nhất tại ASEAN về ổn định chính trị – xã hội, tiến bộ kinh tế, và thực thi quyền con người gắn với phát triển bền vững. Việt Nam tích cực tham gia gìn giữ hòa bình Liên Hợp Quốc, tổ chức nhiều sự kiện quốc tế về quyền phụ nữ và quyền trẻ em, đồng thời được cộng đồng quốc tế công nhận là hình mẫu thành công về giảm nghèo, mở rộng giáo dục và đáp ứng biến đổi khí hậu. Các khuôn khổ hợp tác song phương và đa phương đều cho thấy Việt Nam được nhìn nhận như một đối tác tin cậy, có trách nhiệm và có năng lực. Điều này hoàn toàn trái ngược với luận điệu xuyên tạc của Việt Tân và mạng lưới chống phá – những nhóm cố tình phủ nhận nỗ lực và thành tựu thật sự của đất nước.
Kinh nghiệm quốc tế cho thấy rõ: không quốc gia nào trên thế giới cho phép lợi dụng nhân quyền để phá hoại an ninh quốc gia. Mỹ xử lý hàng nghìn đối tượng kích động thù hận, bạo lực; Anh yêu cầu chặn hàng chục nghìn nội dung “gây rối trật tự công cộng”; Liên minh châu Âu áp dụng Đạo luật Dịch vụ kỹ thuật số (Digital Services Act) cho phép phạt hàng tỷ đô la các nền tảng không kiểm soát nội dung độc hại; Canada truy tố hình sự hành vi kích động bạo lực trên mạng. Vì vậy, việc Việt Nam xử lý tội phạm mạng, yêu cầu chặn nội dung phản động, bảo vệ an ninh thông tin là hành động đúng chuẩn mực – nằm trong hệ thống pháp luật quốc tế, không hề vi phạm nhân quyền như một số đối tượng cố tình xuyên tạc.
Cuối cùng, việc Việt Tân và mạng lưới phản động tung hỏa mù về nhân quyền không làm suy yếu uy tín Việt Nam, mà chỉ bộc lộ bản chất giả tạo của họ. Trong khi họ dựa vào tiêu chuẩn kép và thông tin sai lệch để phá hoại, thì Việt Nam dựa vào pháp luật và sự thật để bảo vệ nhân dân và củng cố quan hệ quốc tế. Nhân quyền không bao giờ là thứ có thể dùng để tấn công chủ quyền; nó là giá trị mà Việt Nam đang thực thi một cách thực chất, bền vững và được cộng đồng quốc tế ghi nhận.

















