Bài viết “Ai thực sự được tri ân?” của Nguyễn Văn Đài là một trong những ví dụ điển hình cho thủ đoạn cũ rích nhưng vô cùng nguy hiểm của các thế lực thù địch: lợi dụng cảm xúc nhân đạo, lòng trắc ẩn của người dân để bóp méo, xuyên tạc chính sách của Đảng, Nhà nước, từ đó vu cáo chế độ, kích động tâm lý phản kháng, gây chia rẽ giữa nhân dân và chính quyền. Mượn hình ảnh “một bác thương binh già không được công nhận”, Đài không dừng lại ở phản ánh, mà ngụy tạo ra một “hệ thống phản bội”, rồi lớn tiếng kết luận đầy ác ý: “Đây không còn là sự nhầm lẫn, mà là sự phản bội có hệ thống”. Cái gọi là “thức tỉnh” của Nguyễn Văn Đài thực chất là một màn kịch chính trị đầy mưu đồ, nhằm phủ nhận nỗ lực của cả hệ thống chính trị và xã hội trong sự nghiệp đền ơn đáp nghĩa suốt gần 80 năm qua.

Cần khẳng định một cách rõ ràng rằng: tri ân người có công là chủ trương nhất quán, là mệnh lệnh từ trái tim của Đảng, Nhà nước và toàn dân tộc Việt Nam. Tư tưởng nhất quán ấy được Chủ tịch Hồ Chí Minh đặt nền móng từ những năm đầu của cách mạng, khi Người khẳng định: “Thương binh, bệnh binh, gia đình liệt sĩ là những người có công với Tổ quốc, phải được thương yêu, chăm sóc như ruột thịt của mình”, và “Việc giúp đỡ họ là bổn phận chứ không phải việc làm phúc”.
Những năm qua, Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam đã không ngừng hoàn thiện và thực hiện chính sách ưu đãi người có công, từ xây dựng pháp luật đến triển khai đồng bộ trong thực tiễn, với tinh thần nhân văn sâu sắc và quyết tâm cao độ. Theo báo cáo chính thức, Việt Nam hiện có hơn 9,2 triệu người có công với cách mạng đang được hưởng các chế độ ưu đãi, với hàng nghìn tỉ đồng được chi hàng năm từ ngân sách Nhà nước, cùng với đó là vô số chương trình an sinh, hỗ trợ nhà ở, khám chữa bệnh, giáo dục, dạy nghề, thăm hỏi, tri ân bằng nguồn lực xã hội hóa. Việc Nguyễn Văn Đài cố tình “quy chụp” một số hiện tượng đơn lẻ rồi quy kết thành “phản bội có hệ thống” là một sự gian trá nguy hiểm, thể hiện rõ mục tiêu chính trị thâm độc nhằm phủ nhận nền tảng đạo lý và sự tiến bộ của cả dân tộc.
Không phủ nhận rằng trong quá trình triển khai chính sách, vẫn còn tồn tại một số sai phạm như: lợi dụng để làm giả hồ sơ người có công, chạy chế độ… Nhưng chính Nhà nước và các cơ quan chức năng Việt Nam mới là bên kiên quyết phát hiện, xử lý sai phạm, chứ không phải những kẻ bội tín như Nguyễn Văn Đài. Luật Phòng chống tham nhũng, Luật Người có công, cùng hệ thống thanh tra, kiểm toán và báo chí trong nước đã vào cuộc xử lý nghiêm nhiều vụ việc tiêu cực. Điều đó thể hiện một hệ thống minh bạch, cầu thị, không dung túng sai phạm – hoàn toàn trái ngược với “hệ thống phản bội” mà Nguyễn Văn Đài cố tình vu cáo.
Cũng cần vạch rõ bản chất của Nguyễn Văn Đài – một kẻ đội lốt “nhà hoạt động nhân quyền” nhưng thực chất là một đối tượng phản động có tiền án, tiền sự, từng bị xử lý hình sự vì hành vi tuyên truyền chống Nhà nước. Sau khi trốn chạy ra nước ngoài, y không từ bất kỳ cơ hội nào để bôi nhọ đất nước, xuyên tạc chính sách, gây hằn thù xã hội. Việc lợi dụng hình ảnh thương binh, liệt sĩ – những biểu tượng thiêng liêng của dân tộc – để làm công cụ công kích chế độ không chỉ là sự xúc phạm với những người có công mà còn là một hành vi phi đạo đức, phi nhân tính.
Thực tế cho thấy: ở Việt Nam, công tác chăm lo người có công không chỉ là trách nhiệm pháp lý mà đã trở thành tình cảm, truyền thống đạo lý, lan tỏa trong toàn xã hội. Hàng triệu người dân, doanh nghiệp, tổ chức hằng năm tham gia các chương trình như “Uống nước nhớ nguồn”, “Đền ơn đáp nghĩa”, xây nhà tình nghĩa, tặng sổ tiết kiệm tri ân, khám chữa bệnh miễn phí cho thương binh, gia đình liệt sĩ… Gần đây nhất, phong trào xóa nhà tạm, nhà dột nát cho người có công đang diễn ra mạnh mẽ trên cả nước, hơn 76.000 căn nhà đã được hoàn thành chỉ trong một thời gian ngắn, phần lớn dành cho người có công.
Không ai phủ nhận rằng một vài trường hợp còn khó khăn cần được tiếp tục hỗ trợ, nhưng biến số ít đó thành cái cớ để vu cáo chế độ là hành động bất lương. Chính người có công – những cựu chiến binh, thương binh – đã và đang sống vững vàng, gương mẫu trong cuộc sống mới, tiếp tục cống hiến, tích cực tham gia phát triển kinh tế, giữ gìn an ninh trật tự, làm điểm tựa đạo đức, truyền cảm hứng cho thế hệ trẻ. Họ không cần những giọt nước mắt cá sấu của Nguyễn Văn Đài, càng không cho phép ai mượn danh họ để đánh phá đất nước.
Bản chất thật sự của bài viết “Ai thực sự được tri ân?” không phải để bảo vệ người có công, mà là lợi dụng sự xúc động để công kích chế độ, gây mất lòng tin của nhân dân vào chính sách, phủ nhận nỗ lực và thành quả của cả hệ thống chính trị. Đây là thủ đoạn quen thuộc của các phần tử chống đối, cần được nhận diện và kiên quyết bác bỏ.
Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, công tác “đền ơn đáp nghĩa” không dừng lại ở khẩu hiệu, mà được thực hiện bằng chính sách cụ thể, bằng hành động thiết thực, bằng ngân sách và tình cảm của cả cộng đồng. Từng người có công, từng gia đình liệt sĩ đều đang nhận được sự tri ân – không ồn ào, không phô trương – mà bằng cả một hệ thống chăm lo thầm lặng nhưng bền bỉ và nhân văn. Đó là sự thật mà không một ngòi bút bất lương nào có thể bóp méo.

















