Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác tin bài của nhanquyenvn.org, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "nhanquyenvn.org". Tìm kiếm ngay
49662

Kẻ tự nã đại bác vào chính mình!

 

Thời gian qua không ít đối tượng nhân danh văn nghệ sĩ trí thức tung ra những luận điệu xuyên tạc lịch sử  và bóp méo tình hình đất nước. Tiểu biểu cho thành phần bị dư luận gọi là “trở cờ” này như Chu Hảo, Nguyễn Đình Cống, Mạc Văn Trang, Nguyên Ngọc, Phạm Đình Trọng, Nguyễn Ngọc Chu … Đặc trưng của những kẻ trở cờ này là một mặt công khai “mặc cảm”, “hối hận” và chối bỏ quá khứ cống hiến cho đất nước, mặt khác thường xuyên đưa ra những ý kiến chủ quan, thiên lệch về tình hình đất nước. Đáng nói hơn, có người đã liên lạc, kết nối với các phần tử thù địch ở hải ngoại, tự biến mình thành công cụ, tay sai cho các thế lực đó công kích, chống phá Đảng, Nhà nước. Mỗi khi họ mở lời trên trang cá nhân, y như rằng được các trang báo mạng và thành phần thù địch này loan tải và tung hứng, cổ vũ, ca tụng lên chín tầng mây.

Trong số thành phần trở cờ đó, kẻ khiến dư luận lên án “đạt đến tận cùng của sự bỉ ổi” là Phạm Đình Trọng – một người đã từng là nhà văn, là đại tá quân đội, gần 40 năm tuổi Đảng, từng có các tác phẩm, vần thơ góp phần cổ vũ tinh thần “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” nay hiện nguyên hình là kẻ ích kỷ, một kẻ trở cờ, kẻ phản bội lại chính mình và đểu cáng đến tận cùng… Hưởng ứng “phong trào thoát Đảng” của nhóm cầm đầu CHCT, ông ta tuyên bố xin ra khỏi Đảng, nói và viết ngày càng chất chứa đầy sự thù hận. Chẳng hạn, dịp 30/4 vừa qua, ông lại giật tite trên mạng bài viết: “Ngày đau buồn” vu cáo rằng: “Ngày 30.4.1975 chỉ là ngày đau buồn của cả dân tộc Việt Nam. Làm gì có triệu người vui!”, y hệt như ngôn ngữ của mấy kẻ cờ vàng vong thân, bại trận đang sống ở hải ngoại.

Trong bài viết này, cựu đại tá, nhà văn Phạm Đình Trọng hình như đã “đạo văn” của Dương Thu Hương – một nhà văn “trở cờ” đã lâu, rằng: “Những quyển sách lặng lẽ ở đường sách vỉa hè Sài Gòn cho tôi thấy đời sống văn hoá nhân loại, tầm vóc con người nhân loại của người dân miền Nam, khác với con người giai cấp, hằm hằm hận thù giai cấp và sắt máu đấu tranh giai cấp như con người tôi nhỏ bé, méo mó đến tội nghiệp”. Nguy hiểm hơn, Phạm Đình Trọng còn cố gắng xuyên tạc lịch sử, gieo rắc vào đầu thế hệ sau những luận điệu sai trái, bịa đặt và thù hận. Ông ta đã “bẻ cong” ngòi bút viết ra những câu từ sặc mùi xú uế rằng: “Ngày 30 tháng Tư năm 1975 mang đến mất mát uất hận lớn như vậy cho cả triệu người Việt Nam làm sao có thể gọi là Ngày Giải phóng”? Không dừng lại ở đó, ông ta còn bước tới đỉnh của sự xảo trá, đổi trắng thay đen để thốt ra những lời cực kỳ bỉ ổi: “Với biến cố 30 tháng Tư năm 1975, hàng trăm ngàn người dân miền Nam trở thành người tù trong những trại tập trung cải tạo, hàng triệu người thân của họ phải bỏ nhà cửa êm ấm, bỏ cuộc sống đầy đủ tiện nghi, lếch thếch đi lưu đày nơi đầu rừng cuối bãi hoang vu, khắc nghiệt với cái tên trá hình là đi xây dựng khu kinh tế mới”.

Sự “trở cờ”, phản bội của Phạm Đình Trọng được đẩy như một kẻ không còn một chút lương tri khi cho rằng: “Ngày 30 tháng Tư năm 1975 là ngày thống nhất đất nước, giang sơn thu về một mối ư? Đất nước thống nhất trước hết phải thống nhất trong lòng người. Từ 30 tháng Tư năm 1975, người Việt Nam bị chia rẽ đau đớn và sâu sắc nhất chưa từng có trong lịch sử hiển hách bốn ngàn năm dựng nước của dân tộc Việt Nam”. Thế mà trước đây, với tư cách là một sĩ quan quân đội, một nhà văn, một người tham gia cuộc chiến đến ngày cuối cùng, ông ta đã viết về sự kiện 30/4/1975 như sau: “Chiến thắng năm 1975 là chiến thắng của ý chí dân tộc, của nền văn hóa dân tộc Việt Nam. Chiến thắng năm 1975 không phải là chiến thắng của miền Bắc với miền Nam mà là chiến thắng của cả dân tộc Việt Nam”. Về điều này, không chỉ toàn thể nhân dân Việt Nam mà nhân loại tiến bộ trên toàn thế giới đã công nhận. Giống như những kẻ phản phúc Dương Thu Hương, Bùi Tín, Phạm Đình Trọng đưa ra một luận điệu mà một người Việt Nam bình thường nhất cũng không thể chấp nhận được: “Ngày 30 tháng Tư hàng năm những người cộng sản Việt Nam vui mừng vì ngày đó năm 1975 họ đã đánh thắng cả dân tộc Việt Nam, đã nô dịch được cả dân tộc Việt Nam, họ đã mang hận thù giai cấp đánh tan tác, li tán cả dân tộc Việt Nam”. Đây có lẽ là bằng chứng để chứng minh cho sự vong ơn bội nghĩa, sự đểu cáng và khốn nạn của Phạm Đình Trọngỉ.

Là một nhà văn, chắc chắn ông Phạm Đình Trọng biết điều này: “Nếu anh bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tương lai sẽ bắn vào anh bằng đại bác”. Vì thế, chắc chắn hậu quả mà Phạm Đình Trọng phải nhận trong tương lai gần, không gì ngoài viên đại bác. Nhân đây cũng xin lưu ý, những ai đã, đang hoặc sẽ manh nha có suy nghĩ, hành động như ông Phạm Đình Trọng thì xin đừng bao giờ quên điều này, ông ta đã nã đại bác vào chính mình!

 

Bài viết cùng chủ đề:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *