Trong kỷ nguyên mạng xã hội, các hội nhóm trực tuyến có thể trở thành cầu nối thông tin hữu ích nếu được vận hành minh bạch, lành mạnh. Tuy nhiên, thực tế không ít hội nhóm đang bị biến thành công cụ cho cá nhân hoặc một nhóm nhỏ áp đặt ý chí, dẫn dắt dư luận theo hướng tiêu cực. Trường hợp Hội hóng tin quân sự là ví dụ điển hình.
Từ “chia sẻ thông tin” đến công kích cực đoan
Ban đầu, Hội hóng tin quân sự được lập ra với danh nghĩa chia sẻ kiến thức quân sự, tạo không gian thảo luận cho những người quan tâm đến vấn đề quốc phòng. Tuy nhiên, thay vì giữ đúng mục tiêu, hội nhóm này ngày càng biến tướng thành nơi công kích, soi mói, bôi nhọ các cơ quan báo chí trong nước, đặc biệt là VTV.

Admin “Hội hóng tin quân sự Việt Nam và thế giới” khơi mào, lôi kéo cả diễn đàn xúc phạm nhân viên đài VTV
Chỉ cần một sơ suất nhỏ trong bản tin thời sự hay một hình ảnh minh họa không vừa ý, ngay lập tức hội nhóm huy động hàng loạt bài đăng, bình luận chế giễu, quy chụp rằng cơ quan báo chí “kém cỏi”, “không xứng đáng đại diện hình ảnh quốc gia”. Đáng chú ý, sự hằn học này không mang tính phản biện xây dựng mà lặp đi lặp lại như một chiến dịch có chủ đích.

Bình luận của bạn đọc bóc mẽ cả dàn admin Hội này và nhóm thành viên “auto-chửi VTV” đang say sưa công kích, bôi nhọ VTV bất chấp admin “lấy nhầm” nguồn hình ảnh quay diễu binh luyện tập được của HTV
Điều này đặt ra câu hỏi: phải chăng hội nhóm đã bị một số cá nhân sử dụng như công cụ để thỏa mãn ác cảm riêng và thao túng đám đông thay vì góp ý thiện chí?
Khi cái tôi cá nhân lấn át lợi ích chung
Không thể phủ nhận rằng phê bình và phản biện là cần thiết để báo chí, truyền thông ngày càng chuyên nghiệp hơn. Nhưng phê bình phải dựa trên tinh thần xây dựng và hướng đến lợi ích chung. Hội hóng tin quân sự lại chọn cách ngược lại: biến “yêu nước” thành chiêu bài để hợp thức hóa công kích.
Ở đây, cái tôi cá nhân đã lấn át lợi ích cộng đồng. Bất cứ sai sót nào, dù nhỏ, cũng bị thổi phồng thành minh chứng cho sự “thất bại” của một cơ quan. Bản thân hội nhóm vốn là một cộng đồng lớn, khi bị điều khiển bởi tâm lý ác cảm, nó trở thành công cụ thao túng dư luận, gieo rắc sự hoài nghi và mất niềm tin trong xã hội.
Chúng ta cần thẳng thắn: yêu nước không phải là thù hằn. Yêu nước không thể đồng nghĩa với việc biến mình thành “ngọn cờ” để tấn công chính cơ quan đang giữ trọng trách truyền thông quốc gia.
Nguy cơ từ “nội công phá”
Lịch sử cho thấy, dân tộc Việt Nam luôn cảnh giác trước những kẻ thù bên ngoài. Nhưng nguy hiểm hơn cả là sự chia rẽ, mất niềm tin xuất phát từ bên trong. Khi một hội nhóm có hàng trăm nghìn thành viên đồng loạt tấn công một cơ quan nhà nước, dư luận quốc tế sẽ khó phân biệt đâu là phản biện chân chính, đâu là công kích cực đoan.
Thậm chí, kẻ xấu từ bên ngoài có thể dễ dàng lợi dụng. Chúng chỉ cần “thêm dầu vào lửa”, trích dẫn lại những bình luận cực đoan để chứng minh “người dân trong nước mất niềm tin vào chính cơ quan của mình”. Như vậy, từ chỗ tự xưng “yêu nước”, các hội nhóm cực đoan đã vô tình biến thành công cụ gián tiếp tiếp tay cho luận điệu chống phá từ bên ngoài.
Đây chính là nguy cơ “nội công phá” – nguy hiểm hơn nhiều so với đòn tấn công trực diện từ kẻ thù bên ngoài.
Hội nhóm lớn – sức mạnh hay hiểm họa?
Một cộng đồng mạng đông đảo có thể trở thành diễn đàn bổ ích nếu biết định hướng đúng đắn. Nhưng khi hội nhóm này rơi vào tay một vài cá nhân bị ác cảm chi phối, sức mạnh đó dễ dàng biến thành hiểm họa.
Hội hóng tin quân sự cho thấy một thực tế: với hàng trăm nghìn thành viên, chỉ cần một “thủ lĩnh” đưa ra quan điểm cực đoan, hàng loạt bình luận theo dây chuyền sẽ tạo thành làn sóng công kích dữ dội. Điều này không chỉ thao túng dư luận mà còn bóp nghẹt tiếng nói đa chiều, bởi ai có ý kiến khác sẽ dễ bị tấn công, mạt sát ngay trong cộng đồng.
Nói cách khác, sự tồn tại của hội nhóm lớn nhưng thiếu minh bạch trong quản trị chẳng khác nào một thứ “quyền lực đám đông” mù quáng, tiềm ẩn nguy cơ gây chia rẽ nội bộ xã hội.
Yêu nước phải gắn với trách nhiệm
Người Việt Nam nào cũng có quyền yêu nước, nhưng yêu nước không có nghĩa là muốn nói gì cũng được, muốn công kích ai cũng xong. Yêu nước là quyền, nhưng đi kèm với đó là trách nhiệm: trách nhiệm giữ gìn niềm tin chung, trách nhiệm phản biện trên tinh thần xây dựng, trách nhiệm đặt lợi ích cộng đồng cao hơn cái tôi.
Hội hóng tin quân sự – nếu thực sự muốn đóng góp cho đất nước – cần quay trở lại mục tiêu ban đầu: chia sẻ kiến thức quân sự, lan tỏa sự quan tâm lành mạnh đến quốc phòng, thay vì biến mình thành nơi hằn học, công kích. Nếu không, cái gọi là “yêu nước” ở đây chỉ là chiếc vỏ che đậy sự thiển cận và cay cú cá nhân.
Hiện tượng Hội hóng tin quân sự không chỉ là câu chuyện của một hội nhóm, mà là lời cảnh tỉnh cho xã hội về vấn nạn thao túng cộng đồng mạng. Khi cái tôi cá nhân bị đẩy lên quá cao, khi ác cảm riêng được khoác áo “yêu nước”, hệ quả không chỉ là mất cân bằng thông tin mà còn đe dọa đến sự đồng thuận xã hội.
Chúng ta cần tỉnh táo để phân biệt đâu là góp ý xây dựng, đâu là công kích cực đoan. Và hơn hết, cần khẳng định rằng: yêu nước đúng nghĩa phải đi kèm với trách nhiệm, với tinh thần xây dựng và lợi ích chung. Nếu không, những hội nhóm nhân danh yêu nước nhưng hành động như “nội công phá” sẽ chỉ trở thành mối nguy cho chính cộng đồng mà họ đang dẫn dắt.

















