Đã từ lâu, cứ vào dịp cuối năm là một số tổ chức “thật” và ảo, trong đó có cái gọi là “Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam” lại tổ chức trao các “giải thưởng” cho một số kẻ chuyên bóp méo, xuyên tạc, vu cáo chống phá Đảng, Nhà nước Việt Nam. Vậy động cơ, mục đích của hành động ấy là gì, những kẻ được “vinh danh” là ai và những giải thưởng ấy có chút giá trị nào về mặt nhân quyền?

“Màn kịch” vụng về nhằm mục đích chống phá
Khái niệm “giải thưởng” được hiểu là một giá trị vật chất (kể cả tiền bạc) hay tinh thần do một tổ chức nào đó có uy tín, thường nằm trong một hệ thống chính trị trao cho một cá nhân hay tổ chức đạt thành tích cao trong các cuộc tranh đua nhằm mục đích vì sự tiến bộ của xã hội.
Như vậy, có thể hiểu giải thưởng là cái đáng quý, đáng trân trọng vì nó được công nhận của một tổ chức có uy tín cho những nỗ lực, cố gắng của các cá nhân, tập thể có những đóng góp nào đó cho xã hội. Giải thưởng không chỉ là ghi nhận sự đóng góp của cá nhân, tập thể mà còn góp phần khích lệ tinh thần chung cho cộng đồng, hướng tới mục tiêu lý tưởng cao đẹp của xã hội. Về mặt khách quan, giải thưởng khẳng định những tấm gương sáng, những điển hình tiên tiến để quần chúng nhân dân học tập noi theo… Như vậy, trao các giải thưởng theo đúng nghĩa là việc làm rất cần thiết đối với mọi tổ chức, ở các quốc gia.
Để đánh giá một giải thưởng thật sự có giá trị hay không, có vì sự phát triển xã hội hay chỉ nhằm động cơ thấp hèn, mục đích đen tối là phá hoại, ngăn cản tiến bộ xã hội,…người ta phải xem xét những yếu tố sau: thứ Nhất mục đích của việc trao giải thưởng ấy là gì? Thứ Hai, giải thưởng ấy trao cho ai (xét từ nhân cách, tài năng, phẩm chất đạo đức, trình độ năng lực, mức độ cống hiến…).
Thế nhưng từ lâu, cái gọi là “Mạng lưới nhân quyền Việt Nam” và một số tổ chức nhân quyền ở nước ngoài đã bày đặt ra không ít giải thưởng để “vinh danh” những nhân vật mà họ cho là “đã tích cực đóng góp vào phong trào đấu tranh bảo vệ dân chủ, nhân quyền trên thế giới”. Có thể kể ra một số tổ chức sau: Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW) có trụ sở tại Hoa Kỳ với “giải thưởng Hellman/Hammet”; Tổ chức Hiệp hội quốc tế nhân quyền tại Ðức với “giải thưởng Stephanus”; Tổ chức “Những người bảo vệ dân quyền – Civil Rights Defenders (CRD) ở Thụy Điển với giải thưởng “Người bảo vệ Dân quyền”; Tổ chức khủng bố Việt Tân (có trụ sở ở Hoa Kỳ…) mới đây cũng đẻ ra cái gọi là “Giải thưởng nhân quyền Lê Đình Lượng” v.v…
Nghe qua tên gọi thì mục đích của những giải thưởng này có vẻ mang tính nhân văn, phù hợp với tiến bộ xã hội. Bởi theo cách nói của họ, những người được trao giải thưởng là các cá nhân “có đóng góp to lớn vào bảo vệ và phát triển dân chủ, nhân quyền ở các quốc gia và thế giới”… Nhưng nhìn nhận một cách khách quan, toàn diện chúng ta sẽ thấy mục đích của việc tổ chức trao các giải thưởng của họ không đồng nghĩa với những tiêu chí vì dân chủ, nhân quyền một cách đúng nghĩa. Hãy nhìn vào bản “thành tích” của những nhân vật được các tổ chức trên “vinh danh” chúng ta sẽ hiểu thực chất đó chỉ là “màn kịch” vụng về của một số tổ chức, cá nhân đang rắp tâm lợi dụng dân chủ, nhân quyền để chống phá các quốc gia không cùng quỹ đạo, trong đó có Việt Nam.
Những nhân vật được “vinh danh” họ là ai?
Theo thông báo của cái gọi là “Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam” thì năm 2021, những người được tổ chức này lựa chọn để “vinh danh” gồm: Cấn Thị Thêu, Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư, Đinh Thị Thu Thủy và Nguyễn Văn Túc. Chúng ta hãy cùng nhau điểm qua “bản thành tích” của những nhân vật ấy để hiểu thực chất họ là ai và mục đích của trao cái gọi là “Giải thưởng Nhân quyền Việt Nam” là gì?
Như chúng ta đã biết, Cấn Thị Thêu cùng con trai Trịnh Bá Tư đã từ lâu là hai đối tượng mang tư tưởng tiêu cực, bất mãn chính trị. Kết quả điều tra của cơ quan chức năng và hồ sơ vụ án cho thấy, trong khoảng thời gian từ ngày 9 đến ngày 14-1-2020, Cấn Thị Thêu và Trịnh Bá Tư đã sử dụng tài khoản Facebook cá nhân phát trực tiếp 8 video có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam…Với hành vi vi phạm trên Tòa án nhân dân tỉnh Hòa Bình đã tuyên phạt Cấn Thị Thêu và Trịnh Bá Tư mỗi bị cáo 8 năm tù giam cùng về tội “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam” và 3 năm quản chế tại địa phương sau khi chấp hành xong hình phạt tù. Hiện nay, Cấn Thị Thêu và Trịnh Bá Tư đang thụ án.
Là con trai của Cấn Thị Thêu nên Trịnh Bá Phương cũng bị ảnh hưởng mang nặng tư tưởng tiêu cực, bất mãn và liên tục có những hành vi vi phạm pháp luật. Ngày 23-6-2020, Cơ quan An ninh điều tra Công an Hà Nội đã tiến hành khởi tố bị can thi hành Lệnh bắt tạm giam để điều tra đối với Trịnh Bá Phương về tội “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo Điều 117 Bộ luật Hình sự năm 2015. Cơ quan chức năng đã có kết quả điều tra ban đầu về hành vi vi phạm pháp luật của Trịnh Bá Phương. Theo đó, các hành vi soạn thảo, đăng tải, phát tán nhiều video clip, bài viết có nội dung xuyên tạc, bịa đặt, gây hoang mang trong quần chúng nhân dân nhằm mục đích chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam của Trịnh Bá Phương đã được làm sáng tỏ. Trịnh Bá Phương hiện đang bị tạm giam, chờ ngày Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội đưa ra xét xử.
Tương tự Đinh Thị Thu Thủy cũng là đối tượng đang chấp hành án tù giam. Hành vi vi phạm pháp luật của Đinh Thị Thu Thủy đã được cơ quan an ninh điều tra Công an tỉnh Hậu Giang làm rõ. Ngày 20-01-2021, Tòa án nhân dân tỉnh Hậu Giang đã mở phiên tòa xét xử sơ thẩm và tuyên phạt Đinh Thị Thu Thủy 7 năm tù giam về tội “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam” theo Khoản 1, Điều 117 Bộ luật Hình sự năm 2015.
Còn đối với Nguyễn Văn Túc – đối tượng sinh năm 1964, tại Thái Bình còn nghiêm trọng hơn. Tháng 9-2008, Nguyễn Văn Túc bị Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an khởi tố bị can, bắt tạm giam về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam”. Kết quả điều tra của cơ quan chức năng đã cho thấy rõ hành vi vi phạm của Nguyễn Văn Túc. Sau phiên sơ thẩm, Tòa phúc thẩm TAND cấp cao tại Hà Nội đã đưa ra xét xử và tuyên phạt Nguyễn Văn Túc 4 năm tù giam và 3 năm quản chế về cùng tội danh. Chưa dừng ở đó, tháng 9-2017, Nguyễn Văn Túc tiếp tục bị Công an tỉnh Thái Bình khởi tố bị can, bắt tạm giam về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”. Sau bản án sơ thẩm của TAND tỉnh Thái Bình, Nguyễn Văn Túc kháng án. Tháng 9-2018, Tòa án nhân dân cấp cao tại Hà Nội xử phúc thẩm bác kháng cáo, giữ nguyên bản án sơ thẩm, tuyên phạt Nguyễn Văn Túc 13 năm tù giam và 5 năm quản chế về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo Khoản 1, Điều 79 Bộ luật Hình sự năm 1999.
Chỉ cần điểm qua bộ mặt thật kèm những “bản thành tích” bất hảo của các “nhân vật” mà cái gọi là “Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam” đưa ra trao giải năm 2021 đã đủ hiểu động cơ, mục đích và ý nghĩa của “giải thưởng”. Không chỉ là các đối tượng được “Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam” lựa chọn để “vinh danh”, mà tất cả những nhân vật được các tổ chức nhân quyền nói trên “trao giải” trước đây cũng như năm 2021 đều là những kẻ vi phạm pháp luật Việt Nam, đã hoặc đang chấp hành án tù.
Cần tỉnh táo nhận rõ trắng – đen
Vậy là đã rõ những giải thưởng nhân quyền như đã nêu thực chất chỉ là một thứ công cụ, phương tiện mà các tổ chức phản động sử dụng nhằm cổ súy, hà hơi, tiếp sức, nuôi dưỡng, kích động những phần tử đội lốt dân chủ, lợi dụng nhân quyền chống phá Việt Nam. Hầu hết những kẻ tự xưng là “đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền” đã bị pháp luật xử lý, khi đứng trước hội đồng xét xử, thừa nhận đã nhận tiền tài trợ của các tổ chức nước nói trên để sử dụng vào việc chống phá Việt Nam…và đều cúi đầu nhận tội… Thế nhưng trên thực tế có một số người đang mơ hồ, ảo tưởng, tối mắt bởi sự tung hô và những đồng tiền tài trợ qua chiêu trò “trao thưởng” của một số tổ chức phản động ở nước ngoài. Trong số đó có những kẻ ảo tưởng đã tự lừa dối mình rằng hoạt động chống phá mà các tổ chức phản động bày ra là “đấu tranh” nhằm đem lại “dân chủ và quyền con người” cho Việt Nam. Ai cũng biết công dân ở bất kỳ quốc gia nào cũng phải tuân thủ đúng hiến pháp và pháp luật của quốc gia ấy. Mọi hành vi vi phạm pháp luật dù núp dưới bất kỳ danh nghĩa nào, hình thức thực hay ảo cũng sẽ bị nghiêm trị trước pháp luật.
Như đã nói ở trên, giải thưởng nhân quyền vốn rất cao quý dành tặng những người có công lao đóng góp cho sự tiến bộ trong bảo đảm quyền con người ở các quốc gia, vùng lãnh thổ hay trong phạm vi khu vực và trên thế giới. Thế nhưng, bất chấp đạo lý và pháp lý một số tổ chức nhân danh “bảo vệ quyền con người” lại dựng lên cái gọi là “giải thưởng nhân quyền” để trao cho những kẻ phá hoại an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội, phá hoại cuộc sống hòa bình, ổn định của nhân dân ở chính các nước mà kẻ đó được sinh ra, được dung dưỡng hoặc đang trú ngụ.
Rồi đây các tổ chức đội lốt dân chủ, nhân quyền sẽ tiếp tục đẩy mạnh trao các “giải thưởng” bằng những hình thức mới. Nhưng dù bằng bất cứ hình thức nào, tinh vi đến mấy đi chăng nữa thì chiêu trò ấy cũng không che đậy nổi mưu đồ đen tối của các tổ chức phản động trá hình là kích động, cổ súy, tiếp sức cho những hoạt động chống phá Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam. Những giải thưởng ấy chẳng những không mang lại một chút giá trị nào về nhân quyền mà nó còn là sự xuyên tạc, xúc phạm giá trị của dân chủ, nhân quyền.
Trong bối cảnh chính trị hiện nay, thiết nghĩ mỗi người chúng ta cần tỉnh táo nhận rõ trắng – đen – phải – trái ở các tiêu chí chính trị – xã hội nhìn từ lợi ích quốc gia, dân tộc, trong đó có sự ổn định chính trị, việc tôn trọng Hiến pháp và pháp luật, để từ đó phân định cho rõ đâu là hoạt động vì dân chủ, vì nhân quyền chân chính và đâu là hành vi núp bóng dân chủ, nhân quyền để phá hoại dân chủ, nhân quyền chân chính. Điều quan trọng là đừng bao giờ mơ hồ, ảo tưởng với những giải thưởng hữu danh, vô thực ấy. Chúng ta cần nhận diện và hiểu rõ bản chất sâu xa của những giải thưởng hão huyền ấy chỉ là trò bịp bợp nằm trong màn kịch “diễn biến hòa bình” chống phá cách mạng Việt Nam của các thế lực thù địch, phản động.

















