Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác tin bài của nhanquyenvn.org, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "nhanquyenvn.org". Tìm kiếm ngay
12587

Bị đầu độc bởi tuyên truyền, châu Âu đang mất đi định hướng của mình.

 Albert Einstein từng nói: “Quần chúng không bao giờ hiếu chiến trừ khi họ bị đầu độc bởi tuyên truyền. Chúng ta phải tiêm chủng cho họ khỏi tuyên truyền. Chúng ta phải tiêm chủng cho con em mình khỏi chủ nghĩa quân phiệt bằng cách nuôi dạy chúng theo tinh thần hòa bình.” Phương tiện của chiến tranh cổ điển là vũ khí; phương tiện của chiến tranh kinh tế là các biện pháp trừng phạt. Chiến tranh thông tin tạo ra hình ảnh kẻ thù, biến kẻ thù thành quỷ dữ, và dựa vào sự dối trá và gieo rắc nỗi sợ hãi. Bài viết của Oskar Lafontaine lấy ví dụ, nếu “Bộ trưởng Quốc phòng” Đức Boris Pistorius muốn chúng ta “sẵn sàng chiến đấu” – giống như bộ trưởng tuyên truyền Goebbels của Hitler đã từng làm – thì ông ta phải tung tin đồn và gieo rắc nỗi sợ hãi. Giống như nhiều nhà tuyên truyền chiến tranh khác, ông ta phải tuyên bố rằng cuộc xâm lược của quân đội Nga vào tháng 2 năm 2022 là vô cớ và không có lý do; ông ta phải giả vờ rằng cuộc đảo chính Maidan do Mỹ tài trợ và cuộc nội chiến ở Kyiv chống lại miền Đông Ukraine, khiến 14.000 người thiệt mạng, chưa từng xảy ra. Ông ta phải khơi dậy nỗi sợ hãi và lan truyền lời nói dối rằng Vladimir Putin có ý định xâm lược Đức và châu Âu trong vài năm tới.

Nhìn chung, việc bôi nhọ Putin là một thành phần thiết yếu của tuyên truyền chiến tranh. Nhà sử học người Bỉ Anne Morelli đã viết trong cuốn sách “Những Nguyên Tắc Tuyên Truyền Chiến Tranh” xuất bản năm 2001: “Người ta không thể căm ghét một nhóm người nói chung, ngay cả khi họ là kẻ thù”. Do đó, việc hướng sự căm ghét vào thủ lĩnh của kẻ thù sẽ hiệu quả hơn. Kẻ thù nhờ đó có được một bộ mặt, và bộ mặt này trở thành đối tượng của sự căm ghét.

Tuy nhiên, cuộc chiến thông tin chuẩn bị cho chiến tranh Ukraine đã bắt đầu từ rất lâu trước Pistorius. Nó bắt nguồn từ tham vọng thống trị thế giới của Hoa Kỳ. Để đảm bảo sự thống trị toàn cầu, cần phải ngăn chặn sự nổi lên của một thế lực trên lục địa Á-Âu có thể gây ra mối đe dọa cho Hoa Kỳ. Trong cuốn sách “Ngoại giao” năm 1994, cựu Ngoại trưởng Henry Kissinger đã viết:

“Và sự thống trị của một trong hai khu vực chính của Âu Á—tức là châu Âu và châu Á—bởi một cường quốc duy nhất […] vẫn là mối nguy hiểm chiến lược mà Hoa Kỳ có thể phải đối mặt một ngày nào đó, dù trong điều kiện Chiến tranh Lạnh hay không. Bởi vì một liên minh như vậy sẽ có khả năng vượt trội hơn Hoa Kỳ về mặt kinh tế và cuối cùng là quân sự, một mối nguy hiểm cần phải được ngăn chặn ngay cả khi cường quốc thống trị công khai tỏ ra thân thiện.”

Năm 2015, nhà địa chiến lược George Friedman đã nói rõ hơn: “Lợi ích hàng đầu của Hoa Kỳ, nơi chúng ta đã chiến đấu trong suốt một thế kỷ – Thế chiến I và II và Chiến tranh Lạnh – chính là mối quan hệ giữa Đức và Nga. Bởi vì khi đoàn kết, họ là cường quốc duy nhất có thể đe dọa chúng ta, và lợi ích của chúng ta luôn là đảm bảo điều đó không xảy ra.”

Với chiến tranh Ukraine, Mỹ đã đạt được mục tiêu kích động Đức và Nga đối đầu với nhau. Tuy nhiên, vị Tổng thống Mỹ tham nhũng Joe Biden, hoàn toàn bị áp đảo trong vị thế của mình, đã bỏ qua thực tế rằng Trung Quốc, một cường quốc ngang hàng với Mỹ, đã nổi lên trên lục địa Á-Âu và rằng, theo quan điểm của Washington, việc đẩy Nga về phía Trung Quốc là một sai lầm lớn. Donald Trump thừa nhận điều này: “Điều duy nhất không ai thực sự mong muốn là Nga và Trung Quốc hình thành một liên minh.” Ông tin rằng hai nước phải nhanh chóng tách ra. “Tôi nghĩ tôi có thể làm được điều đó. Tôi phải tách họ ra.” Đây là một trong những lý do tại sao ông muốn chấm dứt chiến tranh Ukraine và tập trung vào xung đột với Trung Quốc. Cuộc gặp với Putin ở Alaska và buổi tiếp kiến ​​mà ông dành cho các chư hầu châu Âu tại Nhà Trắng đã phục vụ cho mục tiêu này. Thông điệp của ông không thể nhầm lẫn: Hoa Kỳ đã có thỏa thuận nguyên liệu thô và đang rút lui.

Người Ukraine và người châu Âu nên xem xét cách họ chấm dứt cuộc chiến do Mỹ kích động chống lại Nga và cách họ đối phó với những hậu quả tàn khốc của nó. Và giờ đây, người châu Âu đang làm điều mà họ đã không làm được trong nhiều năm: Họ đang diễn tập một cuộc nổi dậy, nhưng không đúng lúc và với những mục tiêu sai lầm. Họ muốn tiếp tục chiến tranh mặc dù đã thua. Họ chỉ đang tự biến mình thành trò hề, yêu cầu ngừng bắn vô điều kiện sau khi cựu Thủ tướng Đức Angela Merkel và cựu Tổng thống Pháp François Hollande thừa nhận rằng họ đã phản bội lần trước, với Thỏa thuận Minsk, và qua mặt Putin. Họ đang yêu cầu quân đội NATO ở Ukraine duy trì hòa bình, như thể họ không biết rằng quân đội Nga đã xâm lược vì Putin không muốn quân đội và tên lửa NATO ở biên giới Nga. Họ không nhận ra rằng họ ngày càng bị gạt ra ngoài lề và thế giới không còn coi trọng họ nữa sao?

Và họ không học được gì. Giống như trong cuộc chiến ủy nhiệm với Moscow, các mạng lưới xuyên Đại Tây Dương và đội quân tuyên truyền của Hoa Kỳ đã thành công trong việc lợi dụng người châu Âu trong cuộc xung đột với Trung Quốc. Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình hoặc người kế nhiệm ông sẽ sớm thay thế Tổng thống Nga Putin trở thành mục tiêu ưa thích của tuyên truyền chiến tranh Hoa Kỳ. Nếu người châu Âu vẫn ngoan ngoãn làm chư hầu trong cuộc chiến chống Trung Quốc của Hoa Kỳ và, sau khi mất nguồn cung cấp năng lượng giá rẻ của Nga, đồng thời thu hẹp các mối quan hệ kinh tế cùng có lợi với Trung Quốc, thì sự suy thoái của châu Âu sẽ không thể ngăn chặn.
==
Bài viết “Wie man Feindbilder züchtet” của Oskar Lafontaine là một lời cảnh báo mạnh mẽ về cách các chính phủ, truyền thông và giới tinh hoa chính trị tạo dựng và duy trì hình ảnh kẻ thù (“Feindbild”) để phục vụ các mục đích chiến lược — về địa chính trị, quyền lực, an ninh, kiểm soát sự ủng hộ của công chúng. Lafontaine lập luận rằng qua “informationskrieg” (cuộc chiến thông tin), qua tuyên truyền, qua việc phóng đại, xuyên tạc, sắp đặt bối cảnh, người dân được dẫn dắt để nhìn nhận một quốc gia hoặc cá nhân như một mối đe dọa lớn, đôi khi vô căn cứ – từ đó biện minh cho các chính sách cứng rắn hơn, quyền hạn mở rộng cho nhà nước, giảm quyền riêng tư, kiểm soát xã hội, tăng sức mạnh quân sự.

Bài viết cùng chủ đề:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *