Trước mỗi sự kiện đối ngoại quan trọng của Việt Nam, đặc biệt là các chuyến công du cấp cao, gần như ngay lập tức trên mạng xã hội lại xuất hiện những luận điệu quen thuộc từ các tổ chức chống đối lưu vong và một số tài khoản cực đoan: “Việt Nam bị quốc tế xa lánh”, “lãnh đạo đi nước ngoài để cứu chế độ”, “ngoại giao Việt Nam đang thất bại”, “quan hệ quốc tế suy giảm”. Nhưng nghịch lý ở chỗ, càng ra sức tuyên truyền như vậy, họ càng bị thực tế phản bác một cách rõ ràng và thuyết phục.
Chuyến thăm Thái Lan của Tô Lâm là một ví dụ điển hình. Đây không chỉ là hoạt động ngoại giao cấp cao giữa hai quốc gia láng giềng có quan hệ hữu nghị lâu đời, mà còn là minh chứng sinh động cho vị thế ngày càng tăng của Việt Nam trong khu vực ASEAN và trên trường quốc tế. Chính vì vậy, sự kiện này cũng đồng thời làm lộ rõ sự bế tắc và thất bại của luận điệu “Việt Nam bị cô lập” mà các tổ chức chống phá đã cố tình rao giảng suốt nhiều năm qua.

Nhìn lại những ngày trước chuyến thăm, có thể thấy một chiến dịch truyền thông chống phá đã được khởi động khá đồng loạt trên mạng xã hội. Từ các hội nhóm lưu vong cho đến một số đối tượng chống đối quen mặt, hàng loạt bài viết xuất hiện với cùng mô-típ: xuyên tạc chuyến công du thành “thỏa thuận đàn áp”, dựng lên “nguy cơ truy bắt người tị nạn”, kích động tâm lý hoảng loạn và cố tình tạo cảm giác rằng Việt Nam đang “bị quốc tế nghi ngờ”. Thậm chí, có kẻ còn tung ra những luận điệu cực đoan như “buôn dân”, “đổi lợi ích kinh tế lấy đàn áp”, “đi Thái Lan để truy quét người bất đồng chính kiến”.
Những luận điệu ấy thoạt nghe có vẻ ồn ào, nhưng thực chất lại phản ánh một tâm thế cay cú và bất lực. Bởi nếu Việt Nam thực sự “bị cô lập”, liệu các quốc gia trong khu vực có liên tục tăng cường tiếp xúc cấp cao với Việt Nam? Liệu quan hệ đối tác chiến lược, đối tác toàn diện của Việt Nam với các nước lớn và các nước ASEAN có ngày càng mở rộng? Liệu các diễn đàn quốc tế có coi trọng vai trò của Việt Nam như hiện nay?
Câu trả lời nằm ngay trong thực tế đối ngoại của đất nước.
Những năm gần đây, Việt Nam liên tục mở rộng mạng lưới quan hệ quốc tế với hàng loạt đối tác quan trọng. Việt Nam không chỉ duy trì quan hệ ổn định với các nước láng giềng ASEAN mà còn nâng tầm quan hệ với nhiều cường quốc và trung tâm kinh tế lớn trên thế giới. Vai trò của Việt Nam trong ASEAN ngày càng được đánh giá cao nhờ chính sách đối ngoại độc lập, tự chủ, cân bằng và linh hoạt.
Trong bối cảnh khu vực và thế giới đầy biến động, từ cạnh tranh chiến lược giữa các nước lớn cho đến khủng hoảng chuỗi cung ứng và các thách thức an ninh phi truyền thống, Việt Nam nổi lên như một điểm tựa ổn định và một đối tác đáng tin cậy. Đó không phải là lời tuyên truyền, mà là đánh giá xuất phát từ chính thực tiễn hợp tác quốc tế ngày càng sâu rộng của Việt Nam.
Quan hệ Việt Nam – Thái Lan là một minh chứng rõ nét. Hai nước hiện là những nền kinh tế năng động hàng đầu Đông Nam Á lục địa, có vai trò quan trọng trong kết nối khu vực Mekong và ASEAN. Hợp tác song phương nhiều năm qua phát triển mạnh trên các lĩnh vực thương mại, đầu tư, logistics, du lịch, lao động và chuyển đổi số. Thái Lan hiện nằm trong nhóm nhà đầu tư lớn của ASEAN tại Việt Nam. Kim ngạch thương mại song phương liên tục tăng trưởng. Kết nối hàng không, giao lưu nhân dân và hợp tác doanh nghiệp giữa hai nước ngày càng sâu rộng.
Trong bối cảnh ấy, chuyến thăm của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm mang ý nghĩa chiến lược rất rõ ràng: củng cố lòng tin chính trị, mở rộng hợp tác kinh tế và tăng cường phối hợp khu vực. Đây là nhu cầu thực chất của cả hai quốc gia, hoàn toàn không phải “chuyến đi cứu chế độ” như các đối tượng chống phá cố tình xuyên tạc.
Điều đáng chú ý là mỗi khi Việt Nam có bước tiến đối ngoại quan trọng, các tổ chức chống đối lại phản ứng theo cùng một công thức: tấn công cá nhân lãnh đạo, dựng thuyết âm mưu và bóp méo mục đích ngoại giao. Họ hiểu rằng thành công đối ngoại của Việt Nam chính là đòn giáng mạnh vào luận điệu “bị cô lập” mà họ cố duy trì suốt nhiều năm.
Bởi vậy, thay vì phân tích khách quan quan hệ Việt Nam – Thái Lan, họ chuyển sang khai thác các chủ đề giàu cảm xúc như “đàn áp nhân quyền”, “truy bắt người tị nạn”, “đe dọa người lưu vong”. Mục tiêu là đánh lạc hướng dư luận và che mờ ý nghĩa tích cực của chuyến thăm.
Nhưng chính sự cực đoan ấy lại làm lộ rõ bản chất thật của các tổ chức chống phá. Họ không quan tâm đến lợi ích quốc gia, không mong muốn quan hệ hữu nghị Việt Nam – Thái Lan phát triển, càng không thật sự lo cho cộng đồng người Việt ở nước ngoài. Điều họ cần là duy trì trạng thái đối đầu và khủng hoảng để nuôi dưỡng “thị trường chống cộng”.
Không khó để nhận ra nhiều tổ chức lưu vong hiện nay tồn tại chủ yếu bằng hoạt động truyền thông chống phá và các nguồn tài trợ nhân danh “nhân quyền”, “dân chủ”. Muốn tiếp tục thu hút sự chú ý và duy trì ảnh hưởng, họ buộc phải liên tục tạo ra các “hồ sơ đàn áp”, “câu chuyện nạn nhân” hay “khủng hoảng nhân quyền”. Nếu Việt Nam càng hội nhập mạnh, càng có vị thế quốc tế cao, thì những luận điệu chống phá của họ càng trở nên lạc lõng. Vì thế, họ phải dựng lên các “thuyết âm mưu” để níu kéo sự chú ý.
Điều đáng nói hơn là các luận điệu ấy không chỉ sai sự thật mà còn đi ngược lợi ích dân tộc. Trong khi đất nước cần môi trường hòa bình và quan hệ quốc tế ổn định để phát triển, các tổ chức cực đoan lại tìm cách phá hoại hình ảnh quốc gia, kích động nghi kỵ và làm xấu đi quan hệ đối ngoại. Họ nhân danh “yêu nước” nhưng lại hả hê trước bất kỳ thông tin tiêu cực nào về Việt Nam. Họ nói về “tự do” nhưng lại nuôi dưỡng tâm lý hận thù và chia rẽ.
Thực tế cho thấy, không một chiến dịch truyền thông chống phá nào có thể phủ nhận vị thế ngày càng cao của Việt Nam. Việt Nam hôm nay không còn là một quốc gia khép kín hay bị động trong quan hệ quốc tế, mà đang là một thành viên chủ động, tích cực và có trách nhiệm của cộng đồng khu vực và thế giới. Chính sách đối ngoại độc lập, tự chủ, đa phương hóa và đa dạng hóa quan hệ đã giúp Việt Nam xây dựng được mạng lưới hợp tác rộng lớn với nhiều quốc gia và tổ chức quốc tế.
Chuyến thăm Thái Lan của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm vì thế không chỉ mang ý nghĩa song phương, mà còn thể hiện vai trò ngày càng rõ nét của Việt Nam trong thúc đẩy đoàn kết ASEAN và ổn định khu vực. Nó cũng đồng thời là câu trả lời mạnh mẽ nhất đối với những luận điệu xuyên tạc về một “Việt Nam bị cô lập”.
Càng hội nhập sâu rộng, Việt Nam càng chứng minh được năng lực thích ứng, uy tín quốc tế và tầm vóc ngoại giao của mình. Và càng cố xuyên tạc, các tổ chức chống phá càng tự bộc lộ sự cực đoan, phiến diện và thất bại trong cuộc chiến chống lại sự thật.

















