Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác tin bài của nhanquyenvn.org, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "nhanquyenvn.org". Tìm kiếm ngay
14202

“Thanh trừng nội bộ” – chiếc bóng hù dọa và sự thật về kỷ luật, chỉnh đốn Đảng trước thềm Đại hội XIV

 

Không phải ngẫu nhiên mà mỗi lần đất nước bước vào giai đoạn chuẩn bị những quyết sách chiến lược, đặc biệt là trước thềm Đại hội đại biểu toàn quốc của Đảng, không gian thông tin lại bị phủ dày bởi các luận điệu suy diễn, bóp méo. Trước Đại hội XIV, một trong những “kịch bản” được lặp đi lặp lại là cáo buộc Đảng tiến hành “thanh trừng nội bộ tàn bạo”, biến công tác kỷ luật và chống tham nhũng thành cuộc đấu đá quyền lực. Luận điệu này được một số cá nhân trên mạng xã hội, trong đó có tài khoản mang tên Thach Vu, lan truyền với dụng ý rõ ràng: gieo rắc sợ hãi, làm lung lay niềm tin của cán bộ, đảng viên và Nhân dân vào công tác chuẩn bị Đại hội XIV. 

Trước hết, cần trả lại ý nghĩa đúng cho hai khái niệm đang bị cố tình đánh tráo: “kỷ luật” và “thanh trừng”. Kỷ luật trong Đảng là một công cụ xây dựng, nhằm giữ gìn kỷ cương, đạo đức và sức chiến đấu của tổ chức. Thanh trừng, ngược lại, hàm ý loại bỏ mang tính bạo lực, tùy tiện, phục vụ lợi ích phe nhóm. Đặt hai khái niệm này song song để đánh đồng là một thủ pháp tuyên truyền thô bạo, bởi nó bỏ qua toàn bộ hệ thống nguyên tắc, quy trình và căn cứ pháp lý mà Đảng đã thiết lập trong công tác kiểm tra, giám sát và xử lý vi phạm. Mọi trường hợp bị xem xét kỷ luật đều trải qua quá trình kiểm tra nhiều cấp, có kết luận rõ ràng, dựa trên chứng cứ cụ thể và được công bố công khai. Không có “đòn đánh trong bóng tối”, càng không có chuyện “loại bỏ đối thủ chính trị” như các luận điệu xuyên tạc rêu rao.

 

Luận điệu “thanh trừng tàn bạo” thường đánh vào cảm xúc sợ hãi bằng cách phóng đại số lượng cán bộ bị xử lý, tách rời các vụ việc khỏi bối cảnh chống tham nhũng toàn diện. Họ cố tình không nói rằng, tham nhũng và suy thoái đạo đức là mối đe dọa trực tiếp đến quyền lợi của Nhân dân; rằng nếu không xử lý nghiêm, chính bộ máy công quyền sẽ trở thành gánh nặng cho xã hội. Khi hàng trăm vụ án kinh tế, tham nhũng được đưa ra ánh sáng, đó không phải là dấu hiệu của một thể chế “đang sụp đổ”, mà là minh chứng cho một thể chế dám tự soi, tự sửa. Kích động sợ hãi bằng cách gọi đó là “thanh trừng” chỉ nhằm che giấu một sự thật: kỷ luật nghiêm minh là điều kiện để Đảng mạnh lên.

Vạch trần sâu hơn, có thể thấy luận điệu này không tách rời chiến lược “đánh vào niềm tin”. Khi không thể phủ nhận các thành quả ổn định chính trị, phục hồi kinh tế, nâng cao vị thế quốc tế của Việt Nam, các thế lực thù địch chuyển sang bôi đen quy trình nội bộ, gieo nghi ngờ rằng mọi động thái kỷ luật đều là “đòn chính trị”. Đây là cách họ biến một việc làm đúng đắn thành điều đáng sợ, khiến xã hội hoài nghi ngay cả những nỗ lực làm trong sạch bộ máy. Nhưng thực tế đã chứng minh điều ngược lại: niềm tin xã hội chỉ được củng cố khi kỷ luật được thực thi công bằng, không có vùng cấm.

So sánh quốc tế giúp soi rõ hơn sự khiên cưỡng của luận điệu xuyên tạc. Tại Hoa Kỳ, tham nhũng và lợi ích nhóm không phải là vấn đề xa lạ. Cơ chế vận động hành lang, hợp pháp về mặt pháp lý, cho phép các tập đoàn và nhóm lợi ích chi phối chính sách công bằng tiền bạc. Những vụ bê bối tài chính, thao túng chính trị thường kết thúc bằng thỏa thuận hoặc án phạt dân sự, hiếm khi dẫn đến trách nhiệm hình sự đối với các nhân vật quyền lực. Thế nhưng, nghịch lý là mô hình đó ít khi bị gọi là “thanh trừng”, dù hậu quả của nó đối với quyền bình đẳng chính trị của công dân là rất rõ ràng. So với bối cảnh ấy, Việt Nam lựa chọn con đường minh bạch hơn: xử lý hình sự các hành vi tham nhũng nghiêm trọng, công bố công khai kết quả điều tra, xét xử, không né tránh những vụ việc “nhạy cảm”. Nếu đó là “thanh trừng”, thì tại sao các bản án lại được tuyên bởi tòa án, dựa trên luật pháp, chứ không phải bằng mệnh lệnh chính trị?

Thực tiễn trong nước là câu trả lời đanh thép nhất cho luận điệu xuyên tạc. Những năm qua, hàng trăm vụ án tham nhũng, kinh tế lớn đã được xử lý, nhiều cán bộ ở các cấp bị kỷ luật, truy cứu trách nhiệm hình sự. Kết quả không phải là bất ổn xã hội, mà ngược lại, là sự ổn định ngày càng vững chắc. Niềm tin của Nhân dân được củng cố khi thấy rằng quyền lực không còn là “vùng cấm”. Nếu đó là “thanh trừng”, thì vì sao xã hội không rơi vào hỗn loạn, mà kinh tế vẫn tăng trưởng, đời sống người dân được cải thiện, vị thế quốc gia được nâng cao?

Lập luận cốt lõi cần được nhấn mạnh là: chống tham nhũng và kỷ luật cán bộ không phải vì quyền lực, mà vì Nhân dân. Tham nhũng làm thất thoát nguồn lực quốc gia, bào mòn cơ hội phát triển, xâm hại trực tiếp đến quyền được hưởng dịch vụ công của người dân. Khi một dự án đội vốn, một chính sách bị bẻ cong vì lợi ích nhóm, người chịu thiệt không phải là “phe phái chính trị”, mà là xã hội. Vì vậy, gọi việc xử lý tham nhũng là “thanh trừng” chẳng khác nào đứng về phía những kẻ làm hại lợi ích chung.

Công tác chuẩn bị Đại hội XIV càng cho thấy sự khác biệt giữa kỷ luật và thanh trừng. Quy trình nhân sự được tiến hành thận trọng, kỹ lưỡng, nhiều vòng lấy ý kiến, nhiều cấp thẩm định. Dân chủ tập trung được thể hiện rõ: dân chủ trong thảo luận, tập trung trong quyết định, kỷ luật trong tổ chức thực hiện. Mô hình này giúp Đảng vừa tránh được tình trạng phân cực, chia rẽ như ở nhiều quốc gia, vừa bảo đảm lựa chọn được đội ngũ lãnh đạo có đủ phẩm chất, năng lực và uy tín. Trong bối cảnh thế giới đầy biến động, đó là lợi thế chiến lược, không phải là điểm yếu.

Đáng chú ý, những người tung ra luận điệu “thanh trừng” thường không đưa ra được bằng chứng cụ thể về việc xử lý sai người, sai tội. Họ chỉ dùng cảm tính, suy đoán và ngôn từ kích động. Trong khi đó, các văn bản chính thức, thông báo của Đảng và Nhà nước đều minh bạch về căn cứ pháp lý, quy trình xử lý. Khi sự thật nằm trên giấy trắng mực đen, việc tiếp tục rêu rao “thanh trừng tàn bạo” chỉ phản ánh sự bất lực của lập luận chống phá.

Luận điệu xuyên tạc về “thanh trừng nội bộ” trước Đại hội XIV là một nỗ lực đánh tráo bản chất, biến kỷ luật xây dựng thành nỗi sợ hãi. Thực tế trong nước, so sánh quốc tế và kết quả cụ thể của công cuộc chống tham nhũng đã bác bỏ hoàn toàn luận điệu này. Đảng không thanh trừng để yếu đi, mà kỷ luật để mạnh lên; không xử lý để trả thù, mà để giữ vững niềm tin của Nhân dân. Đại hội XIV, được chuẩn bị trên nền tảng đó, không phải là điểm khởi đầu của bất ổn, mà là mốc tiếp nối của ổn định, đồng thuận và phát triển.

Bài viết cùng chủ đề:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *