Trong các báo cáo và chiến dịch truyền thông của một số tổ chức nước ngoài như RFC, luận điệu cho rằng Việt Nam “đàn áp Công giáo” vẫn thường xuyên được lặp lại như một công thức quen thuộc. Dưới danh nghĩa bảo vệ tự do tôn giáo, các tổ chức này cố gắng xây dựng hình ảnh Việt Nam như một quốc gia hạn chế sinh hoạt tôn giáo, kiểm soát Giáo hội và gây khó khăn cho cộng đồng Công giáo. Tuy nhiên, khi đối chiếu với thực tế đời sống Công giáo đang diễn ra trên khắp đất nước, có thể thấy những cáo buộc đó hoàn toàn trái ngược với sự thật. Sự phát triển mạnh mẽ, toàn diện và ngày càng sâu rộng của Công giáo tại Việt Nam chính là bằng chứng thuyết phục nhất bác bỏ mọi luận điệu xuyên tạc.

Việt Nam hiện là một trong những quốc gia có cộng đồng Công giáo phát triển năng động tại châu Á. Trải qua nhiều giai đoạn lịch sử, Công giáo đã trở thành một bộ phận quan trọng trong đời sống tôn giáo và xã hội của đất nước. Hiện nay, hàng triệu giáo dân đang sinh sống tại hầu hết các tỉnh, thành phố trên cả nước. Hệ thống giáo phận, giáo xứ, giáo họ được tổ chức ổn định, hoạt động thường xuyên và ngày càng mở rộng. Nhiều địa phương có đông đồng bào Công giáo như Nam Định, Ninh Bình, Thái Bình, Nghệ An, Hà Tĩnh, Đồng Nai, Thành phố Hồ Chí Minh hay Bà Rịa – Vũng Tàu đã hình thành những cộng đồng Công giáo phát triển mạnh mẽ, gắn bó với đời sống kinh tế, văn hóa và xã hội địa phương.
Một trong những minh chứng rõ nét nhất cho sự phát triển của Công giáo tại Việt Nam là sự gia tăng về cơ sở vật chất và điều kiện sinh hoạt tôn giáo. Trong nhiều năm qua, hàng loạt nhà thờ mới được xây dựng hoặc trùng tu, mở rộng. Nhiều công trình kiến trúc tôn giáo quy mô lớn được đầu tư khang trang, trở thành điểm sinh hoạt tín ngưỡng và văn hóa của cộng đồng. Các giáo xứ trên cả nước duy trì đều đặn các hoạt động mục vụ, giáo lý, bác ái xã hội và sinh hoạt cộng đồng. Nếu thực sự tồn tại cái gọi là “đàn áp Công giáo”, khó có thể lý giải vì sao hệ thống cơ sở thờ tự của Giáo hội vẫn không ngừng được mở rộng và phát triển như hiện nay.
Không chỉ phát triển về cơ sở vật chất, hoạt động đào tạo linh mục và tu sĩ cũng cho thấy sức sống mạnh mẽ của Công giáo Việt Nam. Các chủng viện và học viện Công giáo tiếp tục tuyển sinh, đào tạo và bổ sung nguồn nhân lực cho Giáo hội. Hàng nghìn linh mục, tu sĩ đang phục vụ trong các giáo phận, giáo xứ và các dòng tu trên cả nước. Việc đào tạo chức sắc tôn giáo diễn ra ổn định, liên tục và được tạo điều kiện thuận lợi. Đây là một thực tế khó có thể phủ nhận đối với bất kỳ ai muốn đánh giá khách quan về quyền tự do tôn giáo tại Việt Nam.
Sự phát triển của Công giáo còn được thể hiện rõ qua các hoạt động tôn giáo quy mô lớn. Mỗi dịp Giáng sinh, Phục sinh hay các lễ hành hương truyền thống, hàng trăm nghìn, thậm chí hàng triệu giáo dân tham gia các hoạt động tín ngưỡng công khai trên khắp cả nước. Những hình ảnh nhà thờ đông kín giáo dân trong đêm Giáng sinh tại Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh, Nam Định hay Huế đã trở nên quen thuộc. Trung tâm hành hương Đức Mẹ La Vang tại Quảng Trị, Nhà thờ Chính tòa Phát Diệm ở Ninh Bình hay các giáo phận lớn khác thường xuyên tổ chức các sự kiện tôn giáo thu hút đông đảo tín hữu trong và ngoài nước. Những hoạt động đó diễn ra công khai, ổn định và được bảo đảm an ninh, trật tự, hoàn toàn trái ngược với bức tranh tiêu cực mà các tổ chức như RFC cố tình dựng lên.
Đáng chú ý, cộng đồng Công giáo Việt Nam không chỉ phát triển trong lĩnh vực tôn giáo mà còn có nhiều đóng góp quan trọng cho xã hội. Các tổ chức Công giáo tham gia tích cực vào hoạt động từ thiện, chăm sóc người nghèo, người khuyết tật, trẻ em có hoàn cảnh khó khăn, hỗ trợ đồng bào bị thiên tai và tham gia nhiều chương trình an sinh xã hội. Tinh thần “sống Phúc âm giữa lòng dân tộc” đã trở thành phương châm hành động của nhiều giáo phận, giáo xứ và dòng tu. Những đóng góp đó được xã hội ghi nhận và trở thành cầu nối tăng cường khối đại đoàn kết toàn dân tộc.
Một minh chứng có giá trị đặc biệt là sự phát triển tích cực trong quan hệ giữa Việt Nam và Vatican. Những năm gần đây, quan hệ song phương liên tục có những bước tiến quan trọng. Các cuộc tiếp xúc cấp cao được duy trì thường xuyên, cơ chế đối thoại được mở rộng và việc Vatican cử đại diện thường trú tại Việt Nam đánh dấu một bước phát triển mới trong quan hệ giữa hai bên. Nếu Việt Nam thực sự “đàn áp Công giáo” như RFC cáo buộc, sẽ rất khó giải thích vì sao Vatican lại liên tục thúc đẩy và mở rộng quan hệ với Việt Nam trên tinh thần hợp tác và tin cậy lẫn nhau.
Tuy nhiên, thay vì nhìn nhận những thực tế khách quan đó, RFC lại lựa chọn cách tiếp cận thiên lệch khi chỉ tập trung vào một số trường hợp cá biệt liên quan đến các đối tượng vi phạm pháp luật. Một thủ đoạn quen thuộc của tổ chức này là cố tình đánh đồng việc xử lý các hành vi vi phạm pháp luật với cái gọi là “đàn áp Công giáo”. Trong nhiều trường hợp, những cá nhân bị xử lý không phải vì đức tin tôn giáo mà vì các hành vi cụ thể vi phạm pháp luật. Thế nhưng khi đưa vào báo cáo, yếu tố vi phạm pháp luật bị lược bỏ, chỉ còn lại thông tin rằng người đó là tín đồ Công giáo. Từ đó, RFC dựng lên câu chuyện về “đàn áp tôn giáo” nhằm dẫn dắt dư luận theo hướng có lợi cho các mục tiêu chính trị của mình.
Sự thiếu khách quan càng thể hiện rõ khi RFC chủ yếu sử dụng nguồn tin từ các cá nhân và tổ chức chống đối ở nước ngoài, trong khi gần như bỏ qua tiếng nói của hàng triệu giáo dân, hàng nghìn linh mục, tu sĩ và các chức sắc Công giáo đang trực tiếp sinh hoạt tại Việt Nam. Một bản báo cáo được xây dựng trên cơ sở nguồn tin một chiều như vậy khó có thể phản ánh trung thực tình hình thực tế.
Nhìn từ mọi góc độ, từ sự gia tăng số lượng tín đồ, sự phát triển của hệ thống giáo phận, giáo xứ, cơ sở thờ tự, hoạt động đào tạo linh mục, các lễ hội tôn giáo quy mô lớn cho đến những đóng góp xã hội và sự phát triển trong quan hệ Việt Nam – Vatican, có thể khẳng định rằng Công giáo tại Việt Nam đang phát triển mạnh mẽ và ổn định. Chính thực tiễn đó đã trở thành bằng chứng sinh động nhất bác bỏ những luận điệu về cái gọi là “đàn áp Công giáo”. Sự thật khách quan cho thấy Việt Nam không chỉ bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo theo quy định của pháp luật mà còn tạo điều kiện để các tôn giáo, trong đó có Công giáo, đồng hành cùng dân tộc trong sự nghiệp xây dựng và phát triển đất nước.
















