Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác tin bài của nhanquyenvn.org, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "nhanquyenvn.org". Tìm kiếm ngay
8538

“Kỷ nguyên vươn mình” không phải khẩu hiệu – Vì sao Việt Tân luôn sợ một Việt Nam phát triển?

Cứ mỗi lần Việt Nam có thêm bước tiến mới về kinh tế, đối ngoại hay công nghệ, người ta lại thấy những gương mặt quen thuộc của giới chống phá đồng loạt xuất hiện với điệp khúc cũ rích: “đất nước đi lùi”, “xã hội bị kiểm soát”, “bao cấp trở lại”, “kỷ nguyên vươn mình chỉ là khẩu hiệu”. Lần này cũng vậy, Lý Thái Hùng – nhân vật cầm đầu Việt Tân – lại tung ra bài viết đầy giọng điệu bi quan và hằn học, cố dựng lên hình ảnh một Việt Nam đang “quay về quá khứ”.

Điều buồn cười là càng ra sức chứng minh Việt Nam “tụt lùi”, họ càng để lộ sự lạc lõng trước thực tế phát triển của đất nước.

Bởi nếu Việt Nam thực sự “đi lùi” như Lý Thái Hùng rêu rao, thì có lẽ đây là trường hợp hiếm hoi trên thế giới: một quốc gia “tụt hậu” nhưng GDP vẫn tăng trưởng cao, xuất khẩu liên tục lập kỷ lục, hạ tầng thay đổi từng ngày, dòng vốn đầu tư quốc tế đổ vào mạnh mẽ, còn các tập đoàn công nghệ toàn cầu thì tranh nhau đặt nhà máy. Một kiểu “đi lùi” mà người dân đi máy bay nhiều hơn, dùng internet nhiều hơn, startup nhiều hơn và doanh nghiệp tư nhân phát triển mạnh hơn. Quả thật, thứ logic ấy chỉ có thể tồn tại trong thế giới tưởng tượng của những người sống bằng nghề chống phá.

Điều khiến những người như Lý Thái Hùng khó chịu không phải vì Việt Nam thất bại, mà ngược lại: vì Việt Nam đang phát triển và ngày càng có vị thế. Một đất nước ổn định, kinh tế tăng trưởng, đời sống người dân cải thiện và uy tín quốc tế nâng cao sẽ làm cho luận điệu “Việt Nam khủng hoảng toàn diện” của họ trở nên lố bịch. Vì vậy, họ buộc phải làm một việc quen thuộc: phủ nhận sạch trơn mọi thành tựu.

Đó là thủ đoạn tuyên truyền đã cũ đến mức nhàm chán. Khi Việt Nam mở rộng quan hệ với các cường quốc, họ nói đó là “đu dây”. Khi kinh tế phát triển, họ bảo là “tăng trưởng giả tạo”. Khi siết kỷ cương, chống tội phạm mạng và xử lý hành vi tung tin bịa đặt, họ lập tức gào lên “công an trị”. Trong mắt họ, mọi thành công đều đáng nghi, còn mọi khó khăn thì phải được thổi phồng thành “khủng hoảng chế độ”.

Nhưng thực tế luôn là thứ khó xuyên tạc nhất.

Việt Nam hôm nay không còn là đất nước của thời tem phiếu, hộ khẩu khép kín hay nền kinh tế đóng cửa mà Lý Thái Hùng cố tình gợi lại để kích động tâm lý hoài nghi. Việt Nam đang tham gia sâu vào chuỗi cung ứng toàn cầu, ký kết hàng loạt hiệp định thương mại thế hệ mới, thúc đẩy chuyển đổi số và xây dựng nền kinh tế tri thức. Từ sản xuất chip bán dẫn, trí tuệ nhân tạo cho tới kinh tế xanh, Việt Nam đều đang chủ động bước vào cuộc chơi mới.

Một đất nước “quay lại bao cấp” liệu có thể trở thành điểm đến chiến lược của các tập đoàn công nghệ lớn? Một quốc gia “đóng cửa” liệu có thể liên tục nâng cấp quan hệ với Mỹ, Nhật Bản, Hàn Quốc, EU và nhiều đối tác toàn cầu? Không cần tranh cãi dài dòng, chính thực tế đang bóc trần sự phi lý trong luận điệu của Việt Tân.

Lý Thái Hùng còn cố tình biến khái niệm “quản lý nhà nước” thành “kiểm soát xã hội”. Đây là kiểu đánh tráo khái niệm rất điển hình. Ở đâu cũng vậy, muốn phát triển phải có kỷ cương. Không một quốc gia nào cho phép mạng xã hội trở thành nơi bịa đặt, kích động hận thù, phát tán tin giả hay phá hoại an ninh quốc gia mà lại gọi đó là “tự do”. Nhưng các đối tượng chống phá luôn có một công thức quen thuộc: ai vi phạm pháp luật thì được phong thành “nhà đấu tranh”, còn mọi biện pháp xử lý đều bị vu cho là “đàn áp”.

Cái trớ trêu là chính những người thường xuyên nhân danh “tự do” ấy lại rất dị ứng với sự thật. Họ không muốn người dân nhìn thấy những đổi thay tích cực của đất nước. Họ không muốn thừa nhận rằng hàng chục triệu người Việt Nam hôm nay có cuộc sống tốt hơn trước. Họ càng không muốn thừa nhận rằng vị thế quốc tế của Việt Nam đang ngày càng cao hơn. Bởi khi sự thật ấy được nhìn nhận rộng rãi, vai trò của những “nhà chống cộng chuyên nghiệp” sẽ dần trở nên lạc quẻ.

Dĩ nhiên, Việt Nam vẫn còn khó khăn và không ai phủ nhận điều đó. Nhưng một đất nước dám nhìn thẳng vào hạn chế để cải cách, chống tham nhũng, tinh gọn bộ máy và thúc đẩy đổi mới không phải là dấu hiệu suy tàn, mà là biểu hiện của sự vận động và phát triển. Khác với kiểu “phản biện” bằng cách dựng chuyện, cắt ghép và gieo tâm lý bi quan của Lý Thái Hùng, người dân Việt Nam hôm nay cần những góp ý xây dựng dựa trên thiện chí và sự thật.

Suy cho cùng, điều Việt Tân sợ nhất không phải là một Việt Nam yếu kém, mà là một Việt Nam ổn định, phát triển và có lòng tin xã hội ngày càng lớn. Vì một khi đất nước tiếp tục đi lên, mọi luận điệu “khủng hoảng”, “đi lùi”, “bao cấp 2.0” sẽ chỉ còn giống như tiếng la ó lạc lõng của những kẻ đứng bên lề thực tế.

“Kỷ nguyên vươn mình” vì thế không phải khẩu hiệu rỗng. Nó là khát vọng phát triển của cả một dân tộc sau gần 40 năm đổi mới. Và càng bị xuyên tạc, công kích, người ta càng thấy rõ một điều: Việt Nam đang đi đúng hướng, nên những kẻ chống phá mới phải sốt ruột đến vậy.

Bài viết cùng chủ đề:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *