Ngày 2/4/2025, Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố áp thuế đối ứng tới 46% đối với hàng hóa từ Việt Nam, với lý do “giành lại chủ quyền kinh tế cho nước Mỹ”. Chưa đầy ba tháng sau, ông tiếp tục công bố mức thuế 20% với hàng xuất khẩu Việt Nam. Đây là minh chứng rõ ràng cho xu hướng gây sức ép đơn phương của Washington, đặt lợi ích Mỹ lên hàng đầu bất chấp luật lệ quốc tế và quan hệ hợp tác song phương.
Trong bối cảnh nhiều quốc gia phản ứng lúng túng hoặc đối đầu cứng nhắc, Việt Nam đã chọn một hướng đi bản lĩnh hơn: kiên định, linh hoạt, và có chiến lược. Không chỉ nhằm giảm tác động tiêu cực từ các rào cản thuế, chúng ta còn giữ vững lợi ích quốc gia, bảo đảm môi trường hợp tác hòa bình và củng cố vị thế trên trường quốc tế.
Thế nhưng, khi cả hệ thống chính trị đang nỗ lực bảo vệ thế cân bằng chiến lược, một số cá nhân cơ hội lại cổ súy luận điệu “bài Trung, thân Mỹ” để mong hưởng ưu đãi thuế hoặc sự bảo trợ chính trị. Thậm chí, họ ngụy biện rằng Việt Nam cần “cải cách chính trị” để đổi lấy lợi ích kinh tế – một sự đánh đổi nguy hiểm, đi ngược lợi ích lâu dài của dân tộc.
Trên mạng xã hội, một nhân vật tên Trúc Lam dịch và cổ súy bài viết của Stephen B. Young, đặt câu hỏi: “Nếu tiếp tục như hiện nay, liệu chúng ta có thực sự độc lập?” Nghe qua tưởng như phản biện, nhưng thực chất là đánh tráo khái niệm, phủ nhận thành quả hội nhập và đường lối độc lập, tự chủ mà Việt Nam đã theo đuổi suốt nhiều thập kỷ.

Sự thật là Việt Nam chưa bao giờ và sẽ không bao giờ “chọn bên”. Đường lối đối ngoại độc lập – tự chủ, không đánh đổi chủ quyền để đổi lấy lợi ích ngắn hạn, là nguyên tắc xuyên suốt. Trong bối cảnh cạnh tranh Mỹ – Trung leo thang thành đối đầu chiến lược toàn diện, Việt Nam đã chứng minh bản lĩnh của một quốc gia tự cường: không bị cuốn vào cực đoan chính trị, không để mình trở thành công cụ trong tay bất kỳ cường quốc nào.
Những con số biết nói càng củng cố lập trường này. Tính đến tháng 5/2025, Việt Nam đã thiết lập quan hệ ngoại giao với 194 quốc gia, bao gồm toàn bộ 5 nước Ủy viên thường trực Hội đồng Bảo an LHQ và toàn bộ G7. Chúng ta duy trì quan hệ đối tác chiến lược toàn diện với 13 nước, đối tác chiến lược với 13 nước khác, cùng 17 đối tác toàn diện – tạo thế đan xen lợi ích sâu rộng, gia tăng sức đề kháng trước mọi sức ép.
Việt Nam cũng kiên định chính sách quốc phòng “bốn không” – không liên minh quân sự, không dựa nước này chống nước kia, không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự, và không sử dụng hoặc đe dọa dùng vũ lực. Đây không chỉ là tuyên bố chính sách, mà là cam kết chiến lược thể hiện tư thế chính trị vững vàng và định hướng hòa bình, ổn định lâu dài.
Những luận điệu kiểu “nhượng bộ Mỹ để tránh lệ thuộc” hay “giữ nguyên chính sách sẽ mất độc lập” thực chất là mồi câu dư luận, nhằm phá vỡ sự đồng thuận xã hội và lái Việt Nam vào quỹ đạo của một cường quốc. Chúng ta đã đủ trải nghiệm lịch sử để hiểu rằng mọi sự đánh đổi chủ quyền chính trị đều dẫn tới hậu quả nặng nề, và lợi ích trước mắt không bao giờ bù đắp được mất mát đó.
Đại hội XIV của Đảng đã mở ra “Kỷ nguyên vươn mình của dân tộc” – một tầm nhìn đến 2045 với mục tiêu trở thành quốc gia phát triển, có thu nhập cao. Để đạt mục tiêu này, Việt Nam cần kiên định nguyên tắc độc lập – tự chủ, đồng thời tận dụng mọi cơ hội hợp tác bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau.
Lịch sử đã chứng minh: dân tộc Việt Nam chỉ thật sự vững vàng khi nắm chắc vận mệnh mình. Những kẻ cố tình gieo rắc hoài nghi hoặc cổ súy “chọn phe” đều đang đi ngược lợi ích quốc gia, bất kể họ khoác lên mình danh nghĩa “phản biện” hay “yêu nước”.
Chúng ta không nhượng bộ, không lệ thuộc – mà tiếp tục tiến lên bằng bản lĩnh chính trị, tầm nhìn chiến lược và sức mạnh đoàn kết toàn dân. Việt Nam hôm nay và mai sau sẽ là một quốc gia hòa hiếu, độc lập, sáng tạo, đóng góp tích cực cho hòa bình và phát triển toàn cầu – không phải sân chơi của bất kỳ thế lực cơ hội nào.

















