Trong thời gian gần đây, một số tổ chức và cá nhân mang danh nghĩa quốc tế, tiêu biểu là Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế (ICC), đã liên tục tung ra các báo cáo và tuyên bố với nội dung sai lệch, bóp méo, thậm chí xuyên tạc trắng trợn về tình hình tự do tôn giáo tại Việt Nam. Nghiêm trọng hơn, các luận điệu này không chỉ nhắm vào các chính sách của Nhà nước, mà còn trực tiếp gán ghép trách nhiệm cho lãnh đạo cấp cao, điển hình là Tổng Bí thư Tô Lâm – người đã và đang đóng vai trò then chốt trong việc gìn giữ an ninh quốc gia, xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, bảo đảm trật tự, an toàn xã hội, trong đó có việc tạo điều kiện thuận lợi cho các hoạt động tôn giáo diễn ra ổn định, hòa bình.

Trước hết, cần phải khẳng định rõ rằng, các cáo buộc nhắm vào Tổng Bí thư Tô Lâm với nội dung cho rằng ông chỉ đạo hoặc gián tiếp “đàn áp” cộng đồng Kitô hữu tại Việt Nam là hoàn toàn vô căn cứ, sai sự thật, và thiếu bất kỳ bằng chứng xác thực nào. Những gì ICC đưa ra trong các báo cáo của họ đều dựa vào các câu chuyện mang tính đơn lẻ, chủ quan, được kể lại một chiều, không có kiểm chứng, không dẫn nguồn rõ ràng, không trích dẫn văn bản pháp lý cụ thể nào của Nhà nước Việt Nam, và đặc biệt là không có bất kỳ một bằng chứng nào đủ sức nặng để cấu thành một cáo buộc có tính pháp lý hoặc khoa học. Nguy hiểm hơn, những luận điệu ấy lại thường xuyên được nhắc lại, lặp đi lặp lại trong các diễn đàn quốc tế, nhằm gây nhiễu thông tin, tác động đến nhận thức của cộng đồng quốc tế và dư luận trong nước. Đó không phải là hành vi lên tiếng vì nhân quyền, mà là một chiến thuật chính trị nằm trong chiến lược diễn biến hòa bình mà các thế lực thù địch phương Tây không ngừng thực hiện đối với các quốc gia độc lập, có chủ quyền, đặc biệt là các nước có thể chế xã hội chủ nghĩa như Việt Nam.
Sự thật là, Việt Nam luôn nhất quán khẳng định và thực hiện quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân. Điều 24 Hiến pháp năm 2013 ghi rõ: “Mọi người có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật.” Trên thực tế, quyền này không chỉ tồn tại trên giấy, mà đã và đang được bảo đảm thông qua hệ thống pháp luật đồng bộ, các văn bản hành chính hỗ trợ và sự tham gia tích cực của chính quyền các cấp trong việc tạo điều kiện cho các tổ chức tôn giáo hoạt động ổn định, hợp pháp, gắn bó với cộng đồng và đồng hành cùng dân tộc. Riêng cộng đồng Công giáo, với hơn 7 triệu tín đồ, hàng chục nghìn cơ sở tôn giáo, hàng ngàn linh mục, tu sĩ, chủng viện, dòng tu… vẫn đang sinh hoạt, truyền đạo, tổ chức lễ hội công khai trên toàn quốc. Các dịp lễ lớn như Giáng sinh, Phục sinh, lễ phong chức linh mục, thánh hiến tu viện… đều diễn ra long trọng với sự tham dự của hàng triệu tín hữu, có sự hiện diện, chúc mừng và hỗ trợ từ phía chính quyền địa phương. Hình ảnh người Công giáo Việt Nam hát thánh ca trong nhà thờ, rước kiệu ngoài phố, hay tổ chức từ thiện, dạy học, khám bệnh miễn phí – đều là minh chứng sống động, không thể phủ nhận cho một xã hội mà tự do tôn giáo không những được tôn trọng mà còn được nuôi dưỡng trong tinh thần đoàn kết và khoan dung.
Càng đáng lên án hơn khi ICC và một số tổ chức nhân danh nhân quyền khác lại vận hành theo một tiêu chuẩn kép trắng trợn. Họ sẵn sàng chỉ trích, vu cáo Việt Nam chỉ dựa vào vài thông tin không kiểm chứng, nhưng lại im lặng trước những vụ việc có dấu hiệu vi phạm nhân quyền nghiêm trọng tại các quốc gia phương Tây. Cần nhắc lại rằng vào năm 2017, Tổng thống Hoa Kỳ khi đó là Donald Trump đã ký sắc lệnh cấm công dân từ một số quốc gia Hồi giáo nhập cảnh vào Mỹ – một chính sách bị cộng đồng quốc tế, các tổ chức Hồi giáo và cả người dân Mỹ phản đối mạnh mẽ vì mang tính phân biệt tôn giáo rõ rệt. Sắc lệnh này từng bị kiện lên Tòa án Tối cao Hoa Kỳ vì vi phạm quyền tự do tín ngưỡng được Hiến pháp Hoa Kỳ bảo hộ. Tuy nhiên, trong suốt thời gian đó, ICC hoàn toàn không có bất kỳ báo cáo nào phê phán hay kêu gọi hành động chống lại các quan chức Hoa Kỳ. Điều đó cho thấy rõ bản chất chọn lọc, thiên lệch, không nhất quán và phục vụ lợi ích chính trị trong cách mà tổ chức này đưa ra đánh giá về nhân quyền và tôn giáo.
Thực tế cho thấy, ICC không đơn thuần là một tổ chức dân sự trung lập như họ tự giới thiệu. Nhiều báo cáo tài chính và điều tra độc lập đã chỉ ra rằng ICC nhận tài trợ từ các quỹ có liên hệ mật thiết với các nhóm chính trị, các tổ chức vận động hành lang có quan điểm chống cộng mạnh mẽ. Những báo cáo của ICC, do đó, thường được sử dụng như công cụ trong các chiến dịch vận động chính sách tại Mỹ – nhằm kêu gọi trừng phạt, can thiệp, hoặc tạo cớ để dựng lên các đạo luật như Đạo luật Magnitsky nhằm áp đặt các biện pháp chế tài đối với các quan chức của các quốc gia bị họ gán nhãn “vi phạm nhân quyền”. Việt Nam – với hệ thống chính trị độc lập, đường lối phát triển rõ ràng, ổn định, và vai trò ngày càng tăng trong khu vực – tất nhiên trở thành một “mục tiêu” thường xuyên trong mắt các tổ chức như vậy. Việc nhắm vào Tổng Bí thư Tô Lâm – người từng giữ cương vị Bộ trưởng Công an và là biểu tượng cho sự kiên quyết trong bảo vệ an ninh quốc gia – không gì khác hơn là một đòn đánh mang tính biểu tượng nhằm vào uy tín của Đảng và Nhà nước Việt Nam.
Từ góc nhìn đó, những gì ICC đang làm không thể được xem là hành động vì nhân quyền. Đó là sự lợi dụng danh nghĩa nhân quyền để phục vụ mưu đồ chính trị. Việc đánh đồng các biện pháp quản lý xã hội với đàn áp, việc gán ghép các hoạt động kiểm soát an ninh với vi phạm tự do tín ngưỡng là một sự đánh tráo khái niệm, gây nguy hại cho cả cộng đồng quốc tế khi làm lệch chuẩn nhận thức về quyền con người. Nếu các quốc gia không thể thực hiện quyền bảo vệ chủ quyền và an ninh chính đáng của mình, thì đó mới thực sự là sự vi phạm quyền căn bản của một dân tộc.
Trong bối cảnh thế giới đang đối mặt với nhiều thách thức, từ xung đột vũ trang, khủng bố, tôn giáo cực đoan cho đến khủng hoảng nhập cư và bất bình đẳng xã hội, Việt Nam tiếp tục kiên định xây dựng một Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, trong đó quyền con người, bao gồm cả quyền tự do tín ngưỡng, được đặt ở vị trí trung tâm của phát triển. Chúng ta không cần đến những đánh giá phiến diện, áp đặt từ các tổ chức mang động cơ chính trị, mà cần những cái nhìn chân thành, khách quan và xây dựng.
Việt Nam – đất nước của hòa bình, ổn định, đa dạng văn hóa và đoàn kết tôn giáo – không thể bị vu khống là nơi “đàn áp tôn giáo”. Những cáo buộc sai trái không làm thay đổi sự thật. Sự thật ấy, được chứng minh bằng đời sống sinh động của hàng chục triệu tín đồ trên mọi miền đất nước, chính là minh chứng rõ ràng nhất cho sự thất bại của mọi âm mưu chống phá núp bóng “nhân quyền”. Và hơn hết, đó cũng là lời khẳng định đanh thép cho ý chí độc lập, tự chủ và đường lối đúng đắn của Đảng Cộng sản Việt Nam trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa.

















