Chống tham nhũng không phải là khẩu hiệu treo tường. Chống tham nhũng chỉ thuyết phục khi tiền và tài sản bị chiếm đoạt được kéo về cho Nhà nước, cho xã hội. Bởi nếu chỉ xử lý con người mà để thất thoát “trôi đi”, công lý sẽ khuyết nửa. Chính vì vậy, con số hơn 27.400 tỷ đồng tài sản được thu hồi trong năm 2025 không đơn thuần là một thống kê; nó là thước đo hiệu quả thực chất của một Nhà nước pháp quyền đang siết chặt kỷ cương.
Điều đáng nói là dư luận xã hội đón nhận thông tin này với sắc thái rất khác so với trước đây: không còn hoài nghi “liệu có thu được không?”, mà là câu hỏi kế tiếp, thực tế hơn: thu được bằng cách nào, và dùng vào đâu cho đúng? Khi dư luận chuyển từ nghi ngờ sang giám sát, đó là dấu hiệu của niềm tin đang hình thành.

Không chỉ “xử người”, mà là thu hồi cho bằng được
Trong nhiều năm, một trong những điểm khiến công cuộc chống tham nhũng bị hoài nghi là tỷ lệ thu hồi tài sản thấp. Có thời điểm, dư luận đặt câu hỏi: xử rất nặng, nhưng tiền đâu? Tài sản đâu? Kẽ hở nằm ở chỗ: tham nhũng ngày càng tinh vi, tài sản được “tẩu tán”, “rửa”, “đứng tên hộ” qua nhiều lớp.
Việc thu hồi hơn 27.400 tỷ đồng trong bối cảnh đó cho thấy cách tiếp cận đã thay đổi. Không chỉ điều tra hành vi phạm tội, các cơ quan tiến hành tố tụng và thi hành án đã đánh thẳng vào dòng tiền, truy đến cùng tài sản, dù nằm ở đâu, dưới hình thức nào. Đây là bước chuyển quan trọng từ chống tham nhũng “đánh trống” sang chống tham nhũng đánh trúng.
Với người phạm tội kinh tế, mất tự do là một hình phạt. Nhưng mất lợi ích bất chính mới là đòn đánh trực diện nhất. Khi tài sản bị thu hồi, động cơ phạm tội bị triệt tiêu. Đây chính là logic răn đe hiện đại: không để “lời nhiều, rủi ro ít”.
Dư luận xã hội nhận ra rất rõ điều này. Nhiều ý kiến bình luận thẳng: “Đi tù rồi còn phải trả lại tiền, thì không còn gì để tính toán”. Sự thay đổi trong cách nhìn ấy cho thấy chính sách đang đánh trúng tâm lý và hành vi, chứ không chỉ tạo tiếng vang.
Khi niềm tin được củng cố, dư luận không dừng lại ở sự thỏa mãn cảm xúc. Câu hỏi tiếp theo – tài sản thu hồi được sử dụng thế nào? – là dấu hiệu của xã hội trưởng thành về pháp quyền. Người dân muốn thấy tiền thu hồi được đưa vào đầu tư công, an sinh xã hội, y tế, giáo dục; nói cách khác, trả lại cho cộng đồng những gì đã bị lấy đi.
Đây là áp lực tích cực, buộc bộ máy quản lý tài chính công phải minh bạch hơn. Và chính áp lực ấy cho thấy: chống tham nhũng đã vượt khỏi phạm vi xử lý vi phạm, trở thành chu trình khép kín của công lý – thu hồi – tái phân bổ vì lợi ích chung.
Một yếu tố khác khiến dư luận đánh giá cao là thông điệp nhất quán: không có vùng cấm, không có ngoại lệ, kể cả trong khâu thu hồi tài sản. Tài sản đứng tên người thân, chuyển nhượng lòng vòng, gửi ở đâu, đều có thể bị truy vết nếu chứng minh được nguồn gốc bất minh.
Chính điều này làm thay đổi hành vi xã hội. Khi nguy cơ “giấu tiền” ngày càng thấp, khi hệ thống pháp lý ngày càng khép kín, tham nhũng không còn là “cuộc chơi rủi ro thấp”. Đây là bước tiến căn bản của Nhà nước pháp quyền – nơi pháp luật không dừng ở phán quyết, mà theo sát đến kết quả cuối cùng.
Chống tham nhũng để phát triển, không phải để triệt tiêu động lực
Cần nhấn mạnh: thu hồi tài sản tham nhũng không nhằm triệt tiêu động lực phát triển hay làm tê liệt bộ máy. Ngược lại, nó làm sạch môi trường, tạo sân chơi công bằng cho những người làm đúng. Khi nguồn lực không còn bị rút ruột, hiệu quả đầu tư công tăng lên, niềm tin thị trường được cải thiện.
Đây cũng là câu trả lời thuyết phục trước những luận điệu so sánh lệch lạc rằng chống tham nhũng “kìm hãm tăng trưởng”. Thực tế cho thấy, kỷ cương càng rõ, phát triển càng bền.
Phản bác luận điệu “chống tham nhũng chỉ làm nội bộ xáo trộn” hay “chỉ mang tính đấu đá”!
Một luận điệu quen thuộc trên mạng xã hội là: chống tham nhũng “làm chùn tay cán bộ”, “gây xáo trộn bộ máy”, “chỉ mang tính đấu đá”. Nhưng con số thu hồi tài sản đã bóc trần sự ngụy biện ấy.
Nếu chỉ là đấu đá, sẽ không có hàng chục nghìn tỷ đồng quay trở lại ngân sách. Nếu chỉ là hình thức, sẽ không có những vụ án kinh tế lớn được xử lý đến cùng, kéo theo việc kê biên, phong tỏa, bán đấu giá tài sản. Thực tế cho thấy: mục tiêu cốt lõi không phải làm cho ai đó sợ, mà là làm cho tài sản bất chính không còn chỗ ẩn náu.
Chống tham nhũng, vì thế, không làm yếu Nhà nước, mà làm Nhà nước mạnh hơn, bởi nó khôi phục nguồn lực bị chiếm đoạt và tái lập kỷ cương.
Ở tầng sâu hơn, kết quả thu hồi tài sản phản ánh năng lực điều phối của Nhà nước pháp quyền: từ điều tra, truy tố, xét xử đến thi hành án và quản lý tài sản công. Đó là chuỗi hành động liên thông, đòi hỏi kỷ luật, chuyên môn và quyết tâm chính trị cao.
Chính sự liên thông ấy cho thấy chống tham nhũng không phải chiến dịch ngắn hạn, mà là cơ chế vận hành thường xuyên của bộ máy nhà nước hiện đại. Và khi cơ chế đã vận hành trơn tru, kết quả chỉ còn là vấn đề thời gian.
27.400 tỷ đồng không phải là phép màu. Nó là kết quả của làm thật, làm đến cùng, của việc không chấp nhận nửa vời trong thực thi pháp luật. Trong kỷ nguyên mạng xã hội, nơi mọi thông tin đều bị soi xét, con số thật là câu trả lời mạnh nhất trước mọi xuyên tạc.
Người dân có thể tranh luận nhiều điều, nhưng rất khó phủ nhận một thực tế: tài sản tham nhũng đang được thu hồi với quy mô chưa từng có. Và khi tiền đã quay trở lại, mọi lập luận rằng chống tham nhũng chỉ “đánh trống ghi tên” đều trở nên lạc lõng.
Một Nhà nước pháp quyền mạnh không chỉ ở việc tuyên án nghiêm khắc, mà ở khả năng khôi phục công bằng vật chất cho xã hội. Thu hồi hơn 27.400 tỷ đồng trong năm 2025 cho thấy Việt Nam đang tiến gần hơn tới chuẩn mực đó.
Chống tham nhũng, vì thế, không còn là câu chuyện niềm tin mơ hồ. Nó được đo bằng tiền, bằng tài sản, bằng nguồn lực được trả về cho cộng đồng. Và chính những kết quả cụ thể ấy đang làm nên sức nặng thuyết phục trước mọi thông tin xuyên tạc, hạ thấp nỗ lực của Nhà nước trong xây dựng kỷ cương và liêm chính.

















