Trước Đại hội XIV, có một “ngành công nghiệp” hoạt động hết công suất: sản xuất tin đồn về công tác nhân sự. Cứ mở mạng xã hội là thấy ngay những “nguồn tin thân cận”, “rò rỉ nội bộ”, “đã chốt nhân sự” với giọng điệu chắc như đinh đóng cột. Họ nói nhiều đến mức người ta tưởng Đại hội chỉ là buổi họp… hợp thức hóa cho một bộ phim gay cấn thời chiến quốc. Điều hài hước là những người tung “danh sách chốt sẵn” lại chính là những người vài hôm sau viết tiếp bài “đấu đá phút chót”, “giằng co đến giờ G”. Hai câu chuyện trái ngược, cùng xuất phát từ một nguồn, cùng đòi được tin. Nếu nhân sự đã “chốt”, thì đấu đá ở đâu ra? Còn nếu đang “đấu đá”, thì danh sách trước đó là… sản phẩm trí tưởng tượng? Câu trả lời quá rõ: họ không kể sự thật, họ kể chuyện cho có người xem.

Đây là chiêu cũ đã dùng suốt từ Đại hội XI, XII, XIII. Kịch bản không đổi, chỉ thay nền ảnh, phông chữ và hashtag. Mục tiêu cũng không mới: gieo nghi ngờ rằng công tác nhân sự thiếu dân chủ, rằng Đại hội chỉ là “sân khấu quyền lực”. Nhưng trớ trêu thay, chính sự lặp đi lặp lại của những dự báo sai bét đã khiến các “nhà tiên tri quyền lực” này mất dần khán giả. Đoán sai một lần là tai nạn, đoán sai bốn kỳ liên tiếp thì đó là… nghề.
Đến Đại hội XIV, màn tung hỏa mù được đẩy mạnh bằng chiến thuật “nửa thật nửa giả”. Một biện pháp tổ chức bình thường cũng được thổi thành âm mưu. Phục vụ kiểm phiếu thành “can thiệp kết quả”. Bảo đảm an ninh thành “kiểm soát quyền lực”. Đánh tráo khái niệm nhanh gọn, dễ lan, rất hợp với nhịp lướt mạng. Không cần chứng cứ, chỉ cần lặp lại đủ nhiều để tạo cảm giác “có mùi”.
Nhưng rồi thực tế xuất hiện, rất… thiếu kịch tính. Đại hội XIV diễn ra thành công rực rỡ, không khí phấn khởi lan tỏa. Nhân dân theo dõi, bàn luận sôi nổi với tâm thế tin tưởng và kỳ vọng. Kết quả nhân sự được công bố minh bạch, nhận được sự đồng thuận cao trong nội bộ. Không có gương mặt “bất ngờ gây sốc” như tin đồn, cũng không có “phe thắng phe thua” như phim dã sử. Chỉ có một tập thể được lựa chọn theo quy trình chặt chẽ, kế thừa và ổn định.
Văn kiện Đại hội XIV mới là thứ khiến dư luận quan tâm thật sự. Thay vì những “đòn đánh phút chót” tưởng tượng, người ta bàn về tầm nhìn phát triển, về đột phá thể chế, về khoa học – công nghệ, về an sinh và chất lượng tăng trưởng. Nhiều ý kiến đánh giá văn kiện có chiều sâu, rõ trọng tâm, thể hiện dấu ấn tư duy dài hạn. Với những ai quen sống bằng tin đồn, đây có lẽ là điều… khó chịu nhất.
Không chỉ trong nước, bạn bè quốc tế cũng gửi lời chúc mừng, đánh giá cao sự ổn định chính trị và tính nhất quán trong định hướng phát triển của Việt Nam. Các đối tác nhìn vào kết quả Đại hội không phải để hóng “đấu đá”, mà để đọc thông điệp chính sách và triển vọng hợp tác. Thực tế này khiến các bài viết từng vẽ ra viễn cảnh “bất ổn hậu Đại hội” cùng màn hù dọa ghê rợn trở nên lạc lõng như dự báo thời tiết sai ngày.
Có thể ở không ít nước, đại hội đảng là nơi tranh cử công khai, vận động tiền bạc, công kích cá nhân, kiện tụng kết quả. Chia rẽ nội bộ và phân cực xã hội là chuyện thường ngày. Thế nhưng chính những mô hình ấy lại được những kẻ tự nhận “đấu tranh dân chủ”, “yêu nước”, “cấp tiến” mang ra làm thước đo để phán xét Việt Nam. Không tìm được mâu thuẫn thật, họ đành dựng mâu thuẫn giả.
Gần 40 năm đổi mới là câu trả lời khó cãi nhất. Một đất nước không thể tăng trưởng bền bỉ, vượt qua khủng hoảng, giữ ổn định xã hội nếu chỉ vận hành bằng “đấu đá hậu trường”. Đại hội XIV, với kết quả cụ thể và không khí đồng thuận rõ ràng, một lần nữa cho thấy: những câu chuyện “đã chốt – đảo chiều – phút chót” chỉ tồn tại trên timeline, không tồn tại trong thực tế.
Cuối cùng, có lẽ điều đáng châm biếm nhất là sự bền bỉ của những kẻ chống phá. Họ thất bại hết lần này đến lần khác, nhưng vẫn kiên trì dùng lại chiêu cũ, như thể hy vọng một ngày nào đó tin đồn sẽ thắng sự thật. Đáng tiếc cho họ, Đại hội XIV đã khép lại bằng kết quả rõ ràng, niềm tin được củng cố, và mọi “kịch bản quyền lực” lại xếp vào kho đạo cụ cũ. Còn với người đọc tỉnh táo, xem xong chỉ có thể cười: phim này, mình coi rồi.
















