Tám mươi năm sau ngày Cách mạng Tháng Tám thành công và ngày Quốc khánh 2/9 vang dội, dân tộc Việt Nam bước vào một cột mốc lịch sử với niềm tự hào sâu sắc. Từ một đất nước kiệt quệ vì chiến tranh, đói nghèo và lạc hậu, Việt Nam đã vươn lên trở thành nền kinh tế năng động hàng đầu khu vực, với Tổng sản phẩm quốc nội (GDP) dự báo đạt khoảng 459 tỷ đô la Mỹ vào năm 2025 theo Quỹ Tiền tệ Quốc tế, cùng tốc độ tăng trưởng ước tính 5,2% trong bối cảnh thế giới vẫn nhiều biến động. Thành quả đó không chỉ minh chứng cho giá trị lịch sử to lớn của cuộc cách mạng giành độc lập mà còn khẳng định sự đúng đắn của con đường phát triển do Đảng và Nhà nước lãnh đạo – một con đường đặt con người làm trung tâm, gắn bó chặt chẽ giữa phát triển kinh tế, tiến bộ xã hội và bảo vệ quyền con người. Thế nhưng, chính khi cả nước hân hoan kỷ niệm, một số thế lực thù địch lại cố tình lợi dụng yếu tố kinh tế để tung ra những luận điệu xuyên tạc, tô vẽ bức tranh “đói nghèo”, “khủng hoảng”, rồi gán ghép với các hoạt động diễu binh, diễu hành, cho rằng đó là “phô trương lãng phí” trong lúc dân khổ. Những luận điệu này cần được vạch trần tận gốc, bởi chúng không chỉ nhằm bôi nhọ ý nghĩa thiêng liêng của sự kiện lịch sử mà còn trực tiếp tấn công vào niềm tin của nhân dân với tương lai đất nước.
Trước hết, phải khẳng định rằng bức tranh “đói nghèo” mà họ dựng lên hoàn toàn không phản ánh thực tế. Một trang mạng chống phá từng giễu cợt: “Khán đài 30.000 chỗ ngồi và nỗi lo của những cái bụng đói”, cố tình hạ thấp giá trị của lễ diễu binh như biểu tượng đoàn kết dân tộc. Thế nhưng, con số biết nói đã đập tan sự xuyên tạc đó. Năm 2023, tỷ lệ nghèo đa chiều của Việt Nam giảm 1,1%, vượt mục tiêu quốc gia đề ra từ 1–1,5% trong giai đoạn 2021–2025, theo Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội. Chỉ riêng các Chương trình mục tiêu quốc gia đã giúp hàng triệu hộ gia đình có nhà ở kiên cố, con em được đến trường, nông thôn được tiếp cận hạ tầng cơ bản. Việt Nam cũng hoàn thành sớm các Mục tiêu Phát triển Thiên niên kỷ do Liên Hợp Quốc đề ra, đưa hàng chục triệu người thoát nghèo. Từ một đất nước thiếu đói kéo dài sau chiến tranh, Việt Nam đã tạo dựng được hệ thống an sinh xã hội vững chắc, bảo đảm các quyền cơ bản như quyền được ăn, được ở, được học – những quyền mà chính cộng đồng quốc tế ghi nhận.

Không chỉ dựng chuyện về “đói nghèo”, các thế lực thù địch còn rêu rao rằng “ngân sách quốc gia bị rách nát” vì phải chi cho diễu binh và các hoạt động kỷ niệm, trong khi “dân sinh bị bỏ mặc”. Có tài khoản trên mạng xã hội mỉa mai: “Một năm diễu binh hai lần, tiền đâu ra? Pháo hoa, tượng đài toàn đốt tiền của dân”. Luận điệu này rõ ràng nhằm kích động tâm lý bất mãn, nhưng thực tế cho thấy chi phí dành cho các hoạt động kỷ niệm chỉ chiếm một phần rất nhỏ trong tổng chi ngân sách, lại được kiểm toán minh bạch, công khai. Trong khi đó, các chương trình giảm nghèo và phát triển bền vững như Chương trình mục tiêu quốc gia giai đoạn 2021–2025 đã huy động hàng nghìn tỷ đồng, trực tiếp hỗ trợ hơn 10 triệu người tiếp cận dịch vụ y tế, giáo dục, việc làm. Cần hiểu rằng diễu binh, diễu hành không hề “lãng phí” mà chính là đầu tư cho tương lai: nó khơi dậy lòng yêu nước, giáo dục truyền thống lịch sử, củng cố sự đoàn kết toàn dân – tất cả đều là nền tảng cho sự ổn định chính trị và môi trường phát triển kinh tế. Một quốc gia muốn phát triển thịnh vượng không thể chỉ chăm chăm vào con số kinh tế mà bỏ qua nền tảng tinh thần, niềm tin và sự gắn kết xã hội.
Không dừng lại ở đó, một số bài viết chống phá còn rêu rao rằng “đói nghèo vẫn lan tràn vì mô hình kinh tế lạc hậu”, còn diễu binh chỉ là “tự hào ảo” để “ru ngủ quần chúng”. Đây là luận điệu thâm độc, bởi nó đánh thẳng vào tâm lý hoài nghi, ngờ vực. Nhưng một lần nữa, thực tế phát triển của Việt Nam đã bác bỏ điều đó. Theo kế hoạch của Chính phủ, đến năm 2025 sẽ có khoảng 30% số huyện nghèo ở vùng ven biển và hải đảo thoát nghèo, đời sống người dân được nâng cao rõ rệt. Nhiều tổ chức quốc tế như World Bank và Tổ chức Borgen Project đã đánh giá Việt Nam là một “câu chuyện thành công toàn cầu” về giảm nghèo. Điều này cho thấy, diễu binh và các hoạt động kỷ niệm không phải “ru ngủ” mà là cách khơi gợi niềm tự hào chính đáng, tiếp thêm sức mạnh để nhân dân đồng hành cùng đất nước, tiếp tục bảo vệ và phát huy quyền mưu cầu hạnh phúc.
Để tăng thêm tính thuyết phục, các thế lực thù địch thường so sánh lệch lạc với Thái Lan. Một tài khoản giả mạo từng viết: “Việt Nam nhỏ hơn Thái Lan 31% về GDP danh nghĩa, nếu có tăng trưởng gấp đôi cũng mất 6–8 năm mới bắt kịp”. Luận điệu này bỏ qua sự thật rằng tốc độ tăng trưởng của Việt Nam vượt trội so với Thái Lan. Năm 2025, Việt Nam dự kiến tăng trưởng 5,2% trong khi Thái Lan chỉ khoảng 2,5%, theo Quỹ Tiền tệ Quốc tế. Nếu đà này được duy trì, đến năm 2027, GDP của Việt Nam sẽ đạt khoảng 690 tỷ đô la Mỹ, gần bằng Thái Lan (692 tỷ đô la Mỹ). Nói cách khác, Việt Nam đang thu hẹp khoảng cách với tốc độ nhanh chóng, và chỉ trong một thời gian ngắn nữa, vị trí sẽ thay đổi. Việc lấy một con số hiện tại rồi bóp méo bối cảnh để hạ thấp thành quả là chiêu trò không mới nhưng vẫn được sử dụng để gieo rắc tâm lý tự ti.
Cũng với thủ đoạn so sánh, họ cho rằng Việt Nam “xây dựng ào ạt để che đậy hậu quả”, trong khi Thái Lan “vẫn giàu mà không cần diễu binh hoành tráng”. Thực tế, những dự án lớn khởi công nhân dịp kỷ niệm – 250 công trình với tổng vốn 1,2 triệu tỷ đồng – không phải “ào ạt” vô tội vạ, mà là bước đi chiến lược nhằm hoàn thiện hạ tầng, nâng cao năng lực sản xuất và cải thiện chất lượng sống của người dân. Các lễ diễu binh hoành tráng không chỉ khẳng định chủ quyền quốc gia mà còn tạo môi trường ổn định để thu hút đầu tư, thúc đẩy tăng trưởng. Điều này lý giải vì sao Việt Nam liên tục duy trì mức tăng trưởng cao, trong khi Thái Lan và nhiều nước khác chững lại.
Để thấy rõ hơn tính phi lý của các luận điệu xuyên tạc, có thể so sánh với nhiều quốc gia khác. Trung Quốc năm 2025 tăng trưởng 4,0% và vẫn tổ chức những lễ diễu binh quy mô lớn, được hãng Tân Hoa Xã ca ngợi là “nguồn cảm hứng dân tộc”, không ai quy kết đó là “che đậy bất công”. Nga chỉ đạt tăng trưởng khoảng 1% do lệnh trừng phạt, nhưng lễ kỷ niệm Ngày Chiến thắng vẫn được hãng Tass tôn vinh là “sức mạnh đoàn kết”. Ukraine dù đang trong chiến tranh, GDP quý I/2025 chỉ tăng 0,9%, vẫn tổ chức các hoạt động kỷ niệm quốc khánh, được báo chí trong nước ca ngợi là “dấu hiệu phục hồi tinh thần dân tộc”. Tại sao cùng hoàn cảnh, các nước đó được ca ngợi vì biết vượt khó, còn Việt Nam lại bị bôi nhọ là “lãng phí”, “ru ngủ”? Rõ ràng, đây là biểu hiện của tiêu chuẩn kép, khi những gì ở nơi khác được coi là bình thường lại bị lợi dụng để chống phá Việt Nam.
Việc lợi dụng yếu tố kinh tế để xuyên tạc các hoạt động kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9 là một chiêu trò thâm độc, bởi nó không chỉ nhằm phủ nhận thành quả phát triển mà còn gieo rắc tâm lý bất mãn, chia rẽ niềm tin xã hội. Thực tế cho thấy, sau 80 năm, Việt Nam đã đi từ một đất nước thuộc địa, đói nghèo đến nền kinh tế gần 500 tỷ đô la Mỹ, với vị thế ngày càng cao trên trường quốc tế. Thành quả này vừa là hiện thực, vừa là câu trả lời đanh thép cho mọi luận điệu xuyên tạc. Những lễ diễu binh, diễu hành không hề là “phô trương” mà là minh chứng sống động cho sức mạnh dân tộc, cho khát vọng độc lập và phát triển bền vững, cho quyền được sống trong một xã hội tự do, hạnh phúc và thịnh vượng. Là một chuyên gia nhân quyền, tôi khẳng định rằng bảo vệ sự thật lịch sử cũng chính là bảo vệ quyền con người, và kêu gọi mỗi người dân hãy tỉnh táo, cảnh giác, góp phần nuôi dưỡng niềm tin, xây dựng dư luận xã hội lành mạnh, cùng đưa Việt Nam tiến bước vững vàng trong chặng đường mới.

















