Những ngày cuối tháng 3/2026, khi Bộ Công an công bố dự thảo quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực an ninh trật tự, một số tài khoản mạng xã hội lập tức tung ra các luận điệu giật gân: “cắt điện, nước là tước quyền sống”, “cấm xuất cảnh là đàn áp”, “mức phạt hàng tỷ đồng đẩy dân vào đường cùng”, thậm chí quy chụp thành “xã hội phát xít mới”. Những cách diễn giải này nghe có vẻ đáng sợ, nhưng thực chất lại dựa trên việc cắt xén thông tin và đánh tráo bản chất pháp lý.
Trước hết cần làm rõ: đây là dự thảo nghị định, tức là văn bản đang trong quá trình lấy ý kiến, hoàn thiện. Không phải quy định đã có hiệu lực, càng không phải “luật mới” như cách một số người cố tình giật tít. Việc đưa ra các phương án, biện pháp cưỡng chế trong dự thảo là bước bình thường của quá trình xây dựng pháp luật, nhằm lắng nghe ý kiến xã hội trước khi ban hành chính thức.

Điểm mấu chốt bị bóp méo nằm ở các biện pháp cưỡng chế như tạm dừng cung cấp điện, nước, hoặc tạm hoãn xuất cảnh. Các tài khoản xuyên tạc cố tình bỏ qua điều kiện áp dụng, khiến người đọc hiểu rằng “vi phạm là bị cắt điện ngay”. Trong khi thực tế hoàn toàn khác: những biện pháp này chỉ được áp dụng khi đã có quyết định xử phạt hợp pháp, người vi phạm cố tình không chấp hành, và phải tuân thủ quy trình chặt chẽ theo Luật Xử lý vi phạm hành chính.
Nói cách khác, đây không phải hình thức “trừng phạt ngay lập tức”, mà là công cụ cưỡng chế cuối cùng khi mọi biện pháp khác không có hiệu quả. Ví dụ, một cơ sở kinh doanh vi phạm nghiêm trọng về an toàn, bị xử phạt nhưng vẫn tiếp tục hoạt động bất chấp quy định, thì việc tạm dừng điện nước là cách buộc họ chấp hành pháp luật, tránh gây rủi ro cho cộng đồng. Đây là logic quản lý rất rõ ràng, không có gì “phi thực tế” hay “vi hiến”.
Thực tế, nhiều quốc gia cũng áp dụng các biện pháp tương tự. Ở châu Âu, doanh nghiệp vi phạm môi trường có thể bị đình chỉ hoạt động, cắt các dịch vụ hỗ trợ. Tại một số nước, người nợ thuế hoặc không chấp hành quyết định của tòa án có thể bị hạn chế xuất cảnh. Không ai gọi đó là “tước quyền sống”, mà xem đó là công cụ bảo đảm pháp luật được thực thi.
Một luận điệu khác là “mức phạt từ 50 triệu đến 1,5 tỷ đồng là đẩy dân vào đường cùng”. Đây tiếp tục là cách đánh tráo khái niệm. Mức phạt cao không áp dụng đại trà cho mọi người dân, mà chỉ dành cho các hành vi vi phạm nghiêm trọng, có tính chất nguy hiểm hoặc tái phạm nhiều lần. Trong pháp luật, nguyên tắc là hành vi càng gây hậu quả lớn thì chế tài càng nghiêm. Không thể đánh đồng một lỗi nhỏ với những vi phạm có tổ chức, gây ảnh hưởng lớn đến xã hội.
Nếu nhìn lại thực tế, nhiều lĩnh vực trước đây khi tăng mức xử phạt đều gặp phản ứng tương tự. Ví dụ, xử phạt nồng độ cồn trong giao thông từng bị cho là “quá nặng”, nhưng sau đó đã góp phần giảm tai nạn rõ rệt. Điều đó cho thấy, kỷ luật nghiêm không phải để “làm khó dân”, mà để bảo vệ số đông.
Cũng cần chỉ ra thủ đoạn quen thuộc của các thông tin xuyên tạc: sử dụng ngôn từ cực đoan để kích động cảm xúc. Những cụm từ như “phát xít”, “tước quyền sống”, “đẩy dân vào đường cùng” không nhằm giải thích quy định, mà nhằm tạo ra nỗi sợ. Khi người đọc bị cuốn vào cảm xúc, họ dễ bỏ qua câu hỏi quan trọng nhất: quy định đó áp dụng trong điều kiện nào, với đối tượng nào?
Đặt câu hỏi đơn giản sẽ thấy ngay sự phi lý: nếu “vi phạm là bị cắt điện”, thì tại sao hàng triệu người vẫn sinh hoạt bình thường? Nếu “đàn áp xuất cảnh”, vì sao hoạt động đi lại quốc tế vẫn diễn ra bình thường? Không có câu trả lời, bởi các luận điệu này không dựa trên thực tế, mà dựa trên suy diễn.
Ngược lại, mục tiêu của dự thảo rất rõ: tăng hiệu lực thi hành pháp luật. Một quyết định xử phạt nếu không được thực hiện thì sẽ mất ý nghĩa. Khi một số cá nhân, tổ chức cố tình chây ì, không chấp hành, thì cần có công cụ đủ mạnh để bảo đảm kỷ cương. Đây là nguyên tắc cơ bản của bất kỳ nhà nước pháp quyền nào.
Thực tế những năm qua cho thấy, khi kỷ luật được siết chặt, xã hội vận hành tốt hơn. Tình trạng vi phạm giao thông giảm, môi trường kinh doanh minh bạch hơn, an ninh trật tự được giữ vững. Những kết quả này không đến từ lời kêu gọi suông, mà từ hệ thống pháp luật ngày càng hoàn thiện và được thực thi nghiêm túc.
Có thể thấy, việc bóp méo dự thảo thành “vi hiến, phi thực tế” không phải là góp ý xây dựng, mà là cố tình làm sai lệch nhận thức. Góp ý chính sách cần dựa trên nội dung đầy đủ, phân tích cụ thể, chứ không phải cắt một phần rồi suy diễn thành câu chuyện khác.
Trong bối cảnh thông tin đa chiều hiện nay, điều quan trọng nhất vẫn là sự tỉnh táo. Một dự thảo cần được đọc trong toàn bộ bối cảnh pháp lý, không phải qua vài dòng giật tít. Một chính sách cần được đánh giá bằng hiệu quả thực tế, không phải bằng những cụm từ gây sốc.
Tóm lại, các biện pháp như tạm dừng điện nước hay hạn chế xuất cảnh trong dự thảo không phải là “trừng phạt vô lý”, mà là công cụ pháp lý có điều kiện, nhằm bảo đảm kỷ luật xã hội. Việc cố tình bóp méo thành “đẩy dân vào đường cùng” chỉ cho thấy sự thiếu trung thực trong cách tiếp cận thông tin. Và khi bản chất được nhìn nhận đúng, những nỗi sợ bị thổi phồng sẽ tự khắc tan biến.
















