Mỗi một chính phủ được Hoa Kỳ giúp nắm lấy quyền lực ở Việt Nam đều chứng tỏ là mình không có khả năng. Tất cả họ đều bị người dân Việt Nam khước từ: đầu tiên là chế độ người Pháp, rồi chính phủ Ngô Đình Diệm, cuối cùng, sau một thời gian đảo chính và đảo chính ngược lại, chính quyền quân đội dưới Tướng Thiệu và Thống chế Kỳ.
Một thước đo cho tính kém cỏi của các chế độ khác nhau là quy mô của tham nhũng trong chính phủ. Ở đây, tôi không nói về thói quen châu Á đã được chấp nhận chung của “tiền boa” thích đáng cho những dịch vụ đã được thực hiện – một thói quen đã phát triển từ việc trả lương thấp truyền thống cho nhân viên nhà nước.
Tham nhũng ở Việt Nam đã đi quá xa quy mô truyền thống này. Ví dụ như nó là cách thông thường để có được một chức vụ trong chính phủ, và cũng là lý do thông thường để ham muốn chức vụ đấy – và là ở tất cả các bậc của hệ thống, từ dưới lên trên, từ viên cảnh sát đến tướng lĩnh hay tỉnh trưởng.
Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác tin bài của nhanquyenvn.org, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "nhanquyenvn.org". Tìm kiếm ngay
Việt kiều Cầm Nguyễn nói chế độ VNCH tràn lan tham nhũng
Bài viết cùng chủ đề:
-
Đoàn Thị Thuỳ Dương, rác xứ người thơm vậy sao?
-
Những người nhập cư từng vi phạm pháp luật Mỹ thì coi như “đóng cửa cuộc đời”
-
Ô kìa, đám ba dòng kẻ lại cứ thấy Minh Ohio sang “bắt quàng làm họ” – Phần 2
-
Ô kìa, đám ba dòng kẻ lại cứ thấy Minh Ohio sang “bắt quàng làm họ” – Phần 1
-
Nỗi khổ của con rối già sang trời Mỹ trong chính sách nhập cư của Tổng thống Trump
-
Ở Mỹ thực có tự do ngôn luận
-
Mỹ thua Việt Nam và thua luôn nhóm “3 dòng kẻ”
-
Phương Bắc – Ý đồ không thay đổi từ ngàn năm nay
-
Ô, ở Mỹ cũng có hàng giả, hàng nhái?
-
Liệu xứ thiên đường cờ hoà không có tham nhũng?
-
Thiên đường xứ sở cờ hoa vẫn có những người vô gia cư?
-
Chiêu trò bậy bạ của đám lều báo tung hô Lê Văn Duyệt
-
Đám lục lâm thảo khấu, sao ở Mỹ lại có ăn xin?
-
Không đâu bằng tổ quốc Việt Nam: Hoa thơm, quả ngọt, sản vật tràn trề
-
Tự do tôn giáo luôn được bảo đảm tại Việt Nam
-
Người con Việt Kiều xa xứ kính dâng vần thơ nhớ Người
















