Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác tin bài của nhanquyenvn.org, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "nhanquyenvn.org". Tìm kiếm ngay
8018

“Bao cấp 2.0” hay trò đánh tráo khái niệm của Lý Thái Hùng?

Có một kiểu xuyên tạc rất quen thuộc của các phần tử chống phá Việt Nam: cứ thấy đất nước siết kỷ cương, tăng cường quản lý, thúc đẩy chỉnh đốn bộ máy là lập tức gào lên rằng “độc tài”, “công an trị”, “quay lại bao cấp”. Bài viết của Lý Thái Hùng với tiêu đề giật gân “Bảy dấu hiệu Tô Lâm đang kéo đất nước về thời bao cấp” chính là một ví dụ điển hình cho kiểu lập luận đánh tráo khái niệm, bóp méo thực tế ấy.

Đọc kỹ bài viết sẽ thấy toàn bộ lập luận của Lý Thái Hùng không dựa trên dữ kiện kinh tế – xã hội khách quan, mà chủ yếu là suy diễn cảm tính, cắt ghép hiện tượng riêng lẻ rồi cố tình dựng lên một bức tranh u ám về Việt Nam. Họ cố gieo vào đầu người đọc cảm giác rằng đất nước đang “đi lùi”, xã hội đang “khép kín”, còn mọi cải cách hiện nay chỉ là cái vỏ che đậy cho một quá trình “phục hồi bao cấp”. Nhưng vấn đề là: thực tế hoàn toàn ngược lại.

Nếu Việt Nam đang quay lại thời bao cấp như Lý Thái Hùng rêu rao, vậy vì sao nền kinh tế vẫn duy trì tốc độ tăng trưởng thuộc nhóm cao ở châu Á? Vì sao Việt Nam liên tục được các tập đoàn công nghệ lớn chọn làm cứ điểm sản xuất và đầu tư? Vì sao thương mại điện tử, kinh tế số, trí tuệ nhân tạo, startup công nghệ và khu vực kinh tế tư nhân lại phát triển mạnh mẽ như hiện nay? Một quốc gia quay lại cơ chế tem phiếu, xin – cho và triệt tiêu thị trường sẽ không thể có hàng triệu doanh nghiệp tư nhân hoạt động sôi động, càng không thể trở thành mắt xích quan trọng trong chuỗi cung ứng toàn cầu.

Lý Thái Hùng cố tình đánh tráo khái niệm giữa “quản lý nhà nước” với “bao cấp”, giữa “ổn định xã hội” với “công an trị”. Đây là thủ đoạn tuyên truyền cũ kỹ nhưng vẫn được lặp đi lặp lại nhằm kích động tâm lý bất mãn trong xã hội. Họ cố biến mọi biện pháp bảo đảm an ninh, chống tin giả, chống tội phạm mạng thành “đàn áp tự do”. Nhưng thử nhìn ra thế giới sẽ thấy, không một quốc gia nào có thể phát triển mà buông lỏng quản lý nhà nước. Ngay cả các nước phương Tây cũng có luật an ninh mạng, luật chống kích động cực đoan, chống khủng bố, chống phát tán thông tin độc hại. Không ai gọi đó là “công an trị”, chỉ riêng các đối tượng chống phá mới cố tình gắn ghép như vậy đối với Việt Nam.

Điều đáng nói là những người như Lý Thái Hùng luôn cố tình bỏ qua một thực tế rất rõ ràng: đời sống người dân Việt Nam hôm nay đã thay đổi vượt bậc so với trước đây. Hàng chục triệu người dân được tiếp cận internet, giáo dục, y tế và các dịch vụ hiện đại. Hạ tầng giao thông phát triển mạnh, đô thị đổi thay từng ngày, cơ hội việc làm rộng mở hơn. Một thế hệ trẻ năng động đang khởi nghiệp, làm công nghệ, kinh doanh toàn cầu ngay trên nền tảng số. Đó là hình ảnh của một xã hội đang phát triển và hội nhập, chứ không phải một đất nước “quay về quá khứ” như luận điệu mà Việt Tân cố tình dựng lên.

Cũng cần nhìn rõ bản chất của kiểu tuyên truyền này. Những người như Lý Thái Hùng chưa bao giờ nhìn nhận khách quan về Việt Nam. Họ chỉ chăm chăm khoét sâu vào hạn chế, thổi phồng khó khăn, phủ nhận sạch trơn thành tựu. Bởi họ hiểu rất rõ rằng: một Việt Nam ổn định, phát triển, đời sống người dân ngày càng nâng cao sẽ khiến luận điệu chống phá mất đất sống. Vì vậy, họ buộc phải tạo ra cảm giác khủng hoảng, gieo tâm lý hoài nghi và cố tình lái dư luận theo hướng tiêu cực.

Đương nhiên, Việt Nam không phải không có khó khăn. Bất kỳ quốc gia đang phát triển nào cũng tồn tại vấn đề cần giải quyết: từ cải cách thể chế, nâng cao năng suất lao động cho đến chống tham nhũng, tinh gọn bộ máy. Nhưng khác với luận điệu xuyên tạc, việc nhìn thẳng vào tồn tại để sửa đổi chính là dấu hiệu của đổi mới và tiến bộ, không phải “đi lùi”.

Điều nguy hiểm trong bài viết của Lý Thái Hùng không nằm ở vài câu công kích cá nhân, mà nằm ở âm mưu đánh tráo nhận thức. Họ muốn người dân nhầm lẫn giữa siết kỷ cương với quay lại bao cấp; giữa bảo vệ an ninh với “đàn áp”; giữa cải cách quản trị với “kiểm soát xã hội”. Nhưng thực tế phát triển của Việt Nam hôm nay chính là câu trả lời rõ ràng nhất bác bỏ mọi luận điệu ấy.

Không ai có thể phủ nhận rằng sau gần 40 năm đổi mới, Việt Nam đã bước sang một vị thế hoàn toàn khác. Từ một đất nước nghèo nàn, bị bao vây cấm vận, Việt Nam nay đã trở thành nền kinh tế năng động, hội nhập sâu rộng và có vai trò ngày càng quan trọng trong khu vực. Đó là thành quả không thể bị phủ nhận chỉ bằng vài bài viết xuyên tạc đầy định kiến của những kẻ luôn mong đất nước bất ổn.

Bởi vậy, cái gọi là “bao cấp 2.0” thực chất chỉ là sản phẩm của lối tư duy chống phá cũ kỹ, cố tình bóp méo sự thật để công kích chế độ và hạ thấp niềm tin xã hội. Nhưng người dân hôm nay đủ tỉnh táo để hiểu rằng: một đất nước đang chuyển đổi số, mở rộng kinh tế thị trường, hội nhập toàn cầu và khuyến khích đổi mới sáng tạo thì không thể nào là một đất nước đang quay lại quá khứ.

Bài viết cùng chủ đề:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *