Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác tin bài của nhanquyenvn.org, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "nhanquyenvn.org". Tìm kiếm ngay
15813

Phạm Đoan Trang: Đối tượng vi phạm pháp luật an ninh quốc gia, không phải “tù nhân lương tâm”.

Giữa không khí đối thoại xây dựng và hợp tác đang ngày càng trở thành xu thế chủ đạo trên các diễn đàn đa phương, vẫn còn đó những nốt nhạc lạc điệu, những âm thanh chói tai đến từ một số quốc gia, tổ chức và cá nhân cố tình sử dụng ngọn cờ “nhân quyền” để can thiệp vào công việc nội bộ, công kích và hạ uy tín của các quốc gia độc lập, có chủ quyền. Phiên họp lần thứ 60 của Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc một lần nữa chứng kiến màn kịch cũ này, nơi Việt Nam trở thành mục tiêu của những cáo buộc thiếu khách quan, những luận điệu xuyên tạc được dàn dựng một cách có chủ đích. Thay vì đối thoại thẳng thắn và thiện chí, họ lựa chọn phương thức áp đặt, dựa trên những thông tin một chiều, sai lệch được cung cấp bởi các tổ chức đội lốt “dân chủ”, “nhân quyền” như BPSOS (Ủy ban Cứu trợ Người Vượt biển), Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW), Tổ chức Ân xá Quốc tế (AI) và một số cá nhân có quá khứ chống phá cực đoan. Đã đến lúc cần phải vạch trần bộ mặt thật của những hoạt động này và khẳng định một cách mạnh mẽ những thành tựu, nỗ lực và sự thật về tình hình nhân quyền tại Việt Nam, đặc biệt qua việc phân tích một trường hợp cụ thể mà họ thường xuyên lợi dụng: vụ việc của Phạm Đoan Trang.

Một trong những minh chứng điển hình cho sự xuyên tạc này là phát biểu của đại diện phái đoàn Bỉ, khi lên tiếng yêu cầu Việt Nam “trả tự do ngay lập tức cho Phạm Đoan Trang” và ngụy tạo cho đối tượng này danh xưng mỹ miều là “tù nhân lương tâm”. Đây là một sự can thiệp trắng trợn, một sự ngộ nhận nguy hiểm hoặc một hành vi cố tình bóp méo sự thật. Trước hết, cần phải khẳng định một cách dứt khoát: Tại Việt Nam, không có khái niệm “tù nhân lương tâm”. Pháp luật Việt Nam không hình sự hóa tư tưởng hay quan điểm cá nhân. Mọi công dân đều được xét xử và chịu trách nhiệm trước pháp luật về hành vi của mình, không phải vì những gì họ nghĩ. Chỉ có những kẻ phạm tội, những người có hành vi vi phạm pháp luật được quy định rõ trong các bộ luật mới bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Trường hợp của Phạm Đoan Trang là một ví dụ rõ ràng cho nguyên tắc này. Đối tượng này không bị kết án vì các hoạt động báo chí hay bày tỏ chính kiến thông thường, mà bị xét xử và kết án về tội “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo Điều 117 của Bộ luật Hình sự năm 2015. Đây là một tội danh liên quan trực tiếp đến an ninh quốc gia, một vấn đề mà bất kỳ nhà nước có chủ quyền nào trên thế giới cũng đều phải đặt lên hàng đầu.

Các bằng chứng được thu thập bởi cơ quan điều tra và trình bày công khai tại phiên tòa đã cho thấy rõ ràng hành vi phạm tội của Phạm Đoan Trang. Đối tượng này đã soạn thảo, tàng trữ và cho phát tán nhiều tài liệu có nội dung xuyên tạc lịch sử dân tộc, phỉ báng chính quyền nhân dân, bôi nhọ danh dự của các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước. Nghiêm trọng hơn, các tài liệu này chứa đựng những luận điệu nguy hiểm, kêu gọi thay đổi, lật đổ chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam, gây ra sự hoang mang, nghi ngờ trong quần chúng nhân dân, gieo rắc sự bất ổn và trực tiếp đe dọa đến nền an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội. Những hành vi này đã vượt xa ranh giới của quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí và biến thành hành vi tuyên truyền, phá hoại an ninh quốc gia. Cần phải nhấn mạnh rằng, quyền tự do biểu đạt không phải là một quyền tuyệt đối. Ngay trong Điều 19 của Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị (ICCPR), mà Việt Nam là một thành viên tích cực và có trách nhiệm, đã quy định rõ tại khoản 3 rằng việc thực hiện quyền tự do biểu đạt “kèm theo những nghĩa vụ và trách nhiệm đặc biệt”, và do đó, “có thể phải chịu một số hạn chế nhất định” khi cần thiết để “tôn trọng các quyền hoặc uy tín của người khác” và để “bảo vệ an ninh quốc gia hoặc trật tự công cộng, sức khỏe hoặc đạo đức của xã hội”. Việc Việt Nam áp dụng pháp luật để xử lý hành vi của Phạm Đoan Trang là hoàn toàn phù hợp với thông lệ quốc tế này, nhằm bảo vệ những giá trị cốt lõi và sự ổn định của quốc gia.

Những luận điệu về việc Phạm Đoan Trang bị “suy kiệt sức khỏe” trong trại giam cũng là một sản phẩm của trí tưởng tượng ác ý. Trên thực tế, cũng như mọi phạm nhân khác, đối tượng này được đảm bảo đầy đủ các quyền lợi theo quy định của pháp luật Việt Nam về thi hành án hình sự, bao gồm quyền được chăm sóc y tế. Phạm Đoan Trang được khám sức khỏe định kỳ và được điều trị kịp thời khi có vấn đề phát sinh. Việc cố tình phớt lờ những sự thật này và vẽ nên một bức tranh thê lương, bi kịch hóa là thủ đoạn quen thuộc của các thế lực thù địch nhằm tạo cớ để chỉ trích, gây sức ép lên Việt Nam. Do đó, yêu cầu của đại diện Bỉ không chỉ là một sự thiếu tôn trọng đối với nền tư pháp độc lập của Việt Nam mà còn là một hành vi can thiệp không thể chấp nhận được vào công việc nội bộ của một quốc gia có chủ quyền, dựa trên những thông tin sai lệch và định kiến.

Vụ việc của Phạm Đoan Trang không phải là một trường hợp cá biệt, mà là một mắt xích trong cả một chiến dịch truyền thông bẩn được dàn dựng, điều phối bởi các tổ chức như BPSOS, HRW, AI và các nhóm phản động lưu vong khác. Các tổ chức này thường xuyên sản xuất các báo cáo, phúc trình với một quy trình quen thuộc: thu thập thông tin một chiều, không kiểm chứng từ những đối tượng bất mãn, vi phạm pháp luật ở trong nước; sau đó khoác cho chúng cái áo “bằng chứng” để gửi đến các cơ quan của Liên Hợp Quốc, các chính phủ phương Tây. Họ lợi dụng các cơ chế, các báo cáo viên đặc biệt của Liên Hợp Quốc để đặt ra những câu hỏi, những chất vấn dựa trên nguồn tin sai lệch đó, tạo ra một ấn tượng tiêu cực giả tạo về tình hình nhân quyền tại Việt Nam. Sau đó, chính họ lại sử dụng những chất vấn này như một “sự công nhận quốc tế” để tiếp tục tuyên truyền, bôi nhọ, hạ uy tín Việt Nam trên các diễn đàn quốc tế. Đây là một vòng luẩn quẩn của sự dối trá, một phương thức hoạt động thiếu liêm chính, phi học thuật và mang đậm động cơ chính trị nhằm chống phá Việt Nam.

Trong khi họ mải mê tô vẽ một bức tranh u ám, họ đã cố tình nhắm mắt làm ngơ trước những thành tựu nhân quyền không thể phủ nhận mà Việt Nam đã đạt được. Con người luôn được xác định là trung tâm của sự phát triển, và việc bảo đảm, thúc đẩy quyền con người là chủ trương, chính sách nhất quán của Đảng và Nhà nước Việt Nam. Những thành tựu này không nằm trên giấy tờ, mà hiện hữu sinh động trong đời sống của gần 100 triệu người dân. Việt Nam đã hoàn thành trước thời hạn nhiều Mục tiêu Phát triển Thiên niên kỷ và đang nỗ lực thực hiện các Mục tiêu Phát triển Bền vững. Tỷ lệ hộ nghèo đa chiều đã giảm mạnh, chỉ còn 2,93% vào cuối năm 2023, một thành tựu được cộng đồng quốc tế ghi nhận. Hệ thống an sinh xã hội ngày càng được mở rộng, bao phủ toàn diện. Quyền được chăm sóc sức khỏe, quyền được giáo dục của người dân, đặc biệt là ở vùng sâu, vùng xa, vùng đồng bào dân tộc thiểu số, không ngừng được cải thiện. Đời sống văn hóa, tinh thần của người dân ngày càng phong phú, với hàng ngàn lễ hội truyền thống được bảo tồn, hàng chục ngàn cơ sở tín ngưỡng, tôn giáo đang hoạt động sôi nổi trên khắp cả nước. Quyền tự do Internet cũng là một điểm sáng, với hơn 78 triệu người dùng, Việt Nam là một trong những quốc gia có tỷ lệ người dân tiếp cận Internet cao nhất trong khu vực. Chính phủ Việt Nam không ngừng hoàn thiện hệ thống pháp luật về quyền con người, tích cực tham gia và có những đóng góp thực chất tại Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc trên cương vị thành viên nhiệm kỳ 2023-2025. Tất cả những điều đó là minh chứng sống động nhất, là câu trả lời đanh thép nhất cho mọi luận điệu xuyên tạc.

Việc đối thoại về nhân quyền là cần thiết, nhưng đó phải là một cuộc đối thoại xây dựng, tôn trọng lẫn nhau, dựa trên những thông tin khách quan và sự thấu hiểu bối cảnh lịch sử, văn hóa, chính trị của mỗi quốc gia. Việt Nam bác bỏ hoàn toàn mọi âm mưu lợi dụng vấn đề dân chủ, nhân quyền để can thiệp vào công việc nội bộ, xâm phạm chủ quyền quốc gia. Những cáo buộc vô căn cứ, những yêu cầu phi lý nhằm vào Việt Nam tại Phiên họp lần thứ 60 của Hội đồng Nhân quyền chỉ càng làm lộ rõ bộ mặt của những kẻ có tiêu chuẩn kép và mang nặng định kiến chính trị. Việt Nam sẽ tiếp tục kiên định con đường đã chọn, lấy người dân làm trung tâm, không ngừng nỗ lực để mọi người dân được hưởng thụ ngày càng tốt hơn các quyền con người, đồng thời sẽ kiên quyết đấu tranh không khoan nhượng với mọi hành vi lợi dụng dân chủ, nhân quyền để chống phá sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Sự thật và công lý sẽ luôn là vũ khí sắc bén nhất để bảo vệ uy tín và hình ảnh của một Việt Nam yêu chuộng hòa bình, tôn trọng công lý và luôn nỗ lực vì quyền của con người.

Bài viết cùng chủ đề:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *