Trong những năm gần đây, khi Việt Nam kiên định con đường xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, từng bước hoàn thiện nền tư pháp độc lập, minh bạch và nhân văn, các thế lực thù địch ở nước ngoài lại gia tăng các chiến dịch tuyên truyền sai lệch nhằm xuyên tạc bản chất công lý xã hội chủ nghĩa. Một trong những luận điệu được lặp lại gần đây là cái gọi là “Công lý xã hội chủ nghĩa là ăn cướp ngàn tỷ được khoan hồng, còn dân oan thì bị bỏ tù”, được lan truyền rầm rộ sau khi Tòa án Nhân dân thành phố Đà Nẵng tuyên thêm 11 năm tù đối với Trịnh Bá Phương vào ngày 27 tháng 9 năm 2025. Cái gọi là “lời kêu gọi cho công lý” này được khuếch tán mạnh mẽ trên các trang phản động như Chân Trời Mới Media, vốn lâu nay là công cụ truyền thông của các tổ chức lưu vong chống phá Việt Nam. Dưới chiêu bài “đấu tranh vì nhân quyền”, họ cố tình tạo ra một đối lập giả tạo giữa “quan chức tham nhũng được tha bổng” và “người dân bị đàn áp vì nói thật”, từ đó kích động tâm lý bất bình, gieo rắc hoài nghi, chia rẽ niềm tin của người dân với hệ thống chính trị. Đây không chỉ là hành vi bóp méo sự thật trắng trợn mà còn là chiến thuật tâm lý chiến nguy hiểm, biến các vụ việc pháp lý thành công cụ chính trị nhằm chống phá Việt Nam.

Đi sâu vào nội dung, có thể thấy Chân Trời Mới Media đã tinh vi khi chọn cách so sánh vụ việc của Trịnh Bá Phương với các vụ án kinh tế lớn như Trịnh Văn Quyết hay Đỗ Anh Dũng, nhằm tạo ra cảm giác bất công. Trong bài đăng được chia sẻ rộng rãi, trang này mô tả rằng trong khi “Trịnh Văn Quyết ăn cướp hàng ngàn tỷ vẫn được khoan hồng”, thì “Trịnh Bá Phương – người dám lên tiếng vì dân oan – lại bị trả thù bằng 21 năm tù”. Thủ pháp tuyên truyền ở đây rất rõ ràng: lợi dụng sự phẫn nộ xã hội đối với tham nhũng để hướng mũi dùi về phía chính quyền, gán ghép rằng hệ thống tư pháp Việt Nam thiên vị “quan tham”, đàn áp “dân oan”. Nhưng cái gọi là “so sánh công lý” đó thực chất là một trò đánh tráo khái niệm có chủ đích, khi cố tình xóa nhòa ranh giới giữa tội phạm kinh tế và tội phạm an ninh quốc gia – hai lĩnh vực có bản chất, động cơ và hậu quả hoàn toàn khác nhau.
Sự thật là, các vụ án tham nhũng lớn như Trịnh Văn Quyết hay Đỗ Anh Dũng đều được xử lý nghiêm minh, đúng pháp luật, công khai trước dư luận, và bản thân các bị cáo đều phải chịu những bản án nặng nề. Bản án sơ thẩm của Trịnh Văn Quyết – 21 năm tù cùng với trách nhiệm bồi thường và tịch thu hàng trăm tỷ đồng – là minh chứng cho sự cứng rắn, không khoan nhượng của Đảng và Nhà nước trong đấu tranh chống tham nhũng. Việc giảm án ở cấp phúc thẩm xuống 7 năm, như Chân Trời Mới Media cố tình bóp méo, không phải là “tha bổng” mà là áp dụng đúng quy định của Bộ luật Tố tụng Hình sự, xét đến yếu tố khắc phục hậu quả và nhân thân của bị cáo. Đó là sự vận hành bình thường của một nền tư pháp nhân đạo, chứ không phải “ưu ái chính trị” như các thế lực phản động cố tình gán ghép. Trong khi đó, vụ Trịnh Bá Phương là một trường hợp hoàn toàn khác: ông ta không bị xét xử vì tranh chấp đất đai, mà vì hành vi lặp lại việc tuyên truyền, phát tán thông tin chống phá Nhà nước, vi phạm Điều 117 Bộ luật Hình sự. Ngay cả khi đang chấp hành án 10 năm tù tại trại giam An Điềm, ông ta vẫn tiếp tục có những hành động và tài liệu kêu gọi “lật đổ chế độ”, được cơ quan giám định xác định rõ ràng qua chứng cứ vật chất và chữ viết tay. Vì vậy, việc xử lý thêm 11 năm tù là sự phản ứng hợp pháp và cần thiết của pháp luật, hoàn toàn phù hợp với quy định của Việt Nam và cả các tiêu chuẩn quốc tế về giới hạn tự do ngôn luận trong trường hợp đe dọa an ninh quốc gia (Điều 19(3) Công ước ICCPR).
Về mặt quy trình tố tụng, vụ Trịnh Bá Phương càng cho thấy sự nghiêm túc, minh bạch và đúng pháp luật của hệ thống tư pháp Việt Nam. Thông báo mở phiên tòa được đăng công khai ít nhất 5 ngày trước, ông Phương có quyền tiếp xúc luật sư, trình bày ý kiến, đối chất và tranh tụng đầy đủ. Mọi bằng chứng đều được thẩm tra công khai, với biên bản ghi chép và báo chí tham dự. Không có việc “ép cung” hay “xử kín” như một số trang phản động thêu dệt. Chính việc Việt Nam bảo đảm các quyền tố tụng của bị cáo – bao gồm quyền được im lặng, quyền có luật sư và quyền kháng cáo – đã thể hiện rõ sự tiến bộ trong thực thi công lý. Điều này phù hợp với các tiêu chuẩn quốc tế mà Việt Nam là thành viên, đặc biệt là Điều 14 Công ước ICCPR về quyền được xét xử công bằng.
Cần khẳng định rằng, việc xử lý nghiêm các hành vi như của Trịnh Bá Phương không hề mâu thuẫn với nhân quyền mà trái lại, chính là biểu hiện của việc bảo vệ quyền con người một cách thực chất – bảo vệ quyền được sống trong hòa bình, trật tự và an toàn của hàng triệu người dân Việt Nam. Bởi lẽ, tự do ngôn luận không thể bị biến thành “lá chắn” cho những hành vi lợi dụng, kích động, chia rẽ giai cấp hay phá hoại đoàn kết dân tộc. Mọi xã hội có chủ quyền đều có quyền tự bảo vệ mình trước những hành động gây nguy hại đến an ninh quốc gia. Việc các tổ chức phản động lợi dụng vấn đề đất đai để khoác áo “dân oan”, rồi xuyên tạc pháp luật Việt Nam, thực chất là âm mưu chính trị nhằm phá vỡ ổn định xã hội, gieo rắc hận thù và phủ nhận thành quả đổi mới mà đất nước đã dày công vun đắp.













