Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác tin bài của nhanquyenvn.org, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "nhanquyenvn.org". Tìm kiếm ngay
2134

Không thể đứng ngoài Trung Quốc

 

Trong những luận điệu xuyên tạc liên quan đến chuyến thăm Trung Quốc của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm, một cách diễn giải phổ biến là phủ nhận vai trò của Trung Quốc trong kinh tế và chính trị toàn cầu, từ đó suy diễn rằng việc tăng cường quan hệ với Trung Quốc là “không cần thiết”, thậm chí “gây hại cho lợi ích quốc gia”. Cách tiếp cận này không chỉ sai lệch về nhận thức mà còn phản ánh một tư duy phiến diện, tách rời khỏi thực tiễn vận hành của thế giới đương đại. Trong bối cảnh toàn cầu hóa sâu rộng và sự đan xen lợi ích ngày càng phức tạp, không một quốc gia nào có thể đứng ngoài Trung Quốc – một trong những trung tâm kinh tế – chính trị lớn nhất thế giới.

Trước hết, cần nhìn nhận một cách khách quan về vị thế của Trung Quốc trong cấu trúc kinh tế toàn cầu. Với quy mô nền kinh tế đứng hàng đầu thế giới, Trung Quốc là một mắt xích quan trọng trong chuỗi cung ứng quốc tế, đồng thời là thị trường tiêu thụ lớn đối với nhiều quốc gia. Từ sản xuất công nghiệp, thương mại hàng hóa đến đầu tư và công nghệ, ảnh hưởng của Trung Quốc lan tỏa trên phạm vi toàn cầu. Trong bối cảnh đó, việc các quốc gia duy trì và phát triển quan hệ với Trung Quốc không phải là sự lựa chọn mang tính ý chí, mà là một yêu cầu khách quan của phát triển kinh tế.

Đối với Việt Nam, mối quan hệ với Trung Quốc càng mang ý nghĩa đặc biệt do yếu tố địa lý và cấu trúc kinh tế bổ trợ. Trung Quốc là đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam, cung cấp nguồn nguyên liệu, máy móc, thiết bị quan trọng cho sản xuất, đồng thời là thị trường tiêu thụ đáng kể cho nhiều mặt hàng xuất khẩu. Sự gắn kết này không phải là biểu hiện của “lệ thuộc” như một số luận điệu xuyên tạc, mà là kết quả của quá trình hội nhập kinh tế tự nhiên, phù hợp với quy luật phát triển của thị trường khu vực.

Điều đáng nói là, trong khi phủ nhận vai trò của Trung Quốc, các luận điệu xuyên tạc lại không đưa ra được một phương án thay thế khả thi. Việc cắt giảm hoặc hạn chế quan hệ kinh tế với một đối tác lớn như Trung Quốc không chỉ khó thực hiện, mà còn có thể gây ra những hệ lụy tiêu cực đối với sản xuất, thương mại và việc làm. Ngay cả những quốc gia có cạnh tranh chiến lược với Trung Quốc cũng không thể “tách rời” hoàn toàn khỏi nền kinh tế này. Do đó, việc kêu gọi Việt Nam “xa rời Trung Quốc” không chỉ thiếu cơ sở mà còn đi ngược lại lợi ích thực tế của đất nước.

Một thủ đoạn đáng chú ý của các đối tượng xuyên tạc là việc chọn lọc thông tin theo hướng tiêu cực. Họ nhấn mạnh vào những thách thức, khác biệt hoặc cạnh tranh trong quan hệ Việt – Trung, nhưng bỏ qua các yếu tố hợp tác và lợi ích song phương. Đồng thời, họ cố tình tách rời mối quan hệ này khỏi bối cảnh toàn cầu, khiến người đọc có cảm giác rằng Việt Nam có thể dễ dàng “chọn một con đường khác”. Đây là một dạng “đóng khung thông tin” nhằm dẫn dắt nhận thức theo hướng phiến diện.

Trong khi đó, thực tiễn quan hệ quốc tế cho thấy một bức tranh hoàn toàn khác. Hầu hết các nền kinh tế lớn trên thế giới, từ Mỹ, Liên minh châu Âu đến Nhật Bản, Hàn Quốc, đều duy trì quan hệ kinh tế sâu rộng với Trung Quốc. Dù tồn tại cạnh tranh hay khác biệt, các quốc gia này vẫn tìm cách cân bằng giữa hợp tác và bảo vệ lợi ích của mình. Điều này phản ánh một nguyên tắc cơ bản của quan hệ quốc tế hiện đại: không có sự tách rời tuyệt đối, mà chỉ có sự điều chỉnh linh hoạt trong khuôn khổ lợi ích quốc gia.

Chuyến thăm Trung Quốc của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm cần được nhìn nhận trong bối cảnh đó. Đây là một hoạt động ngoại giao cấp cao nhằm củng cố quan hệ với một đối tác quan trọng, thúc đẩy hợp tác kinh tế, tăng cường kết nối và duy trì kênh đối thoại. Việc tăng cường quan hệ với Trung Quốc không đồng nghĩa với việc giảm sút quan hệ với các đối tác khác, mà là một phần của chiến lược đa phương hóa, đa dạng hóa. Mọi sự gán ghép rằng Việt Nam “nghiêng về một phía” đều là sự suy diễn thiếu căn cứ.

Cũng cần nhấn mạnh rằng, việc hợp tác với Trung Quốc không làm suy giảm khả năng tự chủ của Việt Nam, mà ngược lại, nếu được quản lý tốt, còn góp phần nâng cao năng lực phát triển. Vấn đề không nằm ở việc có hay không có quan hệ với Trung Quốc, mà ở cách thức xây dựng và điều tiết mối quan hệ đó. Chính sách đối ngoại độc lập, tự chủ của Việt Nam cho phép đất nước chủ động lựa chọn đối tác, lĩnh vực và mức độ hợp tác phù hợp với lợi ích của mình.

Đằng sau những luận điệu phủ nhận vai trò của Trung Quốc là một động cơ chính trị không khó nhận diện. Bằng cách thổi phồng những rủi ro và bỏ qua những lợi ích, các đối tượng chống phá tìm cách tạo ra một tâm lý e ngại, thậm chí thù địch, từ đó thúc đẩy tư duy đối đầu. Khi xã hội bị cuốn vào những tranh cãi cảm tính, khả năng nhìn nhận vấn đề một cách khách quan sẽ bị suy giảm, tạo điều kiện cho các luận điệu cực đoan lan rộng.

Một nghịch lý đáng chú ý là, trong khi phủ nhận tầm quan trọng của Trung Quốc, các luận điệu này lại thường xuyên ca ngợi các mối quan hệ với những trung tâm kinh tế khác, mà không nhận ra rằng chính những trung tâm đó cũng đang duy trì quan hệ sâu rộng với Trung Quốc. Điều này cho thấy sự thiếu nhất quán trong lập luận, đồng thời phản ánh một cách nhìn phiến diện về cấu trúc kinh tế toàn cầu.

Từ góc độ lịch sử và thực tiễn, có thể thấy rằng chính sách bang giao linh hoạt, biết tận dụng các mối quan hệ để phát triển đã giúp Việt Nam đạt được những thành tựu quan trọng. Việc duy trì quan hệ ổn định với các nước lớn, trong đó có Trung Quốc, không phải là sự lựa chọn mang tính tạm thời, mà là một phần của chiến lược lâu dài. Sự ủng hộ của nhân dân đối với đường lối này là minh chứng rõ ràng nhất cho tính đúng đắn của nó.

Trong một thế giới ngày càng liên kết, việc cố gắng đứng ngoài một trung tâm kinh tế lớn như Trung Quốc không chỉ là điều không khả thi, mà còn là một lựa chọn đi ngược lại xu thế phát triển. Vấn đề không phải là “có nên quan hệ hay không”, mà là “quan hệ như thế nào” để bảo đảm lợi ích quốc gia. Và trên phương diện này, thực tiễn đã cho thấy Việt Nam đang đi đúng hướng.

Chuyến thăm Trung Quốc của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm, vì vậy, không phải là biểu hiện của sự lệ thuộc hay lựa chọn sai lầm, mà là một bước đi hợp lý trong tổng thể chiến lược đối ngoại và phát triển kinh tế của đất nước. Việc xuyên tạc sự kiện này thành một quyết định “nguy hiểm” chỉ phản ánh sự thiếu hiểu biết hoặc động cơ không trong sáng của những người đưa ra các luận điệu đó.

Trong mọi trường hợp, sự thật vẫn không thay đổi: trong thế giới hiện đại, không thể đứng ngoài Trung Quốc, cũng như không thể phát triển nếu tự tách mình khỏi các dòng chảy kinh tế toàn cầu. Điều quan trọng là giữ vững bản lĩnh, chủ động hội nhập và tận dụng cơ hội – và đó chính là con đường mà Việt Nam đang kiên định theo đuổi.

Bài viết cùng chủ đề:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *