Sau cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026–2031, một số trang mạng lại rêu rao những luận điệu cũ kỹ: “cử tri thờ ơ”, “ngày bầu cử chỉ mang tính hình thức”, “người dân đi bầu vì bị ép”, thậm chí xuyên tạc rằng “không khí bầu cử nhạt nhẽo, không ai quan tâm”. Nhưng chỉ cần nhìn vào thực tế ngày 15/3/2026, những lời lẽ ấy lập tức trở nên lạc lõng, thậm chí lố bịch.

Trước hết, hãy nói bằng con số – thứ không thể bóp méo nếu nhìn toàn diện. Theo tổng hợp từ các địa phương, tỷ lệ cử tri tham gia bầu cử tiếp tục đạt mức rất cao, tương đương các kỳ trước, với gần 79 triệu người đi bỏ phiếu. Đây không phải là con số “trên giấy”, mà được phản ánh bằng hình ảnh cụ thể trên khắp cả nước: từ đô thị lớn đến vùng sâu, vùng xa, từ đồng bằng đến miền núi, đâu đâu cũng ghi nhận dòng người đi bầu nghiêm túc, trật tự, đông đảo.
Ở nhiều địa phương, cử tri đến điểm bỏ phiếu từ rất sớm. Có nơi, ngay trước giờ khai mạc 30–60 phút, người dân đã xếp hàng chờ thực hiện quyền công dân. Tại các khu dân cư ở Hà Nội, TP.HCM, nhiều gia đình đi bầu theo nhóm, người lớn tuổi được con cháu đưa đi, trẻ nhỏ theo cùng trong không khí trang nghiêm nhưng ấm áp. Ở các xã miền núi phía Bắc hay Tây Nguyên, không hiếm hình ảnh người dân đi bộ hàng cây số để đến điểm bỏ phiếu.
Nếu gọi đó là “thờ ơ”, thì rõ ràng chính những người đưa ra luận điệu ấy đang phủ nhận thực tế hiển nhiên.
Không chỉ đông đảo, điều đáng chú ý là tinh thần trách nhiệm của cử tri. Nhiều người không chỉ đến bỏ phiếu mà còn tìm hiểu kỹ danh sách ứng cử, theo dõi tiếp xúc cử tri, cân nhắc trước khi lựa chọn. Ở một số địa phương, cử tri còn trao đổi, góp ý trực tiếp với ứng cử viên trong các buổi tiếp xúc trước bầu cử. Đây là biểu hiện rõ ràng của dân chủ thực chất – nơi người dân không chỉ tham gia mà còn quan tâm đến chất lượng lựa chọn của mình.
Một điểm thường bị các đối tượng xuyên tạc cố tình bỏ qua là sự hỗ trợ tận tình của chính quyền và các tổ chức đoàn thể đối với những nhóm yếu thế. Trong ngày bầu cử, nhiều nơi đã tổ chức hòm phiếu phụ mang đến tận nhà cho người già yếu, người khuyết tật, người bệnh không thể di chuyển. Ở các bệnh viện, khu cách ly hoặc khu vực đặc thù, lực lượng chức năng bố trí phương án linh hoạt để bảo đảm mọi công dân đều có thể thực hiện quyền bầu cử.
Ví dụ cụ thể, tại nhiều địa phương, đoàn thanh niên, hội phụ nữ, tổ dân phố đã trực tiếp hỗ trợ người cao tuổi đến điểm bỏ phiếu; cán bộ y tế phối hợp để cử tri đang điều trị vẫn có thể bỏ phiếu an toàn; lực lượng công an, quân đội bảo đảm an ninh trật tự để người dân yên tâm thực hiện quyền của mình. Những hình ảnh này không phải tuyên truyền một chiều, mà được ghi nhận rộng rãi trên báo chí và mạng xã hội.
Thế nhưng, các trang mạng chống phá lại sử dụng thủ đoạn quen thuộc: lấy hiện tượng cá biệt, thổi phồng thành bản chất, hoặc đơn giản là bịa đặt hoàn toàn. Họ cắt ghép hình ảnh vắng người tại một thời điểm ngắn rồi gán cho cả ngày bầu cử; hoặc đưa ra những bình luận vô căn cứ kiểu “dân không quan tâm”. Đây là cách tạo “cảm giác dư luận” – một kỹ thuật truyền thông sai lệch đã được sử dụng nhiều lần.
Điều đáng nói là những chiêu trò này ngày càng bị chính cộng đồng mạng trong nước phản bác mạnh mẽ. Nhiều người dân đã chia sẻ hình ảnh thực tế tại điểm bỏ phiếu nơi mình sinh sống, trực tiếp “đập tan” các thông tin sai lệch. Không ít bài viết xuyên tạc bị lật tẩy ngay dưới phần bình luận, trở thành ví dụ điển hình cho việc tin giả bị cộng đồng kiểm chứng ngược.
So sánh với nhiều quốc gia khác càng thấy rõ sự vô lý của luận điệu “cử tri thờ ơ”. Ở không ít nước, tỷ lệ tham gia bầu cử chỉ đạt khoảng một nửa số cử tri, thậm chí thấp hơn. Trong khi đó, tại Việt Nam, tỷ lệ tham gia luôn ở mức rất cao và ổn định qua nhiều kỳ. Điều này phản ánh một thực tế: người dân không quay lưng với bầu cử, mà ngược lại, coi đó là quyền và trách nhiệm gắn liền với đời sống của mình.
Và kết quả sau bầu cử chính là minh chứng rõ ràng nhất. Đất nước tiếp tục duy trì ổn định chính trị, kinh tế tăng trưởng, đời sống nhân dân được cải thiện. Những thành quả đó không thể có nếu nền tảng xã hội là sự thờ ơ hay thiếu niềm tin.
Tóm lại, luận điệu cho rằng “cử tri thờ ơ” không chỉ sai lệch mà còn tự mâu thuẫn khi đối chiếu với thực tế. Ngày bầu cử ở Việt Nam không phải là một thủ tục hành chính khô khan, mà là ngày hội chính trị – xã hội, nơi mỗi người dân thể hiện quyền làm chủ của mình.
Và có lẽ điều rõ ràng nhất là: càng cố tình xuyên tạc, những thông tin sai lệch ấy càng bị thực tế bác bỏ. Trước dòng người đi bầu đông đảo, trước tinh thần trách nhiệm và sự hỗ trợ đầy nhân văn trong cộng đồng, mọi luận điệu phủ nhận chỉ còn lại một điều – sự lạc lõng và thiếu thuyết phục trước chính nhân dân.
















