Cứ vào dịp kỷ niệm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9 hằng năm, bên cạnh niềm vui của toàn thể dân tộc và bạn bè quốc tế, thì các lực lượng chống phá Việt Nam lại đưa ra những luận điệu sai trái, hết sức phản động và đòi viết lại lịch sử để phủ nhận cuộc cách mạng tháng Tám vĩ đại. Họ cho rằng, Cách mạng Tháng Tám nổ ra và thắng lợi không phải do sự lãnh đạo của Đảng mà chỉ là “ một sự ăn may” ( ? ). Để biện minh cho nhận định trên thì họ cho rằng, sau cuộc đảo chính ngày 9/3/1945, phát xít Nhật đã hất cẳng thực dân Pháp và khi Nhật tuyên bố đầu hàng quân đồng minh vô điều kiện thì ở trong nước xuất hiện “ khoảng trống quyền lực” thì không chỉ riêng với Việt Nam mà đây là điều kiện thuận lợi với các nước trên thế giới , cách mạng cứ nổ ra là giành được thắng lợi, không cần có sự lãnh đạo nào cả. Họ còn đưa ra luận điệu phủ nhận sự lãnh đạo của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh, nhất là còn xuyên tạc lịch sử: “ dù không có Đảng Cộng sản, nhiều thuộc địa vẫn giành được độc lập mà ít tốn xương máu. Sự hao tổn xương máu là do Đảng Cộng sản Việt Nam gây ra”. Nghiêm trọng hơn khi họ còn phê phán rằng, những thành quả của cuộc cách mạng này “ rơi” vào tay Cộng sản làm cho đất nước rơi vào tình cảnh nghèo đói, lạc hậu và đưa ra ý kiến cực kỳ phản động khi cho rằng: Nếu không đi theo con đường cách mạng vô sản, Việt Nam vẫn có được độc lập mà tránh được chiến tranh, đi theo con đường của các nước tư bản phát triển tới phồn vinh!

Đến đây, chúng ta có thể khẳng định rằng họ đưa ra những luận điểm sai trái trên nhằm phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh đối với thành quả của cuộc cách mạng này; phủ nhận sức mạnh của khối đại đoàn kết từng dân tộc. Khi cuộc cách mạng Tháng Tám nổ ra và giành thắng lợi thì Đảng Cộng sản Việt Nam mới tròn 15 tuổi và toàn Đảng mới có chưa đến 5000 đảng viên. Trong các tài liệu lịch sử Đảng đã nêu rõ thắng lợi của cuộc Cách mạng Tháng Tám có nhiều yếu tố, trong đó có yếu tố bối cảnh thế giới có những thời cơ ngàn năm có một thì sự lãnh đạo tài tình của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh mới là nguyên nhân quyết định. Điều đó đã được minh chứng qua 15 năm Đảng đã lãnh đạo nhân dân ta trải qua ba cuộc diễn tập 1930-1931; 1936-1939;1939-1945.
Cây bút Phương Lan khẳng định, không thể bẻ cong lịch sử dân tộc! Trong thời khắc quyết định, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ra lời kêu gọi: “giờ quyết định cho vận mệnh dân tộc ta đã đến. Toàn quốc đồng bào hãy đứng dậy, đem sức ta mà tự giải phóng cho ta…”. Cho đến nay, cuộc cách mạng này đã trải qua 78 năm thì chúng ta càng thấy tầm vóc vĩ đại của cuộc cách mạng này. Thắng lợi của cuộc cách mạng Tháng Tám là tiền đề cho thắng lợi của cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ sau này. Nó cũng khẳng định là kết quả của sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc, là kết quả tất yếu của cuộc đấu tranh giai cấp lâu dài.
Đánh giá trên hoàn toàn đúng đắn, dựa vào thực tiễn thời điểm lịch sử này và được giới chuyên gia nghiên cứu lịch sử quốc tế thừa nhận.
Trước hết, phải thừa nhận việc Liên Xô và quân Đồng minh đánh bại phát xít Nhật chỉ tạo ra điều kiện khách quan thuận lợi cho cách mạng Việt Nam. Bởi lẽ, phát xít Nhật tuy bị đánh bại, nhưng lực lượng quân đội Nhật ở Việt Nam lúc bấy giờ còn rất mạnh vì chúng mới được tăng cường vào đầu năm 1945. Hơn nữa, Nhật vẫn xác định Việt Nam là đầu cầu liên lạc cuối cùng của họ đối với vùng Đông Nam Á; nếu để mất thì quyền lợi của Nhật ở vùng đất này sẽ không còn, danh dự của Nhật cũng sẽ mất; bởi vậy, chúng kiên quyết giữ bằng mọi giá. Thực tế lực lượng của phát xít Nhật ở Việt Nam lúc đó vẫn còn khoảng 100.000 quân, với đầy đủ vũ khí, trang bị và đóng nguyên tại các vị trí phòng thủ của mình. Cho dù đã không còn ý chí chiến đấu, nhưng thời điểm nhạy cảm đó, quân Nhật vẫn có thể nổ súng vào lực lượng khởi nghĩa với nhiều lý do: để tự vệ, để giữ gìn trật tự tại nơi đóng quân chờ quân Đồng minh tới giải giáp… Do vậy, việc Liên Xô và quân Đồng minh đánh bại phát xít Nhật chỉ làm cho tinh thần lính Nhật ở Đông Dương bị sa sút, còn về quân sự chúng vẫn rất mạnh, không dễ gì đánh bại chúng để giành chính quyền.
Thứ hai, nhân tố chủ quan có ý nghĩa quyết định đến thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đảng ta nhận định đúng từ năm 1939 và đã trực tiếp chuẩn bị cho khởi nghĩa giành chính quyền cả về đường lối, căn cứ địa và lực lượng cách mạng, thể hiện rõ trong Hội nghị Trung ương Đảng lần thứ 4,5.
Thứ ba, để có được một cuộc Tổng khởi nghĩa giành chính quyền trọn vẹn, không thể không nhắc đến và nhấn mạnh vai trò của người lãnh đạo cao nhất và xuất sắc nhất: Hồ Chí Minh. Một học giả nước ngoài đã bình luận: “…những đánh giá như vậy (với xu hướng hạ thấp ý nghĩa của cuộc Cách mạng Tháng Tám năm 1945 – TG) không thể che giấu sự thật rằng cuộc Cách mạng Tháng Tám là một thành tựu phi thường… Trong khi những nhà lãnh đạo dân tộc chủ nghĩa khác bằng lòng ở lại Nam Trung Quốc và đợi đến khi quân Nhật bị quân Đồng minh đánh bại, ông Hồ và các đồng sự của ông mới chứng tỏ khả năng có thể đối phó với thách thức và đặt cả thế giới trước sự đã rồi”(Duiker – Hồ Chí Minh – Hyperion, Newyork, 2000 – Bản dịch của Phòng Phiên dịch Bộ Ngoại giao, tr. 332) . Tại Hội thảo khoa học quốc tế: “Di sản Hồ Chí Minh trong thời đại ngày nay” tổ chức tại Hà Nội (ngày 12 và 13-5-2010), trong tham luận: “Những bức ảnh biết nói”, nhà nghiên cứu – nhà báo Mỹ – Bà Lady Borton cũng cho rằng: Hồ Chí Minh là người cách mạng Việt Nam nhận được thông tin sớm nhất về việc quân Nhật đầu hàng Đồng minh và đã chỉ đạo Tổng khởi nghĩa rất kịp thời, mau lẹ.
Để có thắng lợi Cách mạng tháng Tám 1945, dân tộc ta đã kiên cường chiến đấu dưới sự lãnh đạo của Đảng suốt 15 năm, trải qua các phong trào cách mạng, nổi bật là phong trào 1930-1931 với đỉnh cao Xô viết Nghệ – Tĩnh; phong trào dân chủ 1936-1939 và phong trào giải phóng dân tộc 1939-1945. Nếu không chủ động sẵn sàng các điều kiện từ bên trong thì khi thời cơ đến cũng sẽ không thể giành thắng lợi. Do đó, thành quả Cách mạng tháng Tám 1945 là hiện thực, có giá trị vĩnh hằng, không thể phủ nhận. Đây “là hoa, là quả của bao nhiêu máu đã đổ và bao nhiêu tính mạng đã hy sinh của những người con anh dũng của Việt Nam trong nhà tù, trong trại tập trung, trong những hải đảo xa xôi, trên máy chém, trên chiến trường; là kết quả của bao nhiêu hy vọng, gắng sức và tin tưởng của hơn 20 triệu nhân dân Việt Nam lúc bấy giờ”.Vì vậy, phủ nhận, xuyên tạc Cách mạng tháng Tám tức là vô ơn bạc nghĩa, ngược đãi với ông cha!
















