Để chống phá Đảng, Nhà nước và chế độ trên nhiều lĩnh vực, nhất là tổ chức công đoàn, chúng trực diện xuyên tạc, bịa đặt những chủ trương, chính sách lớn của Đảng, Nhà nước, cổ súy cho tự do dân chủ theo kiểu phương Tây, núp dưới danh nghĩa đấu tranh đòi “Nghiệp đoàn độc lập”.
Chẳng hạn, gần đây trên mạng xã hội, đám phản quốc có thâm niên chống Cộng vừa tung ra bài viết “Nghiệp đoàn độc lập tại Việt Nam và sự bôi bác cộng sản” mượn cớ ca ngợi nghiệp đoàn ở Mỹ, để tiếp tục rêu rao “Đã từng có những tổ chức nghiệp đoàn độc lập được thành lập, và có tạo được một số tiếng vang trong các cuộc đình công bảo vệ quyền lợi công nhân trong những năm 1990, 2000. Nhưng các tổ chức này nhanh chóng bị đàn áp, các thủ lĩnh bị bỏ tù, hay tha hóa, trở thành nhũng lạm dưới nhiều hình thức. Một nguyên nhân khác nữa cho việc chưa nở đã tàn này của các nghiệp đoàn độc lập Việt Nam là giới lãnh đạo từ nước ngoài, quan liêu và không hiểu tình hình trong nước”.

Để biện minh cho sự “vô cùng yếu ớt” đó, luận điệu lố bịch đưa ra luận điệu: “Cho đến năm 2022, tại Việt Nam vẫn không có một tầng lớp công nhân thực sự, mà đa số là những người nông dân làm thuê tại các nhà máy khu công nghiệp”.
Có lẽ vì mục đích chống phá mù quáng mà họ không thể nhìn thấy một thực tế rõ ràng: Giai cấp công nhân Việt Nam là một lực lượng xã hội to lớn. Số lượng công nhân ở nước ta chiếm khoảng 14% dân số, 27% lực lượng lao động xã hội, hàng năm đã tạo ra trên 65% giá trị tổng sản phẩm xã hội và hơn 70% giá trị thu ngân sách nhà nước. Xét về vị thế lịch sử, giai cấp công nhân Việt Nam là lực lượng lãnh đạo cách mạng Việt Nam thông qua đội tiên phong của mình là Đảng Cộng sản Việt Nam. Giai cấp công nhân đại diện cho phương thức sản xuất tiên tiến, là lực lượng đi đầu trong sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước, đồng thời là lực lượng nòng cốt trong liên minh giai cấp công nhân với nông dân và đội ngũ trí thức dưới sự lãnh đạo của Đảng. Vì vậy lực lượng công nhân luôn có vị trí vai trò vô cùng quan trọng đối với sự phát triển đất nước.
Các thế lực thù địch đã tìm mọi cách để tranh giành sự ủng hộ của lực lượng công nhân. Dĩ nhiên những kẻ này không hề thực tâm mong muốn đội ngũ công nhân Việt Nam phát triển, mục đích của chúng chỉ là lợi dụng lực lượng công nhân để chống phá chế độ, lật đổ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Vì vậy chúng ra sức bịa đặt, xuyên tạc chủ trương chính sách, pháp luật của Đảng, Nhà nước về đội ngũ công nhân, đồng thời tiến hành rêu rao, tuyên truyền, cổ súy những nhận thức lệch lạc, phiến diện, mơ hồ liên quan đến vị thế, vai trò của lực lượng công nhân trong xã hội tư bản, coi đó là chuẩn mực mà Việt Nam phải làm theo. Trong đó các lực lượng chống phá đang chĩa mũi nhọn tấn công vào tổ chức Công đoàn Việt Nam, đòi thành lập các “nghiệp đoàn độc lập”. Luận điệu xấu, độc được được nhiều con buôn dân chủ khác đưa ra là “Các tổ chức công đoàn Việt Nam không phải là để đại diện quyền lợi công nhân, mà để theo dõi công nhân rồi đàn áp họ” hoặc như “tình trạng yếu ớt của nghiệp đoàn độc lập sẽ duy trì sự thống trị của giới cầm quyền mệnh danh cộng sản, câu kết bồ bịch với giới tư bản trong và ngoài nước”.
Thực tế công đoàn là tổ chức đại diện cho người lao động, chăm lo và bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp, chính đáng của người lao động. Điều 10, Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam năm 2013 đã khẳng định: “Công đoàn Việt Nam là tổ chức chính trị-xã hội của giai cấp công nhân và của người lao động được thành lập trên cơ sở tự nguyện, đại diện cho người lao động, chăm lo và bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp, chính đáng của người lao động; tham gia quản lý nhà nước, quản lý kinh tế- xã hội, tham gia kiểm tra, thanh tra, giám sát hoạt động của cơ quan nhà nước, tổ chức, đơn vị, doanh nghiệp về những vấn đề liên quan đến quyền, nghĩa vụ của người lao động; tuyên truyền, vận động người lao động học tập, nâng cao trình độ, kỹ năng nghề nghiệp, chấp hành pháp luật, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc”.
Những năm qua, Công đoàn Việt Nam đã trưởng thành về mọi mặt. Thời điểm ban đầu, tổ chức công đoàn chỉ xuất hiện trong khu vực nhà nước thì nay công đoàn đã mở rộng hoạt động sang khu vực kinh tể ngoài nhà nước. Tổ chức công đoàn trên cả nước đã phối hợp chặt chẽ cới các cơ quan, tổ chức và người sử dụng lao động để chăm lo, bảo vệ quyền, lợi ích của người lao động. Không bao giờ có chuyện “công đoàn của nhà nước Việt Nam bắt đầu thông đồng với giới chủ tư bản” và “tại các công ty do giới tư bản đầu tư, thì các “quan công đoàn” lĩnh lương của giới chủ”
Có thể thấy suốt hơn 90 năm qua, tổ chức công đoàn đã làm tốt vai trò cầu nối giữa Đảng, Nhà nước với công nhân và người lao động; thông qua các cuộc vận động và phong trào thi đua đã thu hút, khơi dậy động lực của đoàn viên, người lao động, góp phần tăng năng suất lao động, phát triển kinh tế- xã hội.
Vậy, các băng đảng đội lốt đòi “công đoàn độc lập” như Việt tân, BPSOS, có thực sự quan tâm nâng cao trình độ, chất lượng hay bảo vệ quyền lợi chính đáng của người lao động Việt Nam chưa? Hay họ chỉ biết chửi bới, khóc lóc, la làng chứ có biết đưa ra những giải pháp hữu hiệu.
Phải thẳng thắn nói rõ, cái gọi là “Nghiệp đoàn độc lập” hay “Công đoàn độc lập” không đại diện cho quyền, lợi ích của người lao động. Dưới sự hỗ trợ, giúp sức “khua chiêng, gõ trống” của một số tổ chức nước ngoài, các con buôn chính trị đang núp bóng bảo vệ người lao động để mua chuộc, dụ dỗ, lôi kéo công nhân và người lao động tham gia các tổ chức đối lập bất hợp pháp. Mục tiêu của những kẻ này là thông qua các biện pháp “hòa bình”, “phi bạo lực” để tạo “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” từ bên trong xã hội nước ta. Khi có đủ điều kiện thì các tổ chức này sẽ câu kết, móc nối với các tổ chức nước ngoài để tiến hành “đấu tranh” theo hướng cách mạng màu, cách mạng trắng, cách mạng đường phố, chuyển từ phi bạo lực sang bạo lực vũ trang để lật đổ chế độ.
Tất nhiên những luận điệu, thủ đoạn cần được quán triệt tới các tuyên truyền Việt mắt những cơ quan có trách nhiệm và những người dân Việt Nam chân chính yêu nước mình, mong nhận được sự cảnh giác từ mọi người dân để không bị mắc lừa.
















