Suy diễn chủ quan, tô vẽ, thổi phồng thậm chí xuyên tạc trắng trợn tình hình tham nhũng và công tác phòng chống tham nhũng ở Việt Nam là một chiêu trò quá quen thuộc của những kẻ mang dã tâm chống phá đất nước.
Tiêu biểu như bài “Tham nhũng ở Việt Nam tất cả đều giống, đều như hệ thống Đăng kiểm xe cơ giới Việt Nam” của Nguyễn Vũ Bình – kẻ đã từng bị kết án tuyên truyền chống Nhà nước lợi dụng vụ việc tham nhũng ở hệ thống các trạm đăng kiểm trên cả nước bị cơ quan chức năng phanh phui xuyên tạc trắng trợn và đổ lỗi cho hệ thống để công kích chế độ. Mục đích của Nguyễn Vũ Bình và đồng bọn rõ như ban ngày, cố tình vẽ ra một bức tranh xám xịt đầy rẫy tiêu cực trong xã hội Việt Nam, qua đó phá hoại sự đoàn kết và gây chia rẽ trong xã hội.

Trên thực tế, quá trình xử lý vụ việc tham nhũng ở đăng kiểm Việt Nam một lần nữa cho thấy quan điểm và quyết tâm không bao che, dung túng, tiếp tay cho các hành vi tham nhũng lãng phí và việc chống tham nhũng “không có vùng cấm”. Các hành vi tham nhũng giờ phát triển ngày một tinh vi, đa dạng và phức tạp. Câu chuyện tham nhũng không chỉ là đơn lẻ, một vài cá nhân mà thường là một nhóm những kẻ suy đồi về đạo đức, lối sống và có lòng tham. Đó là “những con sâu” thậm chí “cả một bầy sâu” nhưng không phải là tất cả như quy chụp vô lối của Nguyễn Vũ Bình “đặc điểm quan trọng nhất trong tham nhũng ở Việt Nam, đó là tính hệ thống”. Viện dẫn ra chuyện tham nhũng ở các trạm đăng kiểm, hắn cho rằng tham nhũng trong lực lượng cảnh sát giao thông còn tinh vi hơn, hắn đưa ra bằng chứng về vụ tham nhũng ở lực lượng cảnh sát biển. Đáng buồn là những dẫn chứng của kẻ này đưa ra đều đúng. Nhưng việc hắn quy nạp rồi cho rằng “cả thể chế tham nhũng hoặc tham nhũng có tính hệ thống” là một suy luận cực đoan và sai hoàn toàn về logic lẫn thực tiễn cuộc sống.
Tham nhũng nảy sinh từ thể chế, từ khi có sự hình thành phân chia của quyền lực, từ khi xuất hiện nhà nước. Những kẻ “mạo danh dân chủ” không hiểu hoặc cố tình không hiểu rằng tham nhũng là một hiện tượng xã hội, gắn liền với sự ra đời và tồn tại của nhà nước. Nó hiện hữu ở tất cả các quốc gia, không phân biệt chế độ chính trị, kể cả ở nước nghèo và nước giàu, quốc gia phát triển, đang phát triển hoặc kém phát triển; không phân biệt do một đảng hay do đa đảng lãnh đạo. Ở Mỹ, Hàn Quốc, Nhật, Trung Quốc, Anh, Pháp, các nước châu Phi….đều tồn tại tham nhũng như là một vấn nạn. Thậm chí ở các nước phát triển tình trạng tham nhũng còn diễn biến ở mức độ tinh vi, lọc lõi và chuyên nghiệp hơn rất nhiều. Dù đáng buồn nhưng phải khẳng định rằng cùng với sự phát triển của khoa học kĩ thuật và cuộc cách mạng công nghệ 4.0 thì tham nhũng cũng “phát triển” mạnh mẽ.
Để phòng chống nó thì bất cứ thể chế nào ngoài quyết tâm của lực lượng cầm quyền còn phải sự hỗ trợ giúp đỡ và đồng thuận của người dân. Ở Việt Nam cũng không nằm ngoại lệ, chúng ta đã tranh thủ sự tham gia của cộng đồng đông đảo người dân, từ đó công tác thực thi giám sát các chương trình dự án phòng, chống tham nhũng có kết quả tốt. Thực tế là trong những năm gần đây, tệ nạn tham nhũng tiếp tục được kiềm chế, ngăn chặn, có chiều hướng thuyên giảm, góp phần quan trọng làm trong sạch bộ máy Đảng và Nhà nước, củng cố niềm tin của cán bộ, đảng viên, nhân dân, góp phần quan trọng nâng cao vị thế, uy tín của Việt Nam trên trường quốc tế
Nói như thế để thấy những luận điệu của Nguyễn Vũ Bình cho rằng tham nhũng là tình trạng “phổ biến”, “bản chất” của chế độ xã hội chủ nghĩa, một “căn bệnh” do cơ chế độc đảng lãnh đạo, do “năng lực quản lý yếu kém” của Nhà nước là hoàn toàn mang tính suy diễn một cách cực đoan với mưu đồ chống phá.
















