Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác tin bài của nhanquyenvn.org, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "nhanquyenvn.org". Tìm kiếm ngay
33957

Mang danh “thiện ý” mà ác ý!

Mỗi dịp 30/4, chúng ta lại thấy nhan nhản những kẻ nhân danh “thiện” để gieo mầm “ác”

Trên mạng xã hội đăng tải bài viết “Các bên thắng cuộc thắng ai?” của kẻ mang bút danh Thiện Ý với những câu viết đậm chất xuyên tạc lộ rõ ác ý của một kẻ chống phá cách mạng Việt Nam.

Thiện Ý đã viết: “Cuộc chiến này đã chấm dứt vào ngày 30-4-1975, sau khi bên cộng sản Bắc Việt thôn tính được Miền Nam”; “Hoa Kỳ đã chủ động đưa cuộc chiến tranh Việt Nam đến kết thúc, để khởi động cho một tiến trình đưa Việt cộng đến thua cuộc hoàn toàn”; “Chính các bên nội chiến (Việt cộng và Việt quốc) mới là thua cuộc hoàn toàn, vì đã làm công cụ chiến lược một thời cho các bên ngoài, sát hại lẫn nhau và tàn phá tan hoang đất nước, dẫn đến tụt hậu sau chiến tranh. Vậy xin hỏi bên Việt cộng tự nhận là “Bên thắng cuộc” hàng năm có nên tiếp tục ăn mừng ngày 30-4-1975 như một chiến thắng nữa hay thôi?”.

Rồi Thiện Ý còn so sánh như một người mù văn hóa rằng: “Đảng Lao Động Triều Tiên đã khôn ngoan hơn Đảng CSVN, là sau cuộc chiến tranh 3 năm (1950-1953) xâm chiếm miền Nam bị liên quân Nam Hàn và Hoa Kỳ đánh bại, đã ngưng chiến, tạo thế lực quân sự để 65 năm sau tạo được thế lực mạnh… Trong khi, Đảng CSVN thì hiếu chiến và thiếu khôn ngoan hơn đã dùng bạo lực chiến tranh làm tan hoang đất nước, để lại hậu quả nghiêm trọng, toàn diện và di hại lâu dài cho dân tộc”.

Chúng tôi xin chỉ rõ để Thiện Ý và bè lũ ác ý được rõ:

Thứ nhất, tuyệt nhiên không có chuyện “Cộng sản miền Bắc thôn tính miền Nam”, vì 3 lý do chính sau đây:

– Xét về mặt logic, tính đến năm 1954, miền Nam là một bộ phận của cơ thể Việt Nam thống nhất mà ngàn đời nay tổ tiên đã tạo dựng qua quá trình lịch sử lâu dài, miền Nam hoàn toàn không phải là một đất nước riêng biệt nằm ngoài đất nước Việt Nam. Bởi vậy, không bao giờ có chuyện Việt Nam lại đi thôn tính cơ thể của mình.

– Còn xét về sự thực lịch sử, từ những năm 50 của thế kỷ XX, đế quốc Mỹ ra sức viện trợ, tiếp sức cho thực dân Pháp, đẩy mạnh âm mưu dựng lên chính quyền tay sai Ngô Đình Diệm (VNCH), rồi từng bước hất cẳng Pháp hòng thôn tính Việt Nam và Đông Dương. Từ đó, bọn VNCH đóng vai trò chủ yếu giúp đế quốc Mỹ thực hiện mưu đồ chia cắt đất nước Việt Nam, cản lại chủ trương thống nhất Tổ quốc Việt Nam.

– Dùng phương pháp đối thoại hòa bình không có kết quả, buộc nhân dân Việt Nam yêu nước dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh phải dùng bạo lực để đưa non sông về một dải, trả lại nguyên vẹn một cơ thể Việt Nam thống nhất như tổ tiên bao đời đã dày công tạo dựng.

Thứ hai, suốt 21 năm gây chiến tranh xâm lược Việt Nam, đế quốc Mỹ và tay sai Ngụy đã thay đổi 5 chiến lược quân sự khác nhau, chiến lược sau thâm độc, xảo quyệt hơn chiến lược trước; đổ nhiều bom đạn, đô la, kéo nhiều quân lính chư hầu vào tàn phá đất nước, giết hại nhân dân Việt Nam. Chiến thắng toàn dân tộc ngày 30/4 là kết quả đế quốc Mỹ không hề mong muốn.

Bản chất của VNCH là tay sai của Mỹ, dựa vào viện trợ của Mỹ để thực hiện mưu đồ chia cắt đất nước, chống lại ý chí thống nhất Tổ quốc của nhân dân Việt Nam. Điều đó đi ngược với giá trị truyền thống của dân tộc, phản bội lại công lao của tổ tiên. Chính người trong cuộc, Nguyễn Văn Thiệu – Nguyên Tổng thống VVCH từng cay đắng thú nhận: “Nếu Mỹ mà không viện trợ cho chúng tôi nữa thì không phải là một ngày, một tháng hay một năm mà chỉ sau ba giờ, chúng tôi sẽ rời khỏi dinh Độc Lập”. Còn Nguyễn Cao Kỳ – nguyên Thủ tướng VNCH trả lời phỏng vấn Báo Thanh Niên (số Xuân Ất Dậu năm 2005) cho biết: “Mỹ lúc nào cũng đứng ra làm kép chính, chúng tôi không có quyền lực và vai trò gì quan trọng, vì vậy nhiều người cho đây là cuộc chiến tranh của người Mỹ và chúng tôi chỉ là những kẻ đánh thuê”.

Thứ ba, không phải tự dưng sự kiện 30/4 đi vào lịch sử thế giới với ý nghĩa làm bằng chứng thất bại của kẻ đi xâm lược (Mỹ) và kẻ phản bội lại ý nguyện thống nhất đất nước (Ngụy); phơi bày cho nhân loại nhận diện rõ hơn về tính tất yếu của hành động phản nghịch, can thiệp vào đất nước khác.

Do đó, không nên hiểu một cách đơn giản, nông cạn rằng là ai thắng, ai thua trong cuộc chiến tranh giai đoạn 1954-1975 ở Việt Nam, càng không thể nói “Việt cộng thua”, mà cần nói tới kết cục tất yếu của hành động bảo vệ độc lập dân tộc với hành động phản quốc, chia cắt đất nước.

Thứ tư, đừng nhìn vào bề nổi để đánh giá về một dân tộc, cũng đừng cắt nhát để tự hào về thành công. Vũ khí hiện đại, USD nhiều, quân lính thân xác to và đông đã không thể thắng nổi ý chí độc lập tự do, thống nhất Tổ quốc. Sự kiện 30/4/1975 ở Việt Nam đã chứng minh cho nhân loại nhận rõ về điều đó. Bởi vậy, đừng bao giờ đem ý chí bảo vệ độc lập Tổ quốc của nhân dân Việt Nam đi so sánh với Triều Tiên, cũng không được phép so sánh Đảng Cộng sản Việt Nam với Triều Tiên. Bởi lẽ, chả có ai muốn chia chắt đất nước, chỉ khi không đủ sức giữ nổi thì mới chập nhận chia cắt mà thôi.

Sao không mở mắt nhìn vào hậu quả một nước Triều Tiên sau trận chiến 1951-1953 bị phân xẻ làm đôi: Hàn Quốc phía Nam, Triều Tiên phía Bắc. Cũng từ đó, hai phần cơ thể Triều Tiên như kẻ thù không đội trời chung, diễn ra tình cảnh ngăn sông cấm chợ, đến nỗi anh em trong một nhà cũng phải chia ly biền biệt kẻ Nam người Bắc hơn nửa thế kỷ nay chưa một lần gặp mặt. Họ đã khát khao điều đó, thể hiện, bày tỏ qua việc thắt dây vải màu lên hàng rào thép gai – nơi biên giới Triều – Hàn. Còn Hàn Quốc tuy kinh tế khá lên, nhưng lệ thuộc Mỹ và nếu đứng trước một tình huống hoặc là bảo vệ Triều Tiên, hoặc là bảo vệ Mỹ, không thể nào khác là phải đứng về phía Mỹ, tiêu diệt Triều Tiên. Đó chả phải là hành động cõng rắn cắn gà nhà sao?

Thứ năm, đã gần nửa thế kỷ kể từ ngày 30/4/1975 –ngày định mệnh, chấm dứt 21 năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Xin đừng bàn chuyện thắng – thua nữa, mà hãy nghĩ đến mục tiêu xây dựng, phát triển một đất nước Việt Nam hòa bình, độc lập, thống nhất, phồn vinh, hạnh phúc. Bởi lẽ, lịch sử đã trả lời: ý chí độc lập dân tộc, thống nhất Tổ quốc tất yếu thắng; hành động phản ngược, cắt xẻ đất nước, “rước voi về giày mả tổ” tất yếu tiêu tan! Sự thật là Đảng Cộng sản Việt Nam chưa bao giờ và cũng không bao giờ muốn đem vũ khí đọ sức với bất kỳ lực lượng nào để đổi lấy chết chóc, tang thương. Nhân dân Việt Nam càng không muốn chiến tranh, không muốn đổ máu hy sinh. Nhưng vì các thế lực ngoại xâm cấu kết, đỡ đầu, viện trợ cho tay sai nội phản dã tâm phân xẻ đất nước làm đôi hòng lấn tới cướp nước, nên khi không thể dùng phương pháp hòa bình, bất đắc dĩ nhân dân Việt Nam phải cầm súng đứng lên chiến đấu để bảo vệ cho kỳ được nền độc lập, thống nhất ấy, âu cũng là bảo vệ chân lý ngàn đời mà tổ tiên Việt Nam đã tạo dựng và cũng là giá trị phổ quát của nhân loại tiến bộ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *