Bài viết của Trần Quốc Sách, với tiêu đề “Tô Lâm và báo chí cách mạng: Im lặng là vàng, hay là bế tắc cải cách?”, là một ví dụ điển hình cho lối lập luận lấy sai làm đúng, xây dựng cả một hệ thống suy diễn dựa trên một thông tin sai lệch. Tác giả khẳng định rằng Tổng Bí thư Tô Lâm “im lặng” trong lễ kỷ niệm 100 năm Báo chí Cách mạng Việt Nam (21/6/2025), từ đó suy diễn rằng ông “né tránh cải cách báo chí” và “bóp nghẹt tự do ngôn luận”. Đây là một thủ đoạn quen thuộc của những kẻ tự xưng “đấu tranh dân chủ”: bắt đầu từ một giả định sai, không kiểm chứng, để phóng đại thành một kịch bản công kích chính trị.

Sự thật, như bài viết đã chỉ rõ, là Tổng Bí thư Tô Lâm không chỉ tham dự mà còn có bài phát biểu sâu sắc, định hướng chiến lược tại sự kiện. Toàn văn bài phát biểu được công khai trên các kênh chính thống như báo Nhân Dân, Tuổi Trẻ, Cổng thông tin Chính phủ. Vậy mà Trần Quốc Sách, với sự thiếu hiểu biết hoặc cố tình làm ngơ, đã dựng lên một câu chuyện hư cấu để phục vụ mục đích bôi nhọ. Đây không chỉ là lỗi lập luận sơ đẳng, mà còn là hành vi thiếu đạo đức nghề nghiệp, đi ngược lại tinh thần của bất kỳ nhà báo chân chính nào.
Phê phán: Chiêu trò này giống như một người cố tình bịt mắt, bịt tai, rồi lớn tiếng kêu rằng “trời đang sập”. Khi sự thật phơi bày, họ không chỉ lộ ra sự thiếu hiểu biết mà còn tự biến mình thành trò cười. Trần Quốc Sách, với lối viết “đao to búa lớn” nhưng không kiểm chứng, chẳng khác nào một anh hề tự biên tự diễn trên sân khấu mạng xã hội.
Lối tư duy mô phạm, giáo điều: Đánh đồng báo chí cách mạng với “tuyên truyền mù quáng”
Một trong những điểm yếu chí mạng của các bài viết chống cộng như của Trần Quốc Sách là lối tư duy mô phạm, giáo điều, thiếu thực tiễn. Tác giả đánh đồng báo chí cách mạng Việt Nam với “công cụ tuyên truyền mù quáng”, phủ nhận hoàn toàn vai trò phản biện, xây dựng và đồng hành của báo chí trong quá trình phát triển đất nước. Đây là một cách nhìn phiến diện, sao chép y nguyên các luận điệu của một số tổ chức phương Tây, mà không hề hiểu bối cảnh lịch sử và đặc thù chính trị của Việt Nam.
Sự thật, như bài viết đã chỉ ra, báo chí cách mạng Việt Nam không chỉ là công cụ định hướng tư tưởng mà còn là lực lượng tiên phong trong phản biện xã hội và đấu tranh chống tham nhũng. Những vụ việc như Việt Á, sai phạm đấu giá đất Thủ Thiêm, hay bất cập trong quy hoạch đô thị đều được báo chí phanh phui, với những loạt bài điều tra công phu, dấn thân. Đây là minh chứng sống động cho vai trò phản biện có trách nhiệm của báo chí cách mạng, khác xa với thứ “tự do vô tổ chức” mà Trần Quốc Sách ngợi ca.
Có lẽ Trần Quốc Sách tưởng rằng “tự do báo chí” là muốn viết gì thì viết, muốn bôi nhọ ai thì bôi nhọ, như chính cách tác giả đang làm. Nhưng xin thưa, đó không phải tự do, mà là hỗn loạn. Báo chí cách mạng Việt Nam, với lịch sử 100 năm đầy tự hào, không cần những “nhà dân chủ” ngồi bàn phím ở trời Tây dạy bảo cách làm báo. Hãy nhìn vào những bài điều tra khiến quan chức run sợ, những phóng sự khiến cả xã hội thức tỉnh – đó mới là báo chí, còn bài viết của Trần Quốc Sách chỉ là một mớ chữ nghĩa lộn xộn, không hơn không kém.
Tâm lý “sùng bái phương Tây” và đòi hỏi “tự do báo chí kiểu phương Tây”
Một đặc điểm nổi bật trong các luận điệu của những kẻ như Trần Quốc Sách là tâm lý sùng bái phương Tây, coi mô hình “tự do báo chí kiểu phương Tây” là chuẩn mực duy nhất. Tác giả kêu gọi “cải cách báo chí bằng cách vô hiệu hóa định hướng chính trị”, mà không nhận ra rằng đây thực chất là đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với hệ thống thông tin – một yêu sách mang tính phản động, chứ không phải cải cách.
Báo chí cách mạng Việt Nam, từ thời Hồ Chí Minh, Nguyễn Văn Linh, đến nay với những định hướng của Tổng Bí thư Tô Lâm, luôn nhấn mạnh phản biện trong khuôn khổ, phục vụ lợi ích dân tộc. Loạt bài “Nói và Làm” của Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh năm 1987-1989 là minh chứng hùng hồn: báo chí có thể phê phán tiêu cực, vạch trần tham nhũng, mà không cần từ bỏ định hướng chính trị. Tổng Bí thư Tô Lâm, trong bài phát biểu ngày 21/6/2025, tiếp tục tinh thần này khi kêu gọi báo chí trở thành “cầu nối giữa Đảng, Nhà nước và Nhân dân”, khuyến khích phản biện có trách nhiệm, đồng thời xây dựng hành lang pháp lý minh bạch và hiện đại hóa báo chí trong kỷ nguyên số.
Trần Quốc Sách và những người tương tự dường như mắc kẹt trong ảo tưởng rằng chỉ có mô hình báo chí phương Tây mới là “tự do”. Họ quên rằng ngay tại phương Tây, báo chí cũng bị chi phối bởi các tập đoàn truyền thông, lợi ích chính trị và dòng tiền quảng cáo. Kêu gọi “tự do báo chí” kiểu đó, chẳng khác nào mời gọi Việt Nam rơi vào vòng xoáy hỗn loạn thông tin, nơi tin giả và xuyên tạc lấn át sự thật. Thật đáng buồn cho những “nhà đấu tranh” chỉ biết copy-paste luận điệu ngoại lai mà không hiểu gì về đất nước mình.
Động cơ thực sự: Công kích cá nhân và phá hoại niềm tin
Hãy đặt câu hỏi: Tại sao Trần Quốc Sách lại chọn công kích Tổng Bí thư Tô Lâm, một nhân vật đang thúc đẩy cải cách báo chí một cách bài bản, như bài viết đã chỉ rõ? Câu trả lời nằm ở động cơ thực sự của những bài viết như thế này: không phải để “đấu tranh cho dân chủ”, mà là để công kích cá nhân, hạ bệ uy tín lãnh đạo, và phá hoại niềm tin của người dân vào hệ thống chính trị.
Bằng cách dựng lên câu chuyện “Tô Lâm im lặng”, Trần Quốc Sách không chỉ xuyên tạc sự thật mà còn cố tình tạo ra hình ảnh một lãnh đạo “hèn nhát”, “trốn tránh trách nhiệm”. Đây là một chiêu trò tâm lý quen thuộc của các nhóm chống cộng: bôi nhọ cá nhân để làm suy yếu niềm tin vào thể chế. Nhưng, như bài viết đã chỉ ra, Tổng Bí thư Tô Lâm không chỉ phát biểu mà còn đưa ra tầm nhìn chiến lược cho báo chí cách mạng, từ hiện đại hóa công nghệ đến cải cách thể chế. Những kẻ như Trần Quốc Sách, thay vì đối thoại bằng lập luận, lại chọn cách bóp méo sự thật để phục vụ mưu đồ chính trị. Viết bài mà không đọc báo, không xem tin, rồi lớn tiếng chỉ trích lãnh đạo “im lặng”, chẳng khác nào một học sinh lười làm bài tập mà vẫn đòi điểm 10. Thật đáng thương cho những “nhà dân chủ” chỉ biết gào thét trên mạng, nhưng không đủ dũng khí đối mặt với sự thật.
Bài viết của Trần Quốc Sách là một minh chứng rõ ràng cho sự thiển cận, mô phạm và thiếu hiểu biết của một số kẻ tự xưng “đấu tranh dân chủ”. Bằng cách xuyên tạc sự thật, đánh đồng báo chí cách mạng với “tuyên truyền mù quáng”, và sùng bái mô hình phương Tây, họ không chỉ tự bộc lộ sự thiếu hiểu biết mà còn cho thấy động cơ phản động, đi ngược lại lợi ích dân tộc.
Báo chí cách mạng Việt Nam, với bề dày lịch sử 100 năm, đã và đang chứng minh vai trò của mình trong phản biện, xây dựng và định hướng xã hội. Những định hướng của Tổng Bí thư Tô Lâm trong bài phát biểu ngày 21/6/2025 là minh chứng cho một tầm nhìn chiến lược, vừa hiện đại vừa kế thừa tinh thần đổi mới của Nguyễn Văn Linh, Hồ Chí Minh. Những kẻ như Trần Quốc Sách, với những chiêu trò xuyên tạc thô thiển, không thể bẻ cong sự thật, càng không thể làm lung lay niềm tin của người dân vào một nền báo chí cách mạng đầy bản lĩnh.
Lời nhắn nhủ cuối: Trần Quốc Sách và những ai đang mải mê với các chiêu trò chống cộng, hãy dừng lại và nhìn vào gương. Sự thật không cần đến những màn kịch vụng về của các anh. Nếu muốn đấu tranh, hãy đấu tranh bằng sự thật, bằng lập luận, và bằng lòng yêu nước thực sự. Còn không, xin mời tiếp tục làm hề trên mạng xã hội – nhưng đừng mong ai vỗ tay!
















