Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác tin bài của nhanquyenvn.org, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "nhanquyenvn.org". Tìm kiếm ngay
21844

Nhận thức dân chủ cũng có “tiêu chuẩn kép”?

Giới chống cộng cờ vàng có tinh thần dân chủ không? Người ta sẽ hoài nghi rằng họ có cái đức tính này, nếu đọc các bài viết mà họ đăng tràn lan vào những dịp lễ lạt hằng năm để ca ngợi các vua chúa triều Nguyễn. Người ta phải ngạc nhiên khi thấy họ ca ngợi cựu hoàng Bảo Đại, dù ông này chẳng làm gì ngoài việc nhảy đầm quanh năm, tiêu hết tiền của hoàng tộc, vay tiền của người Pháp để sinh hoạt, rồi vì thế mà bị Pháp biến thành một ông vua bù nhìn. Nhưng giới chống cộng chẳng hề tự hỏi Bảo Đại đang ăn uống gì khi hàng triệu người dân chết đói vào năm 1945; họ chỉ xem sự sùng kính mà họ dành cho vua là một bằng chứng cho thấy họ vẫn gần gũi với truyền thống của dân tộc, vẫn còn yêu nước.

Và họ cáu lên mỗi lần người khác thưởng thức các di sản văn hoá của Việt Nam theo cách khác họ. Ngày 05/02, fanpage của Việt Tân đã đăng một bài viết của Từ Đức Minh, trong đó ông này quy chụp rằng Bộ Văn hoá & Du lịch Việt Nam là “những tổ chức bù nhìn, kém hiểu biết”, vì đã cho du khách thuê quần áo của vua chúa, quan lại để mặc chụp ảnh cho vui.

Để hiểu đầu đuôi câu chuyện, ta hãy đọc nguyên văn bài viết này:

“CHO THUÊ LỊCH SỬ

Tôi đã đi du lịch nhiều nước trên thế giới. Thăm cung điện Versaillais của Pháp, Buckingham của Anh ,  Phra Borom của Thái Lan …

Nhưng chưa thấy nơi nào có dịch vụ cho thuê quần áo của các vị Vua Chúa , Hoàng Hậu, quan lại như ở Việt Nam ta .

Chỉ cần bỏ ra 10 USD ( 200.000vnd ) là du khách Việt Nam, Tây có thể mặc những bộ áo hoàng bào, mũ cánh chuồn.v.v. để làm Vua , Hoàng Hậu, Quan trong vòng 30 phút để chụp hình làm trò vui đùa hết sức nhảm nhí.

Ở các nước văn minh, họ rất bảo vệ văn hóa, lịch sử nước họ. Những gì thuộc về Hoàng gia thì họ luôn tự hào, bảo vệ. Kể cả những triều đại trong quá khứ.

Nhưng ở Việt Nam thì không. Bộ Văn Hoá & Du Lịch là những tổ chức bù nhìn, kém hiểu biết. Thế nên họ có thể “bán“ luôn những gì thuộc về Lịch Sử nước nhà để kiếm tiền…”

Tóm lại, trong mắt đảng Việt Tân và tác giả bài viết, chỉ có vua chúa, quan lại Việt Nam mới được phép mặc áo hoàng bào hoặc mũ cánh chuồn, thường dân mà mặc là phạm thượng, là hỗn, là xúc phạm lịch sử và văn hoá Việt Nam. Đọc những dòng mà họ viết ra, ta không khỏi tự hỏi họ đang đấu tranh cho dân chủ hay đấu tranh cho quân chủ, và cái đầu già cỗi của họ có bao giờ được tự do khỏi một thẩm quyền hay một thần tượng nào đó.

Trong khi tác giả bài viết vừa nêu khoe mẽ trải nghiệm du lịch ở Pháp, Anh, Thái Lan… của mình, liệu ông ta có hiểu cái thực tế đang diễn ra trên thế giới? Phải nói rằng so với các quốc gia khác, du lịch Việt Nam hẵng còn khá non trẻ trong việc khai thác các trang phục truyền thống của vua chúa, quan lại cho việc chụp ảnh mua vui. Đến thành phố Kamakura (Nhật Bản), du khách có thể thuê trang phục của đủ thứ người thuộc tầng lớp trên trong xã hội cũ – từ tướng quân, quý tộc cho đến sư sãi, và không những thế còn được khu du lịch cho ăn thực đơn như những nhân vật này:

Ở Mỹ, người ta chẳng cần đi du lịch để được mặc quần áo của vua quan. Chỉ cần 20 đô, họ có thể lên Amazon mua cho con mình bộ quần áo tổng thống Lincoln, để nó đi chơi Halloween và gõ cửa từng nhà xin kẹo:

Trong khi đó, Giáo hoàng hình như không cao giá bằng tổng thống, nên bộ quần áo giáo hoàng được trang eBay bán với giá chỉ 16 đô thôi:

Và các đảng viên Việt Tân không hề ý thức được những thực tế này, dù họ đã tị nạn hàng chục năm nay ở nước Mỹ.

Có chuyện gì đang xảy ra với họ nhỉ? Hình như họ đã thất bại, một cách rất dứt khoát, trong việc hấp thu những giá trị cốt lõi của xã hội phương Tây. Trong mắt họ, làm chính trị nghĩa là đấu tranh phục quốc chứ không phải là xây dựng một xã hội mới; là tôn kính cựu hoàng Bảo Đại và biết ơn Ngô tổng thống chứ không phải là lắng nghe những người dân bình thường. Người dân thường trong nước là đối tượng để họ móc mỉa, xem khinh, ngay trong những chuyện như chuyện du lịch vừa nêu, chứ không phải là đối tượng họ muốn phục vụ. Chính vì lý do này, mà họ mãi mãi là một đám người mất tổ quốc, muốn về nước không được mà muốn hội nhập vào nước Mỹ cũng không được. Bộ phận giới trẻ hải ngoại tiến bộ hơn đã nhanh chóng quên tiếng Việt, bỏ lại các ông bà cờ vàng ngồi diễn tuồng phục quốc với nhau trước khi xuống lỗ.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *