Từ khi Mỹ bình thường hoá quan hệ với Việt Nam, hầu hết nhóm tự xưng đấu tranh dân chủ cho Việt Nam giương cờ vàng 3 sọc (nhóm cờ vàng) đã phải từ bỏ đường lối khủng bố vũ trang, để chuyển sang hoạt động nhân danh nhân quyền và dân chủ. Dù vậy, vì bị giam hãm trong cái bóng của chế độ Việt Nam Cộng hoà cũ – một chế độ rất phản dân chủ trong mắt chính dư luận phương Tây – đa số các nhà chống cộng cờ vàng chỉ “vận động dân chủ” bằng mồm, trong khi vẫn giữ nguyên lề thói độc tài mà họ đã quen thuộc. Họ thể hiện rõ điều này khi thần tượng những chính khách độc đoán như Ngô Đình Diệm hay Donald Trump. Sự ngưỡng mộ mà họ dành cho gia đình Lý Quang Diệu và mô hình phát triển của Singapore cũng cung cấp một ví dụ khác.

Hôm 30/07, fanpage của băng đảng Việt Tân đã đăng lại một status ngắn của tài khoản Facebook Lê Hải Phước, trong đó Phước nêu Singapore như một ví dụ để ca ngợi chế độ đa đảng và công kích mô hình chính trị của Việt Nam. Phước trích dẫn một câu nói được cho là lời Lý Quang Diệu nói với Đặng Tiểu Bình:
“Hầu hết người Singapore là hậu duệ của người Phúc Kiến và Quảng Đông. Tổ tiên của họ mù chữ, rất nghèo và về cơ bản họ là tầng lớp ‘chân lấm tay bùn’, các quan chức cấp cao và các trí thức đều ở lại đại lục. Vì vậy, không có gì người Singapore làm được mà người Trung Quốc không làm được, hoặc không thể làm tốt hơn.
Lý do thành công của Singapore đó chính là hệ thống pháp quyền do người Anh để lại, chứ không phải văn hóa Nho giáo!”
Nghe xong lời dạy của Lý Quang Diệu, Lê Hải Phước hào hứng phán xét: “Các cường quốc phồn thịnh bền vững đều theo thể chế dân chủ; các xứ độc tài luôn luôn là những nước nghèo, lạc hậu, tuy nhiên lãnh đạo thì toàn là tỉ phú đô la”. Đọc xong câu này, bất cứ ai hiểu bối cảnh chính trị của Singapore cũng sẽ phải bật cười trước sự ngây thơ và nông cạn của băng đảng Việt Tân cùng Lê Hải Phước.
Trước hết, người Hoa không chiếm “hầu hết” cư dân sống trên đảo Singapore. Trong số những người mang quốc tịch Singapore, người Hoa chỉ chiếm khoảng 70%, số còn lại là cư dân gốc Mã Lai và Ấn Độ. Ngoài ra, Singapore là một thương cảng, 40% số người sống trên đảo là người ngoại quốc không có quốc tịch Singapore, trong đó người Hoa không chiếm số đông. Nhìn lại câu nói trên của Lý Quang Diệu, ta thấy rõ ông này xem Singapore là đất của người Hoa, tức sắc tộc của mình, mà gạt đi tầm quan trọng của các cư dân khác trên hòn đảo – một thái độ không thể xem là tôn trọng sự khác biệt.
Nhưng không chỉ có vậy, dù ca ngợi chế độ dân chủ pháp quyền trên đầu môi chóp lưỡi, thực ra Lý Quang Diệu xem đất nước Singapore như tài sản riêng của gia đình ông ta, ở đó con cháu ông thay phiên nhau nối “ngôi vua”.
Như trong một bài viết châm biếm, nhà văn hải ngoại Đỗ Khiêm đã lột trần bản chất độc tài gia đình trị của chính thể Singapore. Theo đó, Lý Hiển Long – con trai cả của Lý Quang Diệu kiêm thủ tướng hiện tại của Singapore – đã thăng tiến với tốc độ tên lửa không phải nhờ học vấn hay tài năng, mà chỉ nhờ được cha nâng đỡ. Cụ thể, khi đi nghĩa vụ quân sự vào năm 19 tuổi, Lý Hiển Long không phải trải qua một ngày làm lính trơn nào, mà lập tức được quân đội dùng tiền công quỹ cử đi học ở đại học Havard (Mỹ) và Cambridge (Anh). Về nước năm 29 tuổi, ông này lập tức mang lon đại tá, dù chưa hề có lấy một công trạng. Hai năm sau, ông lên lon thiếu tướng dù vẫn chưa có thành tích gì, ngoài việc cho tàu đi sửa chữa một dây cáp chạy qua đảo Sentosa. Em trai Lý Hiển Long cũng tương tự anh, khi đi nghĩa vụ quân sự năm 19 tuổi, được quân đội cử đi học Cambridge và Stanford, về nước lên tướng năm 33 tuổi, lần này còn không hề có lấy một thành tích. Vợ Lý Hiển Long là Chủ tịch kiêm CEO Quỹ Đầu tư nhà nước Temasek (sở hữu 403 tỉ USD). Lý Hiển Long đã giữ chức thủ tướng Singapore liên tục trong 19 năm, từ năm 2004 đến thời điểm hiện tại, và vẫn chưa có ý định từ chức dù đã 71 tuổi và đau ốm. Trong Quốc hội Singapore, đảng của cha con họ Lý luôn nắm 90% số phiếu, chỉ có 10% là của các đảng đối lập. Đây là mẫu hình của một chính thể mà các ông bà chống cộng cờ vàng tôn làm thần tượng.
Qua sự sùng bái mà giới chống cộng cờ vàng dành cho các gương mặt độc đoán như Ngô Đình Diệm hay gia đình họ Lý, ta thấy họ không mấy hiểu biết về cả tình hình chính trị thế giới lẫn lý tưởng dân chủ, nhân quyền mà họ dùng làm bình phong. Họ không biết ăn ở với nhau theo lối dân chủ, họ có thể tự đánh phá nhau đến mức rã hàng vì một cuộc bầu cử tồng thống Mỹ. Không thể độc lập về mặt tinh thần, họ tìm kiếm cho mình những ông vua, nên luôn bị trôi dạt đến fandom của những lãnh đạo muốn độc đoán làm vua. Khi lý tưởng không đi đôi với thực tế, lời nói không đi đôi với việc làm, giới chống cộng cờ vàng đã tự biến những hoạt động của mình thành ra rỗng nghĩa.
















