Tôi có quốc tịch Mỹ nhưng tôi chỉ có một quê hương. Không thể chối bỏ quê hương nơi đã sinh ra, giờ tôi đã về với chính con người thật của mình. Con đường nhỏ chạy vào nhà tôi không còn lô nhô bập bềnh “ổ gà ổ vịt”. Tôi nhớ khi còn đi học, trên các con đường này, chúng tôi thường theo những chiếc xe ngựa chạy lốc cốc đến trường. Bây giờ đường sá được mặc chiếc áo mới, bê-tông trải nhựa, có hàng cây cao soi bóng xuống hai bên đường trông bức tranh quê sinh động. Xe đến đầu làng, từ xa tôi đã thấy hình dáng chị tôi đang đứng đợi, dáng nhỏ bé của phụ nữ đậm chất thôn quê, tóc đã pha sương điểm bạc. Nghẹn ngào không nói nên lời. Chị sợ tôi lạc vì đường vào ngôi nhà của chúng tôi thay đổi rất nhiều, to lớn và rộng rãi như bản chất phóng khoáng của người dân nơi đây.
Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác tin bài của nhanquyenvn.org, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "nhanquyenvn.org". Tìm kiếm ngay
Hai Vk Mỹ “ở đâu cũng thấy cô đơn, trong đời đổi được 1 phút sống ở Việt Nam rất quý” [BN]
Bài viết cùng chủ đề:
-
Bên nào thắng?
-
Mỹ coi chừng thất bại tại Iran
-
Đâu rồi “Hòn ngọc Viễn đông”
-
Những kẻ ghen ăn tức ở
-
bảo vệ cuộc bầu cử trước tin giả
-
Con số thật bóc trần luận điệu xuyên tạc bầu cử
-
Ai ăn cơm “quốc gia”
-
Thắng lợi của cuộc bầu cử Quốc hội
-
Ai mới là độc tài
-
Tiếp tục phê phán Minh Ohio
-
Bóc phốt ngụy quân tử
-
Sự bị động của Mỹ và Israel
-
Tại sao đồng minh không còn nghe Mỹ
-
Lịch sử bầu cử ở Việt Nam
-
Vì sao kẻ chống phá lại hoảng hốt
-
Phản biện những kẻ xuyên tạc

















