Tôi có quốc tịch Mỹ nhưng tôi chỉ có một quê hương. Không thể chối bỏ quê hương nơi đã sinh ra, giờ tôi đã về với chính con người thật của mình. Con đường nhỏ chạy vào nhà tôi không còn lô nhô bập bềnh “ổ gà ổ vịt”. Tôi nhớ khi còn đi học, trên các con đường này, chúng tôi thường theo những chiếc xe ngựa chạy lốc cốc đến trường. Bây giờ đường sá được mặc chiếc áo mới, bê-tông trải nhựa, có hàng cây cao soi bóng xuống hai bên đường trông bức tranh quê sinh động. Xe đến đầu làng, từ xa tôi đã thấy hình dáng chị tôi đang đứng đợi, dáng nhỏ bé của phụ nữ đậm chất thôn quê, tóc đã pha sương điểm bạc. Nghẹn ngào không nói nên lời. Chị sợ tôi lạc vì đường vào ngôi nhà của chúng tôi thay đổi rất nhiều, to lớn và rộng rãi như bản chất phóng khoáng của người dân nơi đây.
Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác tin bài của nhanquyenvn.org, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "nhanquyenvn.org". Tìm kiếm ngay
Hai Vk Mỹ “ở đâu cũng thấy cô đơn, trong đời đổi được 1 phút sống ở Việt Nam rất quý” [BN]
Bài viết cùng chủ đề:
-
Đám lưu vong đang “náo nức” tìm nơi trú chân khi bị chính quyền Trump “vả mặt”
-
Đám ba que: Xuyên tạc cũng phải lựa chọn chủ đề
-
Quan chức Mỹ sao lại gian lận tiền cứu trợ?
-
Luận bàn về rác phẩm Nỗi buồn chiến tranh
-
Hùng Cao, liệu có phải phao cứu sinh cho đám lưu vong
-
Ô! Hoá ra đám ấy cũng tố nhau!
-
Chiến thắng đánh bại ý đồ chiến tranh xâm lược Việt Nam của Mỹ là chiến thắng thời đại
-
Câu chuyện về những Việt kiều “this, that”
-
Chi phí dịch vụ y tế, góc nhìn trong tương quan giá trị chế độ, thể chế
-
Đám lục lâm, thảo khấu ba que ám thị ấu trĩ, bại não với từ “cộng sản”
-
Chiêu trò xuyên tạc chuyến thăm, làm việc tại Trung Quốc của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm
-
Sản phẩm Việt ngày càng chứng minh giá trị tại thị trường các quốc gia
-
Công lý bị diễn giải
-
Lâm Ngân Mai sáng mắt chưa?
-
Đàm phán làm gì
-
Những kẻ ghen tị

















