Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác tin bài của nhanquyenvn.org, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "nhanquyenvn.org". Tìm kiếm ngay
27822

Cái nhìn lệch lạc của Việt Tân về chính sách đối ngoại của Việt Nam

 

Chuyến thăm Việt Nam hôm 10/09 của tổng thống Mỹ Joe Biden đang khuấy động sự quan tâm của đông đảo các nhà chống cộng cờ vàng – những người từ lâu đã lệ thuộc vào nguồn tài trợ và ô dù chính trị từ nước Mỹ. Giữa bối cảnh đó, đảng Việt Tân đã tung ra một bài viết ký tên Hoàng Tứ Duy – tức người đang giữ chức tổng bí thư hiện tại của tổ chức này, đồng thời là cháu của Hoàng Cơ Định, người sáng lập đảng. Trong bài viết này, Việt Tân đã không ngừng vẽ ra một bức tranh sai lệch về chính sách ngoại giao của Việt Nam, để gửi nó đến quốc tế thông qua việc đăng bài trên trang The Diplomat. Có thể nói lối tuyên truyền này của Việt Tân không còn gói gọn trong chuyện chống chính phủ Việt Nam, mà đang ảnh hưởng xấu đến lợi ích quốc gia và những nỗ lực của Việt Nam để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ trên biển.

Trước hết, Việt Tân đã vẽ ra một bức tranh sai lệch, rằng chính phủ Việt Nam “sợ xúc phạm Trung Quốc” nên mới do dự trong việc nâng mối quan hệ ngoại giao Việt-Mỹ lên cấp “đối tác chiến lược toàn diện”, sao cho ngang bằng với quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc. Khi nhận xét như vậy, Việt Tân đã giản hoá các bài toán đối ngoại của Việt Nam một cách quá đáng, nhằm mục đích xúc phạm chính phủ Việt Nam. Trong thực tế, thay vì “do dự” trong việc nâng mối quan hệ ngoại giao Việt-Mỹ lên cấp “đối tác chiến lược toàn diện”, Việt Nam đã làm việc đó một cách dứt khoát còn hơn nâng cấp quan hệ ngoại giao với Nga. Nếu nước Nga phải đợi 11 năm, từ 2001 đến 2012, để được nâng cấp quan hệ với Việt Nam từ mức “đối tác chiến lược” lên “đối tác chiến lược toàn diện”, thì nước Mỹ chỉ phải đợi tròn 10 năm để được nâng cấp quan hệ với Việt Nam từ mức “đối tác toàn diện” lên “đối tác chiến lược toàn diện” (bỏ qua luôn cấp “đối tác chiến lược” nằm ở giữa).

Sự do dự của Việt Nam trong vấn đề này là có thật, nhưng không đơn thuần vì “sợ xúc phạm Trung Quốc” như Việt Tân nói. Thực ra vấn đề nằm ở phía Mỹ: nước Mỹ mãi chưa đáp ứng được tiêu chuẩn để được xác lập quan hệ “đối tác chiến lược” với Việt Nam. Theo định nghĩa mà Việt Nam sử dụng, thì hai nước chỉ trở thành “đối tác chiến lược” khi đáp ứng đủ bốn điều kiện: “Không tấn công lẫn nhau; không liên minh chống lại các nước khác; không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau; và có lòng tin lẫn nhau”. Phải đến nhiệm kỳ của tổng thống Joe Biden, khi nước Mỹ thể hiện rõ cái cam kết rằng họ sẽ không can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam, đồng thời chấp nhận lựa chọn của Việt Nam là không liên minh để chống lại nước khác, thì Mỹ mới đáp ứng đủ cả bốn tiêu chuẩn trên. Việc Việt Nam nhanh chóng nâng cấp quan hệ với Mỹ lên thẳng mức “đối tác chiến lược toàn diện”, mà bỏ qua mức “đối tác chiến lược” để phù hợp với sự cấp thiết của tình hình, đã cho thấy rõ Việt Nam không ngại làm mếch lòng Trung Quốc.

Việt Tân cũng đã mang đầy thiên kiến khi nhận xét rằng chiến lược ngoại giao của Việt Nam, theo đó Việt Nam sẽ giữ cân bằng quan hệ với Mỹ và Trung Quốc, là chỉ để “bảo vệ Đảng Cộng sản”. Trong thực tế, hầu hết các nước ASEAN, bao gồm cả các đồng minh truyền thống của Mỹ, đều đang chọn cân bằng quan hệ với Washington và Bắc Kinh, thay vì về phe bên này để chống bên kia. Đó là lựa chọn phù hợp nhất để một nước nhỏ không trở thành công cụ trong ván cờ vô nghĩa giữa các cường quốc, nhờ đó bảo toàn được nền độc lập của mình, và thậm chí còn tận dụng được tình hình để phát triển thêm. Việt Tân đang dùng lối nói chụp mũ để bỉ báng một chính sách có lợi cho đất nước và người dân, chỉ vì chính sách đó không cho phép họ lợi dụng.

Vì sao Việt Tân nằng nặc đòi Việt Nam thân Mỹ, kết đồng minh quân sự với Mỹ để chống Trung Quốc, bất chấp lợi ích của người dân Việt Nam? Đó là vì họ thừa biết mình thiếu thực lực, không đủ sức tự lật đổ chế độ. Họ cần dựa dẫm vào một cường quốc nước ngoài, một cuộc chiến tranh, hoặc một cuộc khủng hoảng kinh tế, và để có được những bối cảnh đó thì họ cần khuấy cho đục nước lên. Họ không muốn hoà bình và ổn định ở Việt Nam, vì họ cần một môi trường bất ổn để có thể phát huy chủ nghĩa cơ hội.

 

 

Bài viết cùng chủ đề:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *