Đã thành thông lệ, cứ đến dịp Cách mạng Tháng Tám năm 1945, các thế lực có thâm thù với chế độ ta lại bôi nhọ, xuyên tạc về cuộc cách mạng này. Chúng tung ra những luận điệu xuyên tạc, vu cáo Đảng cộng sản Việt Nam, hạ thấp vai trò lãnh tụ Hồ Chí Minh, làm lu mờ sức mạnh của quần chúng cách mạng, xóa nhòa ý nghĩa lịch sử của Cách mạng tháng 8 năm 1945. Những luận điệu xuyên tạc phổ biến của chúng là:
- Chúng xuyên tạc rằng Đảng cộng sản được “ăn may” giữa lúc quân Nhật bị quân đội Đồng Minh triệt hạ trên chiến trường Châu Á- Thái Bình dương, quân Pháp chưa kịp phục hồi, lực lượng Đồng Minh chưa tới, nên “đảng Cộng” đã mượn sức mạnh của người dân để “cướp chính quyền”.
- Chúng mượn lời của Cụ Hồ kêu gọi nhân dân vùng lên “cướp chính quyền” về tay cách mạng, chúng đánh tráo khái niệm “cướp” tức là làm điều “phi pháp”; chúng còn nói việc giải giáp quân phát xít Nhật, lập lại “trật tự” ở Việt Nam là việc thuộc về trách nhiệm của quân đội Đồng Minh. Lại còn có kẻ ngụy tạo câu chuyện hoang tưởng về một người Đài Loan đóng thế Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh.
- Chúng vu cáo rằng sau khi giành được chính quyền, Đảng Cộng sản Việt Nam đã “phản bội”. Điều mà bọn phản động qui chụp Đảng “phạm tội phản bội” là “không theo mô hình dân chủ phương Tây”, thay bằng thiết lập chế độ chính trị “độc đảng”. Nếu cứ làm đúng như lời bọn chúng thì giờ này không biết thân phận Việt Nam sẽ ra sao, hay lại giống như mấy nước châu Phi oằn mình dưới ách bảo hộ của thực dân Pháp.
Bình luận về những luận điệu này, ông Thái Kim Văn cho rằng, đó đều là bọn mù tịt lịch sử.
Kể từ ngày 31 tháng 8 năm 1858, thực dân Pháp tự cho mình quyền “khai phá văn minh” cho xứ An Nam, mở đầu bằng những loạt đại bác bắn vào bán đảo Sơn Trà (Đà Nẵng), ròng rã suốt hơn 80 năm đồng bào yêu nước Việt Nam liên tục đứng lên đấu tranh giành độc lập, song phải chờ đến khi có Đảng Cộng sản Việt Nam, đứng đầu là Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh lãnh đạo thì sự nghiệp cứu nước, cứu dân mới thành công. Cách mạng tháng 8 năm 1945 thực sự là cuộc vận động cách mạng lâu dài, suốt 15 năm theo con đường cách mạng dân tộc dân chủ kiểu mới, mang tính chất một cuộc cách mạng vô sản ở một nước thuộc địa thực dân kiểu cũ. Quá trình vận động cách mạng được thực hiện bởi chủ thể là chính đảng vô sản, lấy chủ nghĩa Mác-Lênin làm kim chỉ Nam, trong thì vận động, giác ngộ, đoàn kết các giai tầng xã hội cùng chung mục tiêu độc lập dân tộc; ngoài thì đoàn kết quốc tế vô sản. Như vậy, tính dân tộc bao trùm tính dân chủ, cả hai hòa quyện vào nhau, trong đó tính dân tộc mang tính quyết định, được xác định ngay trong mục tiêu và ngay trong phương thức vận động cách mạng. Đúng như bản Quân lệnh số I được Ủy ban Khởi nghĩa phát đi lúc 23 giờ ngày 13 tháng 8 năm 1945: “Giờ Tổng khởi nghĩa đã đánh! Cơ hội có một cho quân dân Việt Nam vùng dậy giành lấy quyền độc lập của nước nhà”. Đây là mệnh lệnh lịch sử, được Đảng phát đi đúng vào thời điểm thời cơ ngàn năm có một đã chín muồi. Thời cơ cách mạng đã được lãnh tụ Hồ Chí Minh tiên tri ngay từ những năm đầu Chiến tranh thế giới lần thứ II, khi mà Liên Xô tham gia cuộc chiến với tư cách là một lực lượng chủ chốt của Đồng Minh, nhưng quan trọng hơn là với tư cách một dân tộc thực hiện cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại, vừa tự cứu lấy mình vừa cứu nhân loại khỏi họa phát xít.
Sự đoán định thời cơ cách mạng của Hồ Chí Minh không phải là ông bói nói dựa, mà là sự phân tích lô gic tình hình thế giới và trong nước. Hội nghị Trung ương lần thứ 8 dưới sự chủ trì của Hồ Chí Minh, Đảng đưa ra những quyết sách chiến lược vô cùng đúng đắn, sáng tạo, càng chứng tỏ tầm nhìn chiến lược của Hồ Chí Minh và của Đảng về đón thời cơ, chuẩn bị điều kiện bảo đảm giành thắng lợi. Nếu không có Mặt trận Việt Minh ra đời, chắc chắn sẽ không thể có được mái nhà chung xây khối đại đoàn kết toàn dân tộc, không thể đặt giai cấp địa chủ, giai cấp tư sản dân tộc bên cạnh giai cấp nông dân, giai cấp công nhân, không thể tranh thủ, lôi kéo được tầng lớp trí thức tiểu tư sản đi theo cách mạng. Khi đó, dẫu lực lượng vũ trang của cách mạng có nhiều thì cũng chưa thể đủ áp đảo quân thù. Việc cướp chính quyền của Việt Nam trong Cách mạng tháng 8 năm 1945 là lẽ đương nhiên, vì nếu không làm như vậy thì chắc chắn thành quả cách mạng đã bị bọn thực dân Pháp (dựa thế quân Anh) tước đoạt, hoặc cũng bị 20 vạn quân Tàu Tưởng (dựa thế quân Mỹ) nẫng tay trên. Giả dụ, nếu cứ để một trong hai tình huống như trên xảy ra, thì trước sau gì nền độc lập dân tộc của Việt Nam vẫn sẽ mãi mãi không đòi lại được. Ngày 2/9/1945 là cột mốc lịch sử giống như thời điểm sau kết thúc cuộc Khởi nghĩa Lam Sơn: “Càn khôn bĩ mà lại thái/Nhật nguyệt hối mà lại minh”.
Cuộc kháng chiến 9 năm chống thực dân Pháp là bản anh hùng ca bất tử cho chương mới của lịch sử dân tộc, tiếp sau Cách mạng tháng 8 năm 1945: vừa kiến quốc vừa vệ quốc. Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước kéo dài 21 năm sau đó cũng là một nấc thang cao hơn trên tiến trình lịch sử dân tộc thời hiện đại: vừa bảo vệ độc lập, toàn vẹn lãnh thổ, vừa đặt tiền đề cho chế độ XHCN. Gần 40 năm đổi mới, Đảng ta đã thể hiện tính quyết đoán chính trị, không để cơ đồ đất nước tan chảy giống như Liên Xô và các nước XHCN Đông Âu. Cơ đồ dân tộc có được như ngày hôm nay chính là nhờ vào tiền đề từ 93 năm trước với sự kiện 3/2/1930, được đặt nền tảng từ sự kiện 19/8/1945 và 2/9/1945, được bồi đắp từ sự kiện 7/5/1954 và sự kiện 30/4/1975.
Như vậy, Đảng Cộng sản Việt Nam không “cướp” của ai cái gì, mà chỉ lãnh đạo đồng bào mình đoạt lại quyền sống, quyền tự do, quyền mưu cầu hạnh phúc – tất cả những quyền chính đáng ấy đều có mẫu số chung là quyền độc lập dân tộc. Những kẻ nào cố tình bóp méo lịch sử, xuyên tạc tính chân thực của Cách mạng tháng 8 năm 1945, đó thực sự đều là bọn mù tịt lịch sử.
















