Để bày tỏ phản đối chủ nghĩa xã hội, các ông bà chống cộng cờ vàng luôn tỏ ra “am hiểu” về chủ nghĩa xã hội, nhưng hóa ra đó rặt chỉ là một thứ hiểu biết vụn vặt, không đến từ tri thức về lịch sử hay triết học, mà đến từ những mẩu bài tuyên truyền do chính bè phái của họ viết ra, hoặc nhai lại từ hệ thống truyền thông một chiều phương Tây. Ta có thể thấy rõ điều này qua một clip chế nhạo chủ nghĩa xã hội, được đăng trên fanpage của băng đảng Việt Tân hôm 08/07. Những người làm, đăng tải và tương tác với clip này đã không phát biểu được bất cứ nhận thức nào về chủ đề mà họ bàn đến, trừ niềm tin lệch lạc rằng chủ nghĩa xã hội là cào bằng, là cướp của người này chia cho người khác, là mệnh lệnh từ trên.

Trong thực tế, chủ nghĩa xã hội là nguồn gốc của một lượng không nhỏ các quyền con người mà họ đang nhân danh, và cũng đã góp phần quan trọng để mang đến sự thịnh vượng mà người dân nhiều nước phát triển đang được hưởng.
Nếu không có chủ nghĩa xã hội, có lẽ các ông bà chống cộng cờ vàng vẫn đang phải làm việc như nô lệ, chứ không hề được hưởng ngày làm việc 8 tiếng. Quyền lợi cơ bản này của người lao động đã chỉ được khởi xướng vào năm 1886, khi Đại hội Liên đoàn Lao động Mỹ thông qua nghị quyết nêu rõ: “…Từ ngày 01/05/1886, ngày lao động của tất cả các công nhân sẽ là 8 giờ”. Họ chọn ngày 01/05 vì đây là ngày bắt đầu một năm kế toán tại hầu hết các nhà máy, xí nghiệp ở Mỹ. Đến ngày 01/05, vì không được giới chủ đáp ứng các đòi hỏi, khoảng 40 nghìn người lao động Chicago đã bãi công. Cũng trong ngày hôm đó, tại các trung tâm công nghiệp khác trên nước Mỹ đã nổ ra 5.000 cuộc bãi công với 340 nghìn công nhân hưởng ứng. Những cuộc bãi công này đã được tổ chức thành công bởi sự hợp tác của ba lực lượng, là những người xã hội chủ nghĩa, những người vô chính phủ và những người trung dung. Đáp lại một đòi hỏi mà ngày nay ai cũng nghĩ là chính đáng của công nhân, giới chủ tư bản và chính quyền Mỹ đã bắt tay nhau tiến hành một đợt đàn áp trên diện rộng, trong đó họ nổ súng khiến nhiều công nhân thiệt mạng, và tung ra những luận điệu tương tự những gì Việt Tân đã đưa trong clip. Những đợt tấn công của côn đồ và cảnh sát đã khiến nhiều thủ lĩnh công đoàn bị bắt, hàng trăm công nhân thiệt mạng và bị thương. Nhưng cuối cùng, giới tư sản đã phải nhượng bộ công nhân, và phong trào đạt được những thắng lợi đầu tiên ở Mỹ.
Ngày 20/06/1889, ba năm sau cuộc thảm sát công nhân tại thành phố Chicago, Quốc tế Cộng sản II đã nhóm họp tại Paris (Pháp). Dưới sự lãnh đạo của Friedrich Engels, Đại hội lần thứ nhất của Quốc tế Cộng sản II đã quyết định lấy ngày 01/05 hàng năm làm ngày biểu dương lực lượng và đấu tranh chung của tầng lớp vô sản các nước. Ngày 01/05/1890, dưới sự hiệu triệu của Quốc tế Cộng sản II, cuộc biểu tình đòi ngày làm 8 tiếng đã diễn ra ở 20 thành phố Châu Âu và nhiều nơi khác trên thế giới, đồng thời nhận được sự ủng hộ của nhiều tờ báo phương Tây. Chính biến cố này, được tạo nên bởi bàn tay của những người theo chủ nghĩa xã hội, đã khiến ngày làm việc 8 tiếng trở thành một quyền con người được công nhận trên toàn thế giới.
Chủ nghĩa xã hội cũng góp phần quyết định khiến quyền bình đẳng giới được công nhận trên toàn cầu. Ngày Phụ nữ đầu tiên đã được tổ chức hôm 28/02/1909 tại New York bởi Đảng Xã hội Mỹ – một đảng theo chủ nghĩa xã hội. Trong Hội nghị Phụ nữ do Quốc tế thứ II tổ chức hôm 08/03/1910, Chủ tịch Clara Zetkin, một phụ nữ người Đức, đã đề nghị chọn một ngày để thúc đẩy các quyền của phụ nữ trên toàn cầu, bao gồm cả quyền bầu cử và ứng cử. Kể từ đó trở đi, ngày 08/03 đã được các phong trào cánh tả xem là ngày Quốc tế Phụ nữ. Một cuộc biểu tình kỷ niệm ngày này, diễn ra hôm 08/03/1917 ở Petrograd (Nga), đã làm dấy nên cuộc Cách mạng Nga năm 1917. Từ năm 1975, ngày này đã được Liên Hiệp Quốc công nhận là Ngày vì Nữ quyền và Hòa bình Quốc tế. Nếu không có sự góp sức của phong trào xã hội chủ nghĩa, quyền bình đẳng giới đã không thể được xác lập trên toàn cầu một cách vững chắc như hiện nay.
Qua một vài sự việc liệt kê trên, có thể thấy các ông bà chống cộng cờ vàng không chỉ thiếu hiểu biết về những gì họ tuyên bố chống lại, mà còn thiếu hiểu biết về chính lý tưởng nhân quyền mà họ dùng làm bình phong. Họ là một đám người nói leo, cam chịu làm cái loa tuyên truyền cho các chính phủ nước ngoài, chứ không hề “tự do” dù là trong suy nghĩ.
















