Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác tin bài của nhanquyenvn.org, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "nhanquyenvn.org". Tìm kiếm ngay
127825

Nguyễn Ngọc Chu và luận điệu xỏ xiên, chọc ngoáy

Nhân sự kiện Quốc hội khóa XV miễn nhiệm chức vụ Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (CHXHCN Việt Nam) nhiệm kỳ 2021-2026 và cho thôi làm nhiệm vụ đại biểu Quốc hội khóa XV đối với ông Nguyễn Xuân Phúc, trong thời gian hơn 1 tháng qua rất nhiều thông tin đồn đoán trên các trang mạng xã hội theo“thuyết âm mưu“ ai sẽ là Chủ tịch nước trong thời gian tới? Chẳng hạn như bài: “Bao giờ thì có nguyên thủ quốc gia đúng nghĩa?” của ông Nguyễn Ngọc Chu là điển hình cho thấy trò tát nước theo mưa, tung tin đồn nhảm nhằm xuyên tạc công tác nhân sự của Đảng, Nhà nước. Bài viết của ông Nguyễn Ngọc Chu được các trang chống Việt Nam tán phát rộng khắp, phụ họa, tung hứng. Không ít cây viết đã phản bác những luận điệu mà họ cho là “chọc ngoáy” của ông Nguyễn Ngọc Chu. Chẳng hạn nhú ý kiến của cây viết Lê Hoài Phong dưới đây:

“Tôi được biết Tiến sĩ Toán học Nguyễn Ngọc Chu được Đảng và Nhà nước cho đi học tập tại Liên Xô từ những năm 70 của thế kỷ trước, về nước ông công tác tại Viện Toán học gần 30 năm, gần đây vì cái tôi quá lớn, ông sinh ra giở chứng, cậy thế người cao tuổi và không được “làm này làm nọ” như ý đồ cá nhân do đó ông hằn học, bất mãn rồi ông chuyển sang viết nhiều tin, bài dạng “phản biện xã hội” với những chiêu trò công kích, xỏ xiên, xếch mé lãnh đạo Đảng, nhà nước, bôi đen sự thật, lèo lái dư luận, hay nói khác đi ông đang tập tành đi theo “con đường chính trị” để chống phá lại Đảng và chính quyền.

Mở đầu bài viết kỳ này của TS Nguyễn Ngọc Chu cho rằng“Thể chế chính trị Việt Nam hiện nay chia quyền lực cho 4 trụ cột: Tổng bí thư (TBT), Chủ tịch nước (CTN), Thủ tướng (TT), Chủ tịch Quốc hội (CTQH), nên không có một ai trong số đó đảm nhận vai trò nguyên thủ quốc gia đúng nghĩa”. Ngay điều này đã thể hiện trình độ chính trị của ông Chu quá non nớt. Thể chế chính trị Việt Nam là thể chế chính trị xã hội chủ nghĩa, là bộ máy tổ chức của nhà nước, là hình thức chế độ mà nhà nước và nhân dân lựa chọn. Mỗi quốc gia sẽ có một thể chế chính trị riêng và được quy định trong văn bản pháp luật có giá trị pháp lý cao nhất của quốc gia đó. Ở Việt Nam tại Điều 4 của Hiến pháp đã quy định: “Đảng Cộng sản Việt Nam-Đội tiên phong của giai cấp công nhân…của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc… là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội…gắn bó mật thiết với Nhân dân, phục vụ nhân dân, chịu sự giám sát của Nhân dân, chịu trách nhiệm trước Nhân dân về những quyết định của mình. Các tổ chức của Đảng và đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật”. Hệ thống chính trị Việt Nam gồm có Đảng Cộng sản Việt Nam; Nhà nước CHXHCN Việt Nam; Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và các tổ chức chính trị-xã hội gồm Công đoàn Việt Nam, Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam, Hội Cựu chiến binh Việt Nam và Hội Nông dân Việt Nam. Đảng Cộng sản Việt Nam là một bộ phận của hệ thống chính trị, đồng thời là hạt nhân lãnh đạo của toàn bộ hệ thống chính trị. Đảng Cộng sản Việt Nam là Đảng cầm quyền, lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Đảng đề ra Cương lĩnh chính trị, đường lối, chiến lược, chủ trương phát triển kinh tế, xã hội; đồng thời Đảng là người lãnh đạo và tổ chức thực hiện Cương lĩnh, đường lối của Đảng. Đảng thống nhất lãnh đạo công tác cán bộ và quản lý đội ngũ cán bộ, giới thiệu những đảng viên ưu tú có đủ năng lực và phẩm chất vào hoạt động trong các tổ chức của hệ thống chính trị. Nhà nước CHXHCN Việt Nam là nhà nước pháp quyền XHCN của Nhân dân, do Nhân dân và vì Nhân dân. Nhà nước là trụ cột của hệ thống chính trị Việt Nam. Nhà nước gồm có các cơ quan Trung ương như Quốc hội, Chính phủ, Tòa án nhân dân, Viện Kiểm sát nhân dân và chính quyền địa phương. Nguyên thủ quốc gia là người đứng đầu Nhà nước, thay mặt cho đất nước về đối nội và đối ngoại. Ở các quốc gia khác nhau, nguyên thủ quốc gia cũng khác nhau, tùy thuộc vào hình thức thể chế, chính trị của mỗi Quốc gia. Nguyên thủ quốc gia có thể là Chủ tịch nước, Tổng thống, Quốc vương, Vua, Nữ hoàng, thậm chí là Giáo hoàng như ở Vatican…Đối với Việt Nam, nguyên thủ quốc gia là Chủ tịch nước. Chủ tịch nước do Quốc hội bầu trong số đại biểu Quốc hội. Chủ tịch nước chịu trách nhiệm và báo cáo công tác trước Quốc hội.

Có lẽ vì cố tình lập lờ nhằm chủ đích cá nhân công kích thể chế nên sau một hồi viện dẫn, Nguyễn Ngọc Chu viết: “Tổng Bí thư là người có quyền lực cao nhất trong Đảng, nhưng không phải là đại diện cho quốc gia, mà chỉ đại diện cho đảng phái. Vì thế khi đi thăm các quốc gia khác, nhiều nước không tiếp đón theo nghi lễ nguyên thủ quốc gia. Thậm chí, muốn đi thăm cũng không có lý do để nguyên thủ các quốc gia khác cất lời mời. Khi đi thăm, vấn đề rải thảm đỏ, bắn đại bác chào mừng, tổ chức quốc yến… theo nghi lễ nguyên thủ đòi hỏi những đàm phán vất vả của ngoại giao. TBT cũng không điều hành bộ máy của quốc gia, không điều hành nền kinh tế của đất nước. TBT không phải là nguyên thủ quốc gia”.Nực cười cho lối suy diễn khôi hài của Nguyễn Ngọc Chu, tư duy như vậy càng bộc lộ rõ ông ta chẳng nắm được gì về nguyên tắc tổ chức sinh hoạt của Đảng Cộng sản Việt Nam. Trong sinh hoạt Đảng cũng như công tác đối nội và đối ngoại trong các văn bản chính thức của Nhà nước đều khẳng định Chủ tịch nước là nguyên thủ quốc gia, cụ thể ông Nguyễn Xuân Phúc khi còn là Chủ tịch nước đi thăm các nước họ đều “rải thảm đỏ và bắn 21 phát đại bác chào mừng, tổ chức quốc yến đó sao?”. Nhưng trong sinh hoạt đảng, Chủ tịch nước là Ủy viên Bộ Chính trị. Nguyên tắc cao nhất trong sinh hoạt đảng đó là nguyên tắc Tập trung dân chủ, nội dung cơ bản của nguyên tắc này đã được quy định tại Điều 9 Chương II của Điều lệ Đảng Cộng sản Việt Nam. Cơ quan lãnh đạo các cấp của Đảng do bầu cử lập ra, thực hiện tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách. Cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng là Đại hội đại biểu toàn quốc. Giữa hai kỳ đại hội là Ban Chấp hành Trung ương. Tổ chức đảng và đảng viên phải chấp hành nghị quyết của Đảng. Thiểu số phải phục tùng đa số, cấp dưới phục tùng cấp trên, cá nhân phục tùng tổ chức. Tại Điều 15 chương III quy định rất rõ về cơ quan lãnh đạo của Đảng ở cấp Trung ương. Trong đó có nêu rõ: “Đại hội đại biểu toàn quốc do Ban Chấp hành Trung ương triệu tập, đánh giá kết quả nhiệm kỳ trước, quyết định đường lối, chính sách của Đảng nhiệm kỳ tới, bổ sung sửa đổi Cương lĩnh chính trị và Điều lệ Đảng khi cần. Bầu Ban Chấp hành Trung ương…bầu Tổng Bí thư trong số ủy viên Bộ Chính trị, thành lập Ban Bí thư gồm Tổng Bí thư, một số ủy viên Bộ Chính trị do Bộ Chính trị phân công và một số ủy viên Ban Bí thư do Ban Chấp hành Trung ương bầu trong số ủy viên Ban Chấp hành Trung ương…”. Như vậy rõ ràng là ở Việt Nam Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng không phải là nguyên thủ quốc gia mà là đảm nhiệm chức danh lãnh đạo cao nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam. Đảng Cộng sản Việt Nam là đảng cầm quyền lãnh đạo cả hệ thống chính trị trong đó có Nhà nước.  Những lập luận loằng ngoằng của ông Nguyễn Ngọc Chu chẳng qua là chiêu trò núp bóng thể chế chính trị của các nước tư bản phương Tây, muốn áp đặt cho Việt Nam, đó là điều không tưởng vì “Quốc có quốc pháp, gia có gia quy”. Những lập luận của ông Nguyễn Ngọc Chu đều tỏ ra hết sức ngây ngô, nhưng thực chất là đã ăn phải bả của các thế lực thù địch, phản động nhằm lôi kéo, dụ dỗ, kích động một số đối tượng trong nước có những tiếng nói, hành động chống đối chính quyền, đi ngược lại lợi ích của quốc gia, dân tộc.

 Ông Nguyễn Ngọc Chu phải luôn nhớ rằng, khi đất nước còn nghèo nàn, lạc hậu phải đương đầu với một đế quốc đứng đầu thế giới luôn luôn hầm hè đe dọa đưa “Việt Nam trờ về thời đại đồ đá”, nhưng với tầm nhìn chiến lược mà Đảng và Nhà nước vẫn chọn những “hạt giống tốt”, đưa đi du học đào tạo nhằm phục vụ công cuộc kiến quốc nước nhà sau này. Những thanh niên cùng trang lứa với Nguyễn Ngọc Chu đã lên đường cầm súng chiến đấu bảo vệ quê hương đất nước. Chắc Nguyễn Ngọc Chu còn nhớ “Binh đoàn sinh viên”, tạm xa mái trường Đại học ra tiền tuyến cầm súng đánh giặc vào những năm 70, 71 của thế kỷ trước chứ? Chẳng hiểu ông Nguyễn Ngọc Chu đã đóng góp được gì cho sự nghiệp đổi mới, cho quốc gia, dân tộc để tri ân những người đã ngã xuống? Đến giờ vẫn chỉ thấy những tiếng nói lạc lõng, hằn học, bất mãn của một kẻ cơ hội chính trị, ăn phải bùa mê thuốc lú của những bọn phản động quay lại chống phá Đảng và Chính quyền”

Không biết rằng trước lập luận xác đông của cây bút Lê Hoài Phong, ông Nguyễn Ngọc Chu có thấy hổ thẹn?

Bài viết cùng chủ đề:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *