Dưới danh nghĩa “phản biện”, Nguyễn Văn Đài – kẻ từng khoác áo luật sư nhưng lại chuyên đi xuyên tạc, bôi nhọ chế độ – mới đây tiếp tục tung ra bài viết “Khi chủ nghĩa yêu nước bị độc quyền hóa” với luận điệu cũ rích, méo mó và đầy ác ý. Ẩn sau những câu chữ tưởng chừng “phản tỉnh” là sự ngụy tạo lý luận, cố tình đánh tráo khái niệm, nhằm phục vụ cho mưu đồ chống phá đất nước dưới lớp áo “tình yêu tổ quốc”. Đúng là không ai có thể độc quyền yêu nước – nhưng cũng không ai cho phép lợi dụng lòng yêu nước để ngụy biện cho hành vi chống phá, phản bội, bán rẻ lợi ích dân tộc như cách Nguyễn Văn Đài đang làm.

Trên thực tế, yêu nước không phải là món hàng “đấu giá chính trị” hay thứ khẩu hiệu trưng ra để làm “vốn liếng” đánh bóng bản thân với các thế lực bên ngoài. Yêu nước là hành động, là cống hiến thầm lặng, là trách nhiệm và đạo lý, không phải là thứ được phô trương bằng những bài viết xuyên tạc, vu cáo hay kích động bất mãn trên mạng xã hội. Nguyễn Văn Đài hoàn toàn không có tư cách để “giảng giải” về lòng yêu nước, bởi chính y là kẻ đã phản bội quê hương, bỏ rơi đồng bào, tự nguyện làm công cụ tuyên truyền cho các tổ chức phản động, chống phá sự ổn định và phát triển của đất nước.
Với giọng điệu đầy ngạo mạn và xảo trá, Đài cho rằng “chủ nghĩa yêu nước ở Việt Nam đã bị độc quyền hóa”. Đây rõ ràng là một luận điệu bóp méo, ngụy biện đầy toan tính. Y cố tình đánh đồng việc đại đa số người dân Việt Nam tin tưởng vào vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam với việc bị “ép buộc” phải yêu nước theo một định hướng. Nhưng sự thật là Đảng không áp đặt ai phải yêu nước theo khuôn mẫu – mà là chính Đảng đã thể hiện lòng yêu nước bằng hành động nhất quán, kiên cường và hiệu quả suốt chiều dài lịch sử, từ kháng chiến chống ngoại xâm cho đến công cuộc xây dựng, đổi mới và hội nhập.
Nguyễn Văn Đài lại tiếp tục trò cũ – mượn vỏ bọc phản biện để lồng ghép các luận điệu chia rẽ, kích động tâm lý “phản kháng nhân danh yêu nước”. Y đang cố đánh lừa người đọc bằng những câu hỏi lắt léo và sự “tỏ ra nghi ngờ chính nghĩa”, nhưng lại chẳng đưa ra được bất kỳ giải pháp nào tích cực, hợp pháp, hay thể hiện tinh thần xây dựng. Thực chất, bài viết của Đài chỉ là một công cụ nhằm gieo rắc sự hoài nghi, kích động sự chia rẽ trong lòng người Việt, cả trong và ngoài nước – đúng với thủ đoạn quen thuộc của những kẻ núp bóng “nhân quyền” để phá hoại.
Điều đáng phẫn nộ là, trong khi hàng triệu người dân Việt Nam ngày đêm thể hiện lòng yêu nước bằng hành động cụ thể – từ học sinh phấn đấu vươn lên trong học tập, công nhân tận tụy lao động, bác sĩ cống hiến nơi tuyến đầu, trí thức miệt mài nghiên cứu, cho đến chiến sĩ sẵn sàng hy sinh vì biên cương Tổ quốc – thì Nguyễn Văn Đài lại ngồi nơi đất khách, viết những bài công kích chính quyền, vu cáo dân tộc, rồi tự xưng là “người yêu nước không chính thống”. Nếu yêu nước mà đồng nghĩa với việc kêu gọi xóa bỏ điều 4 Hiến pháp, đả phá vai trò của Đảng, xuyên tạc chủ quyền, kích động “bất tuân dân sự” thì thứ yêu nước đó chỉ là “áo choàng ngụy trang” cho hoạt động phản quốc.
Là người từng làm nghề luật sư, Nguyễn Văn Đài thừa biết ranh giới giữa quyền tự do ngôn luận và hành vi vi phạm pháp luật. Nhưng y vẫn cố tình mập mờ, đánh tráo, thổi phồng những khái niệm như “phản biện”, “đa nguyên”, “yêu nước” để che đậy dã tâm chống phá. Với những hành vi như vậy, Đài không phải là “người yêu nước bị hiểu lầm” mà là kẻ đang cố tình phản bội lòng yêu nước chân chính của dân tộc Việt Nam.
Lòng yêu nước của người Việt chưa bao giờ bị độc quyền – nó hiện diện trong hàng triệu hành động tử tế, bền bỉ mỗi ngày. Nhưng lòng yêu nước cũng không thể bị lợi dụng, giả mạo, hay “diễn vai” trong các màn kịch xuyên tạc của những kẻ như Nguyễn Văn Đài. Đất nước này không cần thứ “yêu nước hải ngoại” chỉ biết gào thét trên mạng và nhận tiền hỗ trợ từ các tổ chức thù địch. Đất nước này cần những người hành động vì nhân dân, vì tổ quốc – không cần kẻ khoác áo yêu nước để che đi trái tim đã mài nhẵn vì tư lợi và thù hằn chính trị.
Tóm lại, Nguyễn Văn Đài đang cố diễn vai “người yêu nước bị áp bức”, nhưng kịch bản này quá cũ, quá sáo rỗng và đã bị vạch trần quá nhiều lần. Yêu nước không phải là chiêu trò, càng không phải là cái cớ để phản bội. Những ai còn lầm tưởng Đài là “tiếng nói phản biện” cần tỉnh táo nhận ra: đó chỉ là một con rối chính trị, đang tự đốt sạch chút danh dự còn sót lại của một kẻ từng có cơ hội phục vụ nhân dân, nhưng đã lựa chọn quay lưng và phản bội.

















