Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác tin bài của nhanquyenvn.org, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "nhanquyenvn.org". Tìm kiếm ngay
22206

Tái diễn chiêu trò bôi nhọ, hạ thấp Chủ nghĩa Mác-Lênin

 

  1. Nhằm chống phá việc tổng kết những vấn đề lý luận – thực tiễn qua 40 năm đổi mới đất nước, công tác chuẩn bị Văn kiện trình Đại hội lần thứ XIV  và đặc biệt, không muốn Đảng, Nhà nước, Nhân dân ta tổ chức chào mừng kỷ niệm 100 năm thành lập Đảng vào năm 2030,  họ ráo riết sử dụng mạng xã hội trắng trợn phủ nhận bản chất khoa học, cách mạng, giá trị và ý nghĩa thời đại của chủ nghĩa Mác – Lênin, lấy cái cớ là chế độ XHCN theo mô hình Xô viết ở Liên Xô và Đông Âu đã sụp đổ để quy kết “sự sai lầm của chủ nghĩa Mác – Lênin”, cho nó là “quái thai của lịch sử”, “đã cáo chung”,  không có sức sống, không có giá trị và ý nghĩa thời đại.

Từ luận điểm này, họ cố tình lu loa rằng, ngày nay, trong thời đại cách mạng công nghiệp 4.0, nếu Đảng Cộng sản Việt Nam còn tiếp tục đi theo  con đường CNXH, còn lấy chủ nghĩa Mác – Lênin làm nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho hành động là “Đảng tự làm khó mình”, “tiếp tục tái phạm sai lầm, sai lầm sau lớn hơn sai lầm trước” vì “Đảng cố chấp, không thức thời, không biết giác ngộ”. Làm việc này “Đảng đang đưa dân tộc đi vào ngõ cụt”, “chỗ chết”, làm cho dân tộc không thể “cất cánh”, không thể trở thành con Rồng, con Hổ ở châu Á”.

Từ lập trường ấy, họ ra sức cáo buộc “Đảng Cộng sản Việt Nam là nguyên nhân kéo lùi lịch sử dân tộc”, rồi kiến nghị “phải làm cho hệ tư tưởng dân chủ tư sản phát triển mạnh ở Việt Nam”. Mục đích của họ không có gì khác là “thay máu cho hệ tư tưởng”, là đón rước CNTB và hệ tư tưởng tư sản vào Việt Nam, lái Việt Nam đi theo con đường của các nước CNTB phương Tây với tham vọng “giữa thế kỷ XXI có một Việt Nam mới tràn ngập văn hóa phương Tây”, thậm chí có người còn hoan hỷ khi “Việt Nam là thành viên của tổ chức NATO”, v.v. và v.v..

Sự tuyên truyền này không hề mới, nó đã được nhai đi, nhái lại nhiều lần, đã và đang tràn ngập trên không gian mạng, trên các phương tiện truyền thông hiện đại với nhiều hình thức, với tần xuất ngày càng lớn, với đủ kiểu dạng, mầu sắc khác nhau, với mục đích “mưa dầm thấm sâu”, “nước chảy đá mòn”, “nói mãi rồi cũng có người nghe, người xem, người tin”, “đã tin là có sự đổi khác nhận thức và hành động”. Về thực chất, nó là biểu hiện của âm mưu, thủ đoạn “diễn biến hòa bình”, thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ ta, không có gì khác.

  1. Cùng với chiêu trò này, họ đang cố gắng làm mới, thay hình đổi dạng, bổ sung mới các vệt bài, tin, video clip, băng hình chứa đựng các nội dung phỏng vấn, trả lời phỏng vấn trên nền nhạc, có mầu, các hình ảnh kèm theo, nói, bàn về những tiêu cực “nhạy cảm” ở Việt Nam để thu hút cư dân mạng, từ cách nêu một số sự việc có thật như các đại án kinh tế, các vụ án tham nhũng, lãng phí và hơn thế, họ lợi dụng vụ án “Chuyến bay giải cứu”, “Việt Á”…, để tô vẽ bức tranh xã hội Việt Nam dặt màu xám đen; gây sự hoài nghi, bi quan, mất niềm tin trong dân chúng vào sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước… để chứng minh cho luận điểm: “Đảng Cộng sản Việt Nam không đủ năng lực lãnh đạo đất nước”, “không thể tin tưởng và đi theo con đường CNXH”, “phải từ bỏ chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh – nền tảng tư tưởng của Đảng”…

Sự quái gở, thâm thù và hết sức nguy hiểm của chiêu trò này nằm ở đây; thủ đoạn “rung cây để dọa khỉ”, “nhân danh và ám chỉ” cũng nằm ở đây. Cho nên, một số người bất mãn, cơ hội chính trị đã “lây nhiễm” tư tưởng độc hại này, đã theo đuôi, chơi trò “té nước theo mưa”, “tự bộc bạch, xám hối”, cho rằng “cả đời tin theo Đảng, tin theo chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và cứ tưởng nó đúng, giờ nhận thức lại mới biết bị sai lầm, nên muốn sửa sai bằng cách “quay xe”, “trở cờ” nói xấu Đảng, Nhà nước, chế độ và Nhân dân, nói xấu quê hương – nơi họ đã sinh ra và lớn lên, phản bội những người đã có công nuôi dưỡng, cho họ ăn học thành người, làm cho có công danh, học vị, học hàm. Thế nhưng, họ đã “vong ơn bội nghĩa”, bán rẻ lương tâm, theo đuôi kẻ xấu, hại nước, hại dân. Việc làm của họ thật trơ trẽn, thật vô liêm sỉ!

  1. Như chúng ta đã biết, mọi công dân có trình độ phổ thông trở lên cũng hiểu rằng tại sao Đảng, Bác Hồ và Nhân dân ta lại lấy chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho hành động của Đảng và cách mạng Việt Nam. Phải thấm nhuần sâu sắc giá trị và ý nghĩa của chủ nghĩa Mác – Lênin đến mức nào, Bác Hồ mới lựa chọn và khẳng định: chủ nghĩa Mác – Lênin là chiếc “cẩm nang thần kỳ”, là con đường đấu tranh giải phóng cho dân tộc ta.

Nhìn lại hơn 90 năm của cách mạng Vệt Nam sẽ rõ: Nếu không có chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh soi sáng, dẫn đường thì cách mạng Việt Nam không thể làm nên những chiến công hiển hách, dân tộc ta mới thoát khỏi ách áp bức, bóc lột, sự đô hộ của thực dân Pháp, phát xít Nhật, đế quốc Mỹ; mới giành được những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử sau hơn 30 năm tiến hành công cuộc đổi mới do Đảng lãnh đạo; chúng ta mới có cuộc sống an lành ngày nay.

Ai đó khuếch đại sai lầm này, khuyết điểm nọ, rồi thổi phồng khuyết điểm ấy, đồn thổi sự việc từ “con muỗi biến thành con voi” để nói xấu Đảng, Nhà nước và chế độ ta là việc làm sai trái, không thể chấp nhận vì tự nó không thể lừa bịp được người dân, bởi họ là những nhân chứng sống, tận mắt chứng kiến sự “thay da đổi thịt” trên quê hương, đất nước thân yêu của mình.

Xin dẫn lại lời khẳng định của Giắccơ Đêriđa, một học giả tư sản, một triết gia hiện đại phương Tây có uy tín từng tuyên bố: Chủ nghĩa Mác không lỗi thời, loài người cần phải trở về với C. Mác, phải tìm thấy chân lý từ học thuyết của C. Mác. Học giả này quả quyết: Loài người “không có tương lai nếu không có C. Mác, nếu không có các di sản của Mác”[1]. Điđiê Êribông – nhà chính luận Pháp khẳng định: Sức sống mãnh liệt của học thuyết Mác là bất diệt, vai trò dẫn đường thời đại mới chính là chủ nghĩa Mác[2], không có C. Mác, chúng ta không thể có tương lai. Theo kết quả một cuộc thăm dò dư luận do Đài BBC tiến hành trên Internet công bố ngày 1-10-2000 thì C. Mác đã được bình chọn là nhà tư tưởng vĩ đại của thiên niên kỷ.

[1] Giắccơ Đêriđa, Những bóng ma của Mác, Nxb Chinh trị quốc gia và Tổng cục II – Bộ Quốc phòng xuất bản, Hà Nội, 1994, tr. 16.

[2]  Báo Người quan sát, số ra ngày 17-10-1993.

 

Bài viết cùng chủ đề:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *