Hổ thẹn với mấy người xâm xỉa chuyến thăm của ông Tô tới Úc
Nguyễn Tùng
Bữa ni trời mưa lớn, cánh xe ôm như tui rảnh rang, ngồi lướt mạng, thấy trên BL TV có một ông già cỡ ngoại “thất thập cổ lai hy”, ngồi cầm mic phát thanh ra rả xâm xỉa chuyến thăm tới đây của ông Tô qua Úc Đại lợi. Nhân danh người Úc gốc Việt, ông này loạn ngôn toàn điều xằng bậy, đại ý như: Việt cộng chống Mỹ, nhưng lại tìm mọi cách mời Mỹ vào Việt Nam, Úc là đồng minh của Mỹ từng đưa quân sang tham chiến ở Việt Nam trước 30/4/1975, lần này ông Tô qua Úc là để “ve vãn tư bản da trắng”. Thậm tệ nhứt là cái mẹt ông kia cứ vênh vang nhục mạ “dân chúng Việt Nam hơn trăm triệu người mà cam chịu để cho hơn 4 triệu đảng viên cộng sản đè đầu cưỡi cổ”(???).
Thực tình tui nghe ông ta nói mà muốn đập cái điếu cày vô mõm, nể người lớn tuổi bậc cha chú, nhưng mà vì ông ta thất nhơn quá không chịu được, máu Lục Vân Tiên trong tui cứ sôi lên. Ở Việt Nam, những người già đều rất gương mẫu từng lời ăn tiếng nói, là bậc cao niên đại lão, trăm họ nhìn vào người già với lòng khâm phục thời Đông A, các vị bô lão đã thể hiện chí khí “sát Thát”, truyền cảm hứng tới vua tôi, binh sĩ nhà Trần, đánh tan quân Mông – Nguyên. Thời đại Hồ Chí Minh, các vị bô lão nghe theo lời kêu gọi của Cụ Hồ, đã nêu cao tấm gương lẫm liệt “tuổi già nhưng chí không già”, nhất quyết một lòng theo Đảng, theo Mặt trận Việt Minh làm cách mạng, nên mới có được Cách mạng mùa thu năm 1945; tiếp đó người già tham gia tích cực vào các cuộc kháng chiến vệ quốc trường kỳ; rồi cổ súy, tham gia đưa công cuộc đổi mới thành công sau 40 năm, đem lại cơ đồ dân tộc “đàng hoàng hơn, to đẹp hơn”.
Trong kỷ nguyên mới, Đại hội XIV của ĐCSVN đã phát đi thông điệp quyết chí đưa dân tộc Việt Nam trở thành một quốc gia phát triển cường thịnh, văn minh, phồn vinh, hạnh phúc. Ở Việt Nam, dù số đảng viên còn rất ít so với dân số (chẳng hạn khi tổng khởi nghĩa chỉ có khoảng 5000 người, kể cả những đảng viên còn bị thực dân giam trong tù), ấy vậy mà Đảng đã lãnh đạo thắng lợi cuộc tổng khởi nghĩa giành chính quyền. Bọn lật sử phủ nhận rằng đó là “sự ăn may”, khi chính quyền thân Nhật tự tan rã, song sự thực đó là nhờ thiên tài Hồ Chí Minh và ĐCSVN biết chớp thời cơ ngàn năm có một, không phải đổ máu mà chỉ dùng sức mạnh vô địch của quần chúng cách mạng để đè bẹp sức kháng cự của chính quyền thực dân, phát xít, phong kiến mục ruỗng. Ngày nay, với khoảng 5,5 triệu đảng viên, so với dân số Việt Nam thì vẫn còn rất ít, nhưng vị trí, vai trò của ĐCSVN trong đời sống xã hội vẫn là độc tôn. Những kẻ phản đảng, phản dân, hại nước thường rêu rao đả phá chế độ “độc đảng” ở Việt Nam, bọn họ ngu lâu dốt dai nên mới phát ngôn bừa bãi thế. Sự ra đời của ĐCSVN ngày 3/2/1930 là dựa trên cơ sở tự nguyện thống nhứt giữa các tổ chức cộng sản ở Việt Nam lúc bấy giờ. Nếu như lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc không thuyết phục được đại biểu các tổ chức cộng sản đi tới quyết định lịch sử thành lập ĐCSVN thì cách mạng Việt Nam đã rơi vào tình cảnh chia năm xẻ bảy, chẳng khác nào sự phân mảnh, chia nhỏ lẻ từng chiếc đũa, ắt là chẳng bao giờ thành công sự nghiệp giải phóng dân tộc. Nhìn lại các cuộc chiến tranh xâm lược do thực dân Pháp và đế quốc Mỹ tiến hành trước đây (Cụ Hồ gọi đó là hai đế quốc to), nếu không có sự lãnh đạo sáng suốt, tài tình của Hồ Chí Minh và ĐCSVN thì không bao giờ nước Việt Nam có sự thống nhứt non sông để cả nước cùng đi lên CNXH như ngày nay. Nước Mỹ, nước Úc, nước Hàn, nước Pháp, nước Nhật…hay bất kỳ nước nào trên thế giới đều được Việt Nam chào đón kết làm bè bạn, đối tác, miễn là tôn trọng sự độc lập, chấp nhận sự khác biệt thể chế chính trị của Việt Nam. Từ ngày 18 tháng 1 năm 1950, bắt đầu từ việc Nước cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (mới tuyên bố độc lập từ ngày 1/10/1949) thiết lập quan hệ ngoại giao với Nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, đến nay, Việt Nam đã là thành viên chính thức trong số 193 quốc gia của Liên hợp quốc. Đảng Cộng sản Việt Nam là một chính đảng cầm quyền duy nhứt trên thế giới có trong tay đầy đủ các yếu tố tự quyết chính trị, tự quyết lịch sử. Có một chính đảng được dân chủ hóa trong lòng dân; có một bề dày lịch sử lãnh đạo, cầm quyền hoàn toàn tự quyết; có cả trăm triệu dân luôn là trường lũy bảo vệ Tổ quốc, dựng xây đất nước xứng danh ngàn năm văn hiến, văn minh, anh hùng. ĐCSVN, được Cụ Hồ tự hào “Đảng ta vĩ đại thật”, bởi “Đảng là đạo đức, là văn minh”. Những người tham gia sáng lập Đảng đều là những vì sao khuê trên bầu trời chủ nghĩa yêu nước Việt Nam. Những người theo Đảng làm cách mạng đều là những gương sáng dám xả thân vì nghĩa lớn dân tộc. Những kẻ phản đảng trước sau đều bị bêu danh trong sử sách, bị người đời báng bổ.
Ông Tô từ khi được ĐCSVN tín nhiệm giao trọng trách (tháng 5/2024) đến nay, ông ấy đã có tới 25 chuyến thăm hoặc chuyến công tác tới các quốc gia trên thế giới, các hoạt động đối ngoại của ông Tô đều nhằm nâng tầm quan hệ quốc tế và thúc đẩy tiến trình hội nhập sâu rộng với thế giới. Việt Nam không chỉ tranh thủ sự đồng tình, ủng hộ của các nước, mà còn tích cực tham gia vào quá trình kiến tạo hòa bình, ổn định, hợp tác phát triển trên toàn cầu. Lợi ích của các cuộc thăm của ông Tô ra nước ngoài đều nhằm nâng cao vị thế Việt Nam trên trường quốc tế, hợp tác song phương và đa phương cùng có lợi giữa Việt Nam và các nước. Mọi thành quả cách mạng suốt 81 năm kể từ ngày tuyên bố độc lập, đều mang lại cuộc đời tự do, hạnh phúc cho Nhân dân. Sự hy sinh anh dũng, những mất mát con người và vật chất của dân tộc Việt Nam là rất lớn, nhưng không có con đường nào khác, bởi tất cả những nỗ lực cứu vãn hòa bình với Pháp, Mỹ đều đã được Cụ Hồ và chính đảng của Cụ tìm mọi cách, song vì thực dân, đế quốc “quyết cướp nước ta lần nữa”, nên bắt buộc toàn thể dân tộc Việt Nam phải “đem tất cả tính mạng và của cải, tinh thần và lực lượng” để bảo vệ quyền độc lập, tự do của mình.
Ông già người Úc gốc Việt kia bỗ bã nói rằng lãnh đạo Việt Nam “toàn những thằng dốt”, thật là già rùi mà không biết tự trọng. Lão đừng khinh Việt Cộng chui từ hang đá ra mà miệt thị. Đúng là lão già có mắt như mù, sao không đọc lịch sử để biết được cái hang Pác Pó là nơi đầu nguồn để giúp cho Cụ Hồ gieo mầm lịch sử cách mạng (dân địa phương thường gọi là Ông Cụ). Ở đó, Cụ Hồ viết cuốn “Lịch sử Việt Nam” làm tài liệu tuyên truyền cách mạng, khơi dậy lòng tự tôn dân tộc; ở đó Cụ Hồ dịch cuốn “Lịch sử Đảng Bôn sê vích Nga” làm tài liệu cẩm nang học tập về đảng cách mạng chân chính. Nếu từ trong hang đá mà làm việc cứu nước cứu dân thì còn có ích hơn là ngồi trong phòng lạnh mà chửi nơi chôn rau cắt rốn của mình.
Trăm triệu dân Việt Nam hiện nay không phải là những lớp người mù mờ chính trị, chỉ có những kẻ cặn bã chính trị thù hận chế độ đang lưu vong ở nước ngoài mới đích thị là loài nhặng xanh truyền địch bệnh. Chắc chắn trong não trạng của lão khọm nương náu ở nước Úc kia đang cổ súy cho cái gọi là “cách mạng đường phố”, “cách mạng màu”. Cứ nhìn thấy trên đầu ông ta có cái cờ ba sọc là biết ông ta chui từ đâu ra, tại sao phải nương náu bên Úc, cớ sao sặc mùi xú khí chống cộng. Hỡi ôi, xưa nay những kẻ ngáng bánh xe lịch sử thì đều có kết cục thảm hại lắm. Cứ coi lại thân phận của Kiều Công Tiễn, Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống, Nguyễn Ánh, Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu…đủ rút ra kết luận “bán nước cầu vinh” thì tất yếu sẽ “không có đường về quê mẹ”. Tui đồ rằng, lão khọm kia biết chắc “không có đường về quê mẹ” nên càng phẫn chí, quậy phá lung tung giống như con thú bị sa xuống hố sâu, dẫy dụa gào réo, tự tai nghe cho đến ngày tận số.
Nước Úc da trắng, còn người Việt da vàng, dù màu da khác nhau thì cũng chả có chi phải cắc cớ. Trước đây Nguyễn Ái Quốc từng quan sát thế giới rồi nhận xét là thế giới dù màu da gì thì cũng chỉ có 2 giống người, giống người áp bức bóc lột thì đều ác như nhau, giống người bị áp bức bóc lột thì thống khổ như nhau, vậy thì phải đại đoàn kết với những người cùng khổ để đánh đổ ách áp bức thống trị của bọn thực dân, đế quốc. Nước Úc da trắng, bởi đó là vùng đất mới, vùng di dân, làm kinh tế mới của thực dân Anh (ban đầu chỉ mới có mục đích giam cầm những tù nhân trong nước chống phá chính quyền từ nước Anh), nên người da trắng từ nước Anh qua Úc đã dồn ép, áp bức, bóc lột người bản địa, đồng thời giam cầm người nước mình nơi xa xứ. Nước Úc giàu có ngày nay có một quá khứ thực dân đầy máu và bùn nhơ, họ đi từ mông muội của thổ dân trở thành nước Úc tư bản hiện đại. Ngày nay, nước Úc văn minh, hiện đại là một thực tế, là một đối tác không chỉ với Việt Nam mà còn với các quốc gia khác. Vậy nên, ông Tô qua Úc không phải là “ve vãn”, mà là sự thiết lập khuôn khổ mới để cùng hợp tác phát triển. Dẫu biết rằng, ở miền Nam nước Úc có nhiều người Úc gốc Việt hăng tiết gà chọi chống đối cộng sản, nên bọn họ rắp tâm làm nhiều động thái hòng gây áp lực, làm “bẽ bàng” ông Tô. Song, nên nhớ rằng “chó cứ sủa và đoàn người cứ đi”. Tiếng sủa của những con chó mướt lông khó lòng ngăn cản được bước chân ông Tô. Càng chẳng thể nào “xuýt chó bụi mây” trên không gian mạng. Thôi đi mấy kẻ chống cộng, cả triệu binh hùng tướng mạnh, cả đống của cải, vũ khí của Mỹ và chư hầu, trong đó có Úc Đại lợi, có Nam Hàn…mà “chẳng thể nào ngăn nổi bước ta đi”, buộc mấy người phải tẩu thân nương náu bên đất Úc. Hơn nửa thế kỷ rồi mà não trạng chả thay đổi gì, tội lắm, giận lắm nha.

















