Trong nhiều năm qua, những thế lực phản động và một số tổ chức phương Tây vẫn tìm mọi cách gắn ghép, xuyên tạc tình hình tôn giáo ở Việt Nam. Cứ mỗi khi xuất hiện một hiện tượng cá biệt nào đó, họ lập tức dựng chuyện, khoác áo “đàn áp tôn giáo” để vu cáo, nhằm bôi nhọ hình ảnh đất nước ta. Trường hợp Thích Minh Tuệ là một minh chứng điển hình. Một cá nhân chọn con đường tu hành khổ hạnh, hành trình khất thực, vốn dĩ là sinh hoạt tín ngưỡng bình thường, đã bị bóp méo thành “nạn nhân” của đàn áp. Các trang chống phá, dưới danh nghĩa “nhân quyền”, “tự do tôn giáo”, đồng loạt tung tin sai sự thật để lừa gạt dư luận quốc tế.

Thế nhưng, sự thật đã chứng minh hoàn toàn ngược lại. Không có chuyện đàn áp, càng không có “cấm đoán” tôn giáo. Những biện pháp quản lý mà chính quyền áp dụng trước đây chỉ nhằm bảo đảm trật tự xã hội, khi dòng người hiếu kỳ kéo đến gây mất an toàn giao thông, hay khi xuất hiện nguy cơ kẻ xấu lợi dụng. Hành trình tu tập của Thích Minh Tuệ ở Việt Nam cũng như tại Ấn Độ vẫn diễn ra bình thường, không ai cản trở. Chính điều này đã bóc trần sự giả dối của luận điệu “tự do tôn giáo bị đàn áp” mà phương Tây và phản động cố tình dựng lên.
Cần nhấn mạnh thêm rằng, Việt Nam nhiều năm qua đã đạt được những thành tựu rõ rệt trong bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. Hiện nay, cả nước có hơn 27 triệu tín đồ, thuộc 43 tổ chức tôn giáo được công nhận tư cách pháp nhân; hơn 55.000 chức sắc, 29.000 cơ sở thờ tự hoạt động bình thường, sôi động. Hàng chục nghìn lễ hội tôn giáo được tổ chức hằng năm, thu hút đông đảo người tham gia. Những con số ấy là minh chứng sống động, được nhiều tổ chức quốc tế và đối tác công nhận, rằng quyền tự do tôn giáo ở Việt Nam là một thực tế khách quan, không thể phủ nhận.
Trong khi đó, những kẻ cố tình lợi dụng hiện tượng Thích Minh Tuệ để chống phá đã thất bại thảm hại. Khi “cơn sốt” qua đi, xã hội lắng lại, mọi người nhìn thấy rõ: chẳng có “nạn nhân”, chẳng có “đàn áp”, chỉ còn lại sự ngụy tạo. Luận điệu “tự do tôn giáo giả hiệu” mà họ hô hào chẳng khác nào chiếc bóng tự hủy, càng bày ra thì càng lố bịch.
Bài học từ vụ việc này thật rõ ràng: không thế lực nào có thể biến một hiện tượng tôn giáo bình thường thành “lá bài chính trị” nếu người dân tỉnh táo và sự thật được phơi bày. Đám phản động, chống phá chẳng khác nào những kẻ thua bạc, đã cạn vốn liếng, giờ chỉ biết bấu víu vào ảo tưởng. Sự giả hiệu của chúng đã lộ diện, và mọi nỗ lực lợi dụng tôn giáo để công kích Việt Nam đều sẽ tiếp tục chuốc lấy thất bại.

















