Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác tin bài của nhanquyenvn.org, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "nhanquyenvn.org". Tìm kiếm ngay
2550

Không nên dùng lớp vỏ “bảo vệ nhân quyền” để chống phá Việt Nam!

Không nên dùng lớp vỏ “bảo vệ nhân quyền” để chống phá Việt Nam!

Phạm Huy

Quyền con người là giá trị chung của nhân loại và chính vì thế các quốc gia-dân tộc trên thế giới đều phải có trách nhiệm chung đóng góp vào giá trị đó. Tuy nhiên, do có sự khác biệt về thể chế chính trị, trình độ phát triển, giá trị văn hóa, truyền thống, lịch sử, tôn giáo…các nước có quan điểm và cách đề cập khác nhau về quyền con người. Các nước phương Tây, đứng đầu là Mỹ và EU luôn đề cao chế độ chính trị của mình và tìm cách áp đặt mô hình nhân quyền ở các nước đó đối với phần còn lại của thế giới. Chính vì thế, các nước phương Tây thường sử dụng vấn đề nhân quyền như một công cụ hết sức nhạy cảm để gây sức ép, áp đặt điều kiện đối với viện trợ kinh tế và phát triển quan hệ song phương. Hơn thế nữa, lợi dụng ưu thế trong các cơ chế đa phương, Mỹ và các nước phương Tây tìm cách sử dụng các cơ chế này để can thiệp vào công việc nội bộ của các nước đang phát triển dưới vỏ bọc “ can thiệp nhân đạo” hoặc để thực hiện học thuyết “ nhân quyền cao hơn chủ quyền” và do vậy vấn đề nhân quyền là chủ đề đưa đến đấu tranh gay gắt và nóng bỏng tại các diễn đàn quốc tế và trong quan hệ giữa các nước trên thế giới suốt nhiều thập kỷ qua.

Đối với Việt Nam, do có sự khác biệt về bản chất và ý thức hệ giữa chế độ ta và chế độ tư bản, việc sử dụng và lợi dụng vấn đề quyền con người chống Việt Nam luôn nằm trong ý đồ lâu dài của Mỹ và phương Tây nhằm thực hiện “ diễn biến hòa bình” gây mất ổn định và hòng chuyển hóa chế độ ta. Các thế lực thù địch, phản động thường lợi dụng các diễn đàn quốc tế nào có đề cập tới nhân quyền, khai thác triệt nội dung này để duy trì chiến dịch truyền thông chống phá Việt Nam. Dưới lớp vỏ “ bảo vệ nhân quyền”, chúng gắn động cơ chính trị cho mọi hoạt động thực thi pháp luật, làm mờ ranh giới giữa bảo vệ quyền con người với bao che cho các hành vi vi phạm pháp luật, biến nhân quyền thành công cụ can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam là quốc gia có chủ quyền và là thành viên của Liên hợp quốc. Chúng bao che và vinh danh cho một số đối tượng vi phạm pháp luật bị các cơ chức năng Việt Nam xử lý với những cái tên rất “ mỹ miều” là: “ tù nhân chính trị”, “ tù nhân lương tâm”, thậm chí còn tổ chức trao giải thưởng về nhân quyền cho một số đối tượng. Chúng giương cao các vấn đề, như: “ tự do ngôn luận”, “ tự do báo chí”, “ tự do hội họp”, “ tự do lập hội”, “ tự do tín ngưỡng, tôn giáo” hay “ quyền tự do tham gia đời sống chính trị”…là những “ tấm bình phong” cho các hành vi kích động bạo lực, vu khống, đe dọa người khác hay xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của cộng đồng. Đồng thời, chúng đẩy mạnh phát tán các tài liệu có nội dung chống phá Đảng và Nhà nước, các cơ quan có thẩm quyền trên không gian mạng, tác động những nội dung tiêu cực để thúc đẩy “ tự diễn biến”, “ tự chuyển hóa” trong nội bộ, hòng gây nghi ngờ, chia rẽ giữa Đảng với nhân dân, đòi phi chính trị hóa lực lượng vũ trang…Đặc biệt, chúng lợi dụng sự phát triển của khoa học-công nghệ, AI để tác động vào lớp trẻ hòng tạo ra biểu tình, dẫn đến “ cách mạng màu”, “ cách mạng đường phố” như ở một số nước trong thời gian gần đây… Như vậy, các thế lực thù địch và phản động sử dụng “ chiến tranh thông tin” để thực hiện âm mưu “ quốc tế hóa” về nhân quyền. Tuy thông tin tiêu cực, xấu độc chiếm tỷ lệ nhỏ về lượng, nhưng có hiệu ứng tác động cao do tập trung vào nhóm chủ đề nhạy cảm, dễ tạo cảm xúc, dẫn dắt chuyển hóa thành nghi ngờ chính trị, như: tăng mức xử phạt, quy hoạch đất đai, cải cách thủ tục hành chính, tinh gọn tổ chức bộ máy, quyền biểu đạt, với thủ đoạn nổi bật nhất vẫn là “ ghép nối nhiều bất mãn rời rạc thành một câu chuyện hệ thống”…Từ đó, chúng dùng nhân quyền biến thành đòn bẩy cho những toan tính chính trị, vu khống Việt Nam tiếp tục vi phạm quyền con người.

Trên thực tế ở Việt Nam, Đảng và Nhà nước luôn thực hiện nhất quán chính sách đặt con người vào vị trí trung tâm, vừa là mục tiêu, vừa là động lực của sự phát triển. Việt Nam tham gia rất tích cực các công ước quốc tế về quyền con người để chia sẻ những giá trị chung, phổ biến với cộng đồng quốc tế và tiếp tục đóng góp vào việc bảo đảm quyền con người bằng những sáng tạo trong chính sách và pháp luật phù hợp với điều kiện phát triển của đất nước. Hiến pháp Việt Nam năm 2013 có một chương quy định về quyền con người, quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân. Hiện nay nước ta là thành viên của 7 trong 9 công ước quốc tế cơ bản của Liên hợp quốc về quyền con người và 25 công ước của Tổ chức Lao động Quốc tế. Ngày 27/9/2024, Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc thông qua kết quả rà soát định kỳ phổ quát ( UPR ) chu kỳ IV đối với Việt Nam, trong đó Việt Nam chấp thuận 271/320 khuyến nghị, đạt tỷ lệ 84,7% cao nhất qua bốn chu kỳ, thể hiện tinh thần nghiêm túc, trách nhiệm và chủ động trong hoàn thiện chính sách về quyền con người. Đến nay, Việt Nam đã được bầu ba khóa là Thành viên Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc. Đặc biệt ngày 14/10/2025, Việt Nam tiếp tục được bầu lần thứ ba, kế tiếp tái cử ngay sau lần thứ hai là Thành viên Hội đồng Liên hợp quốc nhiệm kỳ 2026-2028 với 180 phiếu bầu, mức cao nhất trong Nhóm nước châu Á-Thái Bình Dương. Đây là minh chứng thuyết phục, rõ ràng đối với sự tín nhiệm của cộng đồng quốc tế về những thành tựu, cam kết và nỗ lực thực chất của Việt Nam trong việc thực hiện quyền con người. Đồng thời, sự tín nhiệm đó cũng là ví dụ sinh động đối với sự khẳng định của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng lúc sinh thời: “ Chưa bao giờ đất nước ta có cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín trên trường quốc tế như hiện nay”.

Hiện nay, các thế lực thù địch và phản động vẫn đang tìm mọi cách phá hoại sự nghiệp cách mạng của nhân dân ta, trong đó lợi dụng lớp vỏ nhân quyền để chống phá  nội bộ ta là cực kỳ nguy hiểm. Chúng ra sức xuyên tạc, vu khống, tấn công vào những điểm hạn chế, tồn tại trong quá trình xây dựng, phát triển đất nước. Dĩ nhiên, bảo vệ quyền con người là một quá trình liên tục, không quốc gia nào có thể thừa nhận đã hoàn thành tốt mọi yêu cầu đặt ra cho việc bảo vệ quyền con người, mặc dù chúng ta đã cố gắng nhiều và đã được các tổ chức của Liên hợp quốc ghi nhận. Song, Việt Nam vẫn còn nhiều việc phải làm, như: thu hẹp khoảng cách giàu-nghèo, chênh lệch về cơ hội tiếp cận dịch vụ giữa các vùng, miền, bảo vệ dữ liệu cá nhân, ngăn chặn bạo lực trên không gian mạng, bảo đảm quyền lợi của lao động di cư, nâng cao chất lượng thực thi pháp luật ở cơ sở…Đó là những việc cần thực hiện tốt hơn nữa, được nhân dân rất ủng hộ, cộng đồng quốc tế đánh giá cao để việc bảo vệ quyền con người ở Việt Nam ngày càng hiệu quả hơn và thể hiện giá trị cốt lõi của quyền con người trước hết nằm ở một cuộc sống an toàn, tự do, được trân trọng phẩm giá và tạo cơ hội phát triển của mỗi người dân trong kỷ nguyên mới, kỷ nguyên vươn mình của dân tộc phát triển giàu mạnh, văn minh và thịnh vượng!
Nguồn: https://ivanlevanlan.wordpress.com/

Bài viết cùng chủ đề:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *