Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác tin bài của nhanquyenvn.org, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "nhanquyenvn.org". Tìm kiếm ngay
58 lượt xem

Navalny, truyền thông, đạo đức giả

Bài trong tiếng Đức “Nawalny, Medien, Heuchelei”  của nhà báo Tobias Riegelmới được đăng trên báo điện tử NachDenkSeiten đăng ngày 19-01-2021 nói về quan điểm của giới truyền thông về trường hợp Alexey Navalny trái ngược hẳn với các quy trình tương đương. Trong các bản tin, các tiêu chuẩn kép của nhiều biên tập viên được tiết lộ về các chủ đề tự do ngôn luận, Nga, chủ nghĩa dân tộc và quân sự chính trị.
===
Việc chính trị gia Nga Alexey Navalny trở lại Nga những ngày này gần như đã làm say mê một số biên tập viên người Đức, ví dụ như trên tờ báo “Augsburger Allgemeine”:
“Bất cứ ai muốn xem lòng dũng cảm thực sự trông như thế nào chỉ cần nhìn vào khuôn mặt quyết tâm gần như bất chấp nỗi sợ chết của nhà phê bình Điện Kremlin Alexej Navalny – khi ông ấy lên máy bay ở Berlin để bay tới Moscow.” Khi nói đến xung đột với chính phủ Nga hoặc với lực lượng an ninh, Navalny thực sự đã nhiều lần thể hiện sự dũng cảm của cá nhân. Việc bắt giữ có thể thấy trước đối với “nhà chỉ trích Điện Kremlin” cũng không nên được biện hộ ở đây – cũng không nên mô tả đó là một hành động tội phạm cơ bản và sâu rộng, như hiện nay đôi khi vẫn được thực hiện. Về mặt cá nhân, tôi vẫn chưa thể đánh giá liệu những cáo buộc về việc chiếm đoạt tiền quyên góp của Navalny có đúng sự thật hay không, vì vậy tôi không thể loại trừ về nguyên tắc. Nhưng tôi sẽ không ngạc nhiên nếu những cáo buộc chống lại Navalny hóa ra chỉ là một sự xây dựng. Cảnh giác của phương tiện truyền thông chắc chắn được hoan nghênh ở đây.
Navalny và các tiêu chuẩn kép
Do đó, việc truyền thông và các chính trị gia phương Tây chống lại việc bắt giữ Nawalny không nên bị chỉ trích – ngay cả khi cách thức đối xử của phương Tây đối với nhà chính trị theo chủ nghĩa dân tộc này đặt ra nhiều câu hỏi, đoạn sau sẽ còn nói nhiều hơn. Việc đưa tin quá nhiều cho Navalny trở thành một vụ bê bối gián tiếp, đặc biệt là so với cách mà nhiều phương tiện truyền thông phương Tây đối xử với những người bị đàn áp, những người chỉ trích chính trị phương Tây đối ngược với Navalny. Để so sánh cách tiếp cận của truyền thông với Navalny một mặt và mặt khác, nhà báo kiêm người sáng lập Wikileaks Julian Assange bị giam cầm ở Anh, NachDenkSeiten đã viết trong bài báo “Cảm xúc tuyệt vời dành cho Navalny – lạnh giá với Assange”:
“Nhưng so với sự coi thường lạnh lùng dành cho Julian Assange, sự huyên náo xung quanh Navalny dường như là một trò hề có động cơ chính trị. Lấy vụ việc làm nguyên cớ để gây ra nhiều luồng dư luận chống Nga – vai trò của người tông đồ đạo đức có vẻ kỳ cục đối với nhiều nhà báo phương Tây.”
Với quan điểm này, trường hợp Navalny tất nhiên không đòi hỏi sự đối xử đáng xấu hổ như Julian Assange, ngược lại: Các phương tiện truyền thông lớn cuối cùng cũng phải hành động một cách say mê cho tự do của Assange như họ làm vì tự do của Navalny. Ngoài ra, phải phê phán việc công cụ hóa vấn đề địa chính trị trong trường hợp Navalny, chẳng hạn chống lại đường ống Nord Stream 2.
Navalny: “Đối thủ nguy hiểm nhất” của Putin?
Như tôi đã nói, Navalny có thể được phân loại là một chính trị gia theo chủ nghĩa dân tộc – ở đất nước này, ông ta có thể được coi là một kẻ phát xít mới. Đáng chú ý là trong trường hợp của ông (như trong bài đưa tin về cuộc đảo chính Maidan), những tư tưởng cực đoan của cánh hữu không khiến nhiều biên tập viên phương Tây bận tâm. Navalny được công chúng phương Tây rêu rao như một “người mang hy vọng dân chủ”, mặc dù theo tiêu chuẩn địa phương, Navalny khá cực đoan. Trong khi đó, ở Đức tiếng nói nghiêm túc chỉ trích sự điên rồ trọng các biện pháp hạn chế chống Corona thì người ta xếp loại nó là “cực đoan cánh hữu”.
Một đặc điểm khác của các bản tin hiện tại là cường điệu hóa tầm quan trọng của Navalny ở Nga: Như đài truyền hình Làn Sóng Đức (Deutsche Welle) đã viết cách đây một thời gian, “mức độ nổi tiếng” của Navalny sẽ vẫn “trong phạm vi một chữ số thấp hơn” trong các cuộc bầu cử ở Nga. Tờ nhạt báo “taz” hiện viết rằng “sau những tiết lộ về kẻ bị tình nghi chủ mưu đằng sau vụ tấn công bằng chất độc Novichok vào cuối tháng 12, xếp hạng chấp thuận của Navalny thậm chí còn giảm đi một chút”. Vì vậy Navalny không phải là một mối đe dọa nghiêm trọng đối với sự thống trị của đảng Nước Nga Thống nhất. Chẳng hạn, điều này không ngăn Marieluise Beck tiếp tục phóng đại tầm quan trọng của Navalny đối với phe đối lập Nga trên đài phát thanh Đức Deutschlandfunk hôm thứ Hai. Tờ “Nürnberger Nachrichten” viết: “Bản thân ông ấy (Putin) đã làm cho đối thủ nguy hiểm nhất của ông ấy sẽ trở nên phổ biến hơn nữa – như một người hùng sau song sắt.” Và theo tờ “Süddeutscher Zeitung”, mọi người có thể thấy “Điện Kremlin thực sự coi ông ta (Navalny) là mối đe dọa như thế nào”. Tờ “Stuttgarter Nachrichten” xác định: “Liệu Navalny theo chủ nghĩa dân tộc có thực sự tốt cho Nga hay không là điều không chắc chắn.”
Có thể là hình ảnh về 1 người và đang đứng
Các phương tiện truyền thông và nhà nước độc quyền sử dụng vũ lực
Sự dũng cảm của Nawalny, gây ấn tượng với một số người, không tự nó biện minh cho mọi hành động của mình. Các phương tiện được lựa chọn một phần của Navalny để biểu tình được thực hiện bất chấp lệnh cấm nhằm kích động phản ứng của nhà nước và các hình ảnh tương ứng cho các phương tiện truyền thông phương Tây cũng có nghĩa là một khoảng cách với sự độc quyền vũ lực của nhà nước. Tôi không thể kết luận đánh giá liệu các nhà chức trách Nga có đang ồ ạt phản ứng thái quá với các lệnh cấm biểu tình hay không. Đó là điều chắc chắn: Ở Đức cũng vậy, nhiều cuộc biểu tình đang bị cấm trong những ngày này, mà giới truyền thông Đức không đòi hỏi “quyền phản kháng” đối với những lệnh cấm này.
Theo tôi, người ta chỉ có thể bảo vệ cuộc chiến chống lại sự độc quyền vũ lực của nhà nước trước những tình huống rất nguy hiểm. Ở Berlin và Washington, các cuộc tấn công chống lại nhà nước độc quyền sử dụng vũ lực bị chỉ trích mạnh mẽ – ở Kiev và Venezuela, nhiều biên tập viên phương Tây mô tả cách tiếp cận tương tự như một “cuộc chiến dũng cảm”. Phát biểu này không nhằm đặt các điều kiện ở Berlin và Caracas ngang hàng nhau: Nhưng ai sẽ quyết định theo tiêu chí nào khi “quyền phản kháng” chống lại sự độc quyền vũ lực của nhà nước là chính đáng?
Gần đây, có một khoảnh khắc khi Julian Assange gần như nhận được sự chú ý của giới truyền thông mà lẽ ra ông phải nhận được trong nhiều năm: khi đơn xin dẫn độ sang Hoa Kỳ bị từ chối. Nhưng chỉ vài ngày sau, một tấm áo choàng im lặng phủ lên số phận đầy tai tiếng và cảm động này.
Báo điện tử NachDenkSeiten đã bàn luận nhiều trong các bài báo về vụ Julian Assange và Alexey Navalny cũng như tuyên truyền chống Nga. Bạn đọc có thể tìm thấy một lựa chọn bên dưới của trang này.
Đường link của bài báo:
===
Bình luận về “hiện tượng” này, trung tướng Nguyễn Thanh Tuấn cho rằng, “Phương Tây cố dựng lên một con bù nhìn mới ở Nga nhằm chống Nga , Navalny chỉ là con tốt trong bàn cờ chính trị , họ cố cho Tốt vượt sông hy vọng thành con xe nhỏ . Song điều đó cũng chỉ là mơ thôi.”
Hiếu Ngọc

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *